VNCHdalat Welcome!
--- Nơi trao đổi Tin Tức và Văn Hóa của người Việt Tự Do - Hãy góp một Lời Nói, một Nguồn Tin, một Bàn Tay --- XÂY DỰNG một Quê Hương "VIỆT NAM TỰ DO KHÔNG CỘNG SẢN"... VIỆT CỘNG CÒN, ĐẤT NƯỚC MẤT - VIỆT CỘNG MẤT, ĐẤT NƯỚC CÒN ... "Hòa NGA, Diệt HÁN"
Nhà phân tách Hramchihin Alexander – Viện Phân tích Chính trị Quân sự Nga – đưa ra những nhận định, QĐNDTQ (PLA) đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh trên bộ quy mô lớn mà đối thủ chính là nước NGA:
PLA DUY TRÌ QUÂN SỐ ĐÔNG NHẤT THẾ GIỚI: Quân số các lực lượng vũ trang TC hiện nay là 2,3 triệu người. Cơ cấu của lực lượng vũ trang TC bao gồm: 850.000 bộ binh, 235.000 chiến sĩ hải quân và 398.000 chiến sĩ không quân, chưa kể quân số cảnh sát vũ trang nhân dân và lực lượng pháo binh thứ hai (tức lực lượng tên lửa chiến lược). Với quân số bộ binh đông áp đảo như vậy dùng để tiến hành một cuộc tấn công thần tốc trên bộ, chớ không phải để phòng thủ Hoa Lục.
Truyền thông nhà nước Trung Quốc cho biết có 27 người thiệt mạng trong các vụ bạo loạn tại tỉnh Tân Cương ở tây bắc Trung Quốc, nơi có chia rẽ về sắc tộc. Đây là vụ bạo loạn tệ hại nhất tại khu vực có nhiều biến động này trong gần 4 năm qua.
Tân Hoa Xã loan tin bạo loạn bắt đầu sáng sớm ngày hôm nay khi những đám đông cầm dao tấn công một trạm cảnh sát, và một địa điểm xây cất tại thị trấn Lỗ Khắc Sấm thuộc quận Sam Sam.
Phúc trình cho biết những người bạo loạn đâm các người khác và đốt xe cảnh sát, giết chết 9 nhân viên an ninh và 8 thường dân trước khi cảnh sát nổ súng và bắn chết 10 nghi can.
I – THUỐC TÂY GIẢ: - Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh là “”, một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi. - Tại HAITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama . Nhờ sự giúp đở của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất “Diethylene Glycol” phát xuất từ Xingang và qua công ty giao dịch Sinochem International. - Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, còn được Tàu đưa độc chất nầy vào kem giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China . Dưới chủ đề “TRUY LÙNG THUỐC CỦA TỬ THẦN” phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa bàn các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie. Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của ADEL, một người Palestine : Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm và các bác sỹ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc “Imanitib” rất đắc, giá 2000 USD hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị, Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ởRamallah. Bác sỹ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó vì thuốc sử dụng tại đây là thuốc giả được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD. Điều nầy đã thúc giục JEAN LUC mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên WAJEE ABU ODEH, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục.
BỌN PHẢN QUỐC CỘNG SẢN VIỆT NAM THÁCH THỨC LƯƠNG TRI NGƯỜI VIỆT Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố…trong buổi tiếp tân… Nay, Đảng và Nhà nước ta đang phấn đấu đề xuất và tham gia Liên Bang XHCN Trung quốc (United States of Scocialist China – USSC)
by September 9, 2012 by SaoMai
Tôi vừa nhận được bản tin ngắn không rõ xuất xứ do bạn chuyển. Đọc rồi, ngơ ngẩn như vừa mới chiêm bao! Xoay trở cách nào vẫn không bình tâm được. Vẫn biết rằng đây chỉ là một đòn cân não do bọn tình báo chệt Tàu và bọn con cháu Trần Bạch Đằng, tổ sư tình báo – phản gián VGCS tung ra vừa để trắc nghiệm phản ứng của công luận vừa thách thức lương tri của người Việt Nam yêu nước, nhưng vẫn đau xót và tức giận. Hỡi ơi! Nếu những ai còn chút lòng thương nước không biết cùng nhau toan liệu thì sự thể Việt Nam trở thành một tiểu bang phụ dung cho chệt Tàu là có thể thấy trước mắt như câu chuyện của thằng bán nước trơ tráo Trọng lú dưới đây:
Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố…trong buổi tiếp tân… “Tôi đã nhiều lần giải trình rằng cơ chế Liên Bang XHCN Trung quốc là một mô hình hiện đại, đã tỏ ra thành công ở nhiều nơi, tuyệt vời. Ví dụ như Liên Âu (EU), Mỹ (USA), Úc, Canada. Nay, Đảng và Nhà nước ta đang phấn đấu đề xuất và tham gia Liên Bang XHCN Trung quốc (United States of Scocialist China – USSC).
Trong khuôn khổ cơ chế này, hai Đảng Cộng sản sẽ hoà nhập hài hoà; vấn đề Nam sa, Tây sa đươc vĩnh viễn giải quyết dứt khoát trong tình hữu nghị Trung Việt. Đây cũng là môt mặt của quá trình triển khai phạm trù triết học: bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế và giúp chủ nghĩa xã hội ở Việt nam tiến lên với thế giới giàu mạnh, đẹp đẽ bên cạnh đại cường Trung quốc.”
Thiệt tình là không còn tâm trí đâu mà viết nên xin gởi lại bài viết khi phó vương Tàu Tập Cận Bình tuần tra An Nam hồi năm ngoái để nói lên tình thế nguy ngập kề cận của nước nhà.
NGÔI SAO OAN NGHIỆT Nhìn hình ảnh các cháu gái nhỏ Việt Nam hồn nhiên, xinh đẹp, tay cầm ngọn cờ Tàu sáu sao nghênh đón giặc Tàu Tập Cận Bình, buồn thương chảy nước mắt. Nghĩ giận thân, giận đời, vì sao để cho sự thể ra nông nỗi?! Vì sao để cho lũ bán nước cầu vinh, ngang nhiên tổ chức cuộc tiệc bán nước rềnh rang như thế?! Ba trăm triệu đô la ! Chỉ vì ba trăm triệu tờ giấy xanh mà đành đoạn bán tổ quốc như vậy sao?! Nhưng ngẫm nghĩ lại mới nhớ rằng, bè đảng chúng đã bán nước từ lâu!
CHÚNG ĐÃ BÁN NƯỚC TỪ LÂU Ngay khi bè lũ giặc Hồ kéo về Hà Nội tháng 7 năm 1954, nửa phần Đất nước phía Bắc đã thống thuôc Tàu. Không phải vậy sao? Mỗi khi họ Hồ đi Nga triều kiến, đều phải ghé Bắc Kinh tâu trình Mao sếnh sáng trước là qua Nga bàn tính việc gì? Tàu Mao phóng tay cải cách ruộng đất mười phần hung bạo. Giặc nhà Hồ hiện đại làm theo gấp trăm lần tàn bạo hơn, kể cả con giết cha, giết mẹ! Mao phát động trăm hoa đua nở, nhà nhà đua tiếng để gạt gẫm, bách hại văn nghệ sĩ Tàu. Hồ đốc xúi, cởi mở phong trào Nhân văn giai phẩm, chỉ trong một năm mà tù đày, triệt hạ biết bao văn nghệ sĩ tài hoa dất nước ta! Mỗi khi sắp họp đại hội thảo khấu là phải đem danh sách bộ sậu qua Tàu trình duyệt trước. Khi lên ngôi thái thú lại phải đem đầu qua thiên triều cầu phong và nhận sắc chỉ đem về An Nam y lịnh thi hành.
Năm 1958, Hồ – Đồng công khai bán nước có văn tự, khi Đồng tuân lệnh Hồ ký công hàm bán hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu cộng để dổi lấy súng đạn chuẩn bị đánh chiếm Miền Nam.
Năm 1975, giặc nhà Hồ xẻ dọc Trường Sơn đánh chiếm nửa mảnh sơn hà tổ quốc ở phía Nam hợp thành một mối để ngày nay dâng trọn cho Đại Hán!
Năm 1990, tổ quốc cs Liên xô, Đông Âu rã bè, bọn cs An Nam lang thang như chó mất chủ, nhục nhã mang đầu về Thành Đô quỳ lạy chủ cũ xưng tội, xin cho được qui hồi Bắc triều như cũ. Để chuộc tội chúng xin y lệnh trên dạy: Trong vòng mười năm phải qui hoàn đất biên giới và lãnh hải. Trong vòng ba mươi năm phải dâng trả toàn bộ Giao châu, kể cả phần đất khai phá về sau ở phía Nam.
Trước là tính như vậy, nay tình thế biến chuyển đã nột rồi, thay vì năm 2020 nay rút lại là 2012 là phải làm lễ hạ cờ máu một sao đem ráp vô cờ mẫu quốc thành sáu sao, chánh thức thành “tân quốc kỳ Đại Hán” kéo lên trên toàn cõi An Nam.
Cho nên trong kỳ đón rước Thái tử Tập ngày 20/12 vừa qua, bọn thổ quan An Nam mới xua các cháu ngoan đáng thương của bác Tập thập thành, phất rặc cờ đỏ sáu sao còn cờ máu một sao của bọn tôi tớ đem liệng vô sọt rác. Đây chẳng qua là diễn tập với hai mục đích: Một là trắc nghiệm phản ứng của sĩ phu Đất Việt, đặc biệt là giới trẻ. Hai là tập cho dân bản xứ làm quen để khi chánh thức xử dụng không còn bỡ ngỡ.
Cho nên cái vụ sở ngoại vụ An Nam đính tà, đính chánh là chỉ để tung hỏa mù gây phân vân, chia rẽ công luận, bởi vì bọn CAM , công an mạng viết rõ ràng: Việc cờ mấy sao là việc của 2 đảng người ta, mấy người có liên quan gì mà xía miệng vào?!
Ở đây phải nói ngay rằng: Việc ở đây là việc dân, việc nước chớ chẳng phải việc riêng của cái đảng chó chết nào. Chúng hỗn xược đem áp đặt lá cờ máu một sao lên Miền Bắc đã 66 năm, Miền Nam 36 năm nay. Nay chúng tỏ rõ ý định đem sáp nhập nước VN vào nước Tàu bằng cách gán vào cờ Tàu ngôi sao thứ 6, biểu tượng sắc dân Việt cùng với 4 ngôi sao nhỏ, biểu tượng các sắc dân Mông, Hồi, Màn, Tạng cùng chầu ngôi sao lớn Đại hán.
Vì vậy, bất cứ người VN nào dù ở trong nước hay hải ngoại vẫn có quyền chửi rủa hành động bán nước cầu vinh ấy. Cũng chẳng phải chửi rủa suông mà còn phải hành động quyết liệt ngăn chặn mưu đồ bán nước, cầu vinh ấy.
Trên đây là vài nét chủ yếu về tiến trình sáp nhập VN vào lãnh thổ Tàu. Dưới đây là vài nét chủ yếu về việc thi hành công cuộc sáp nhập trên thực tế.
CÔNG TÁC ĐIỀU HÀNH HÀNH CHÁNH Ngân sách là khí cụ điều hành của một đơn vị hành chánh, là bản kế họach động trong một năm của đơn vị sở quan. Ngày trước ở Miền Nam, hàng năm Phó tỉnh trưởng hành chánh thường đến các xã yếu kém duyệt xét, giúp đỡ cân bằng ngân sách. Xã Tân Hiệp, Quận Dĩ An, Tỉnh Biên Hòa nằm sát bìa rừng Cù Mi, căn cứ du kích nổi tiếng Miền Đông Nam bộ nên lâm vào tình trạng xã lưu vong, nghĩa là phải đem bộ sậu qua xã Bình Trị kế bên ngồi mần việc. Năm 1965, xã nầy vừa được bình định nên ủy ban hành chánh trở về bản địa làm việc. Cuối năm đó, Phó tỉnh xuống duyệt xét ngân sách, thấy xã mới qui hồi thiếu hụt 300 ngàn mới xuất quỹ bổ trợ tỉnh giúp cho để cân bằng ngân sách xã.
Vừa rồi Phó vương Tập tuần du phương Nam cũng làm y như vậy, nghĩa là xét thấy ngân sách “An Nam phủ” mới qui hồi do bọn “thổ quan” ngu dốt tiêu xài quá lố nên hụt mất 300 triệu, có thể làm cho hệ thống tài chánh sở tại phá sản nên cho xuất quỹ bổ trợ của Tỉnh Quảng Đông y số để cân bằng ngân sách. Từ nay, ngân sách An Nam phủ sẽ do Tỉnh Quảng Đông quản trị, cho đến khi nào bọn thổ quan ố nàm dành học tập điều hành cho thông thạo sẽ cứu xét cho tách ra lập Tỉnh mới “Quảng Nam”. (Bà con Quảng Nam ta chuẩn bị lo rầu đi! Mai mốt Xứ Quảng ta chỉ còn là một xã thuộc Huyện Miền Trung của Tỉnh “Quảng Nam mới”!)
Trên đây là việc điều hành hành chánh, bây giờ là việc phối trí lực lương quân sự.
CHIẾM ĐÓNG LÃNH THỔ Người ta thường nói, bọn cs ôm nhau hôn thắm thiết, nhưng tay mỗi đứa đều thủ dao găm chực lụi nhau. Ngay CIA Mỹ cũng nhận định, bọn tướng Tàu rất gờm tướng con hoang Chí Vịnh. Biết như vậy nên bọn Tàu đã bố trí kế hoạch khống chế. Lũ tay sai An Nam dù muốn làm phản cũng vô phương cục cựa. Tại sao?
Các chiến lược gia Miền Nam thường nói: Ai trấn dóng Tây nguyên là ở thế khống chế toàn Miền Nam. Bài học thực tế 1975 còn trưu trướu đó! Khi TT Thiệu rút bỏ Tây nguyên, binh lực của bọn xâm lược Bắc phương từ đó đánh dồn xuống, chỉ trong vòng 55 ngày nuốt chửng Miền Nam.
Ngày nay, bọn Tàu cộng là bực thày của bọn cs cu li ố nàm nên đã ém vài vạn “đặc công” dưới lớp ngụy trang công nhân khai thác bauxite, trấn giữ Tây nguyên.
Tôi có lần nghe một Trung tá Đài Loan từng trấn đóng, bảo vệ đảo Mã Tổ kể: Bọn lính đặc công Tàu cộng rất thiện nghệ trong công tác phá hoại.
Nay, nếu bọn thổ quan ố nàm cả gan tính chuyện làm phản thiên triều thì … cốt mìn china, đặc công cho nổ bình bình. Cả đàn, cả lũ bộ đội “cụ hồ” suốt dọc vùng duyên hải Miền trung từ Nam-Ngãi-Bình-Phú chí Bình Thuận, không cần một phát súng cũng ôm đầu chạy chết vì quặng độc bauxite. Trong lúc đó, Ilyuchin không vận vũ khí thảy xuống trang bị cho sư đoàn đặc công làm mũi nhọn tiên phong đánh mở đường xuống thành hồ. Đại quân vừa nhảy dù, vừa không vận ào ạt kéo theo, thì … chỉ trong vòng mươi bữa, nửa tháng chớ chẳng cần 55 ngày, quân Mao thập đã có mặt nơi đã từng đại thắng mùa xuân 1975.
Trong Nam tính vậy, còn Miền Bắc lẽ nào? Dzụ nầy cũng dễ tính. Hiện tại, các công trường do china ta thầu rải rác suốt dọc duyên hải An Nam, mỗi nơi có vài ngàn thợ “đặc công”, tính sơ sơ mỗi nơi vài tiểu đoàn, có khi quân số bằng lữ đoàn cũng nên. Khi ngày N điểm, cho nổ tanh banh các công trình hiện tại đang cà rà xây dựng câu giờ, rồi bôn tập đến vị trí chấm điểm làm bãi đổ quân trên bờ biển, tiếp nhận vũ khí do phi cơ thả dù xuống và thiết lập đầu cầu dể “lính thủy đánh bộ” và đại quân từ Biển Đông đổ bộ lên, đánh rốc một hồi là ngồi chồm hổm trên đèo Tam Điệp, dừng quân bày thế trận. Tới đây là học mót chiến thuật “Hành quân thần tốc” của Hoàng đế Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ của nhà chúng nó, đánh thốc xuống như thế chẻ tre. Như vậy, chỉ cần tuần lễ, mươi bữa là tái hiện chiến thắng mùa xuân Kỷ Dậu như tổ tiên bọn chúng, vào Thăng Long thành như chỗ không người.
Trên đây là kế hoạch Z, chỉ thực hiện khi kế hoạch A, đang thực hiện xong phần cơ bản, bị bế tắc. Kế hoạch A là cái giống gì? Là kế hoạch tàm thực, giản dân, lấn đất.
TÀM THỰC, GIẢN DÂN, LẤN ĐẤT Sau hiệp định Paris 1975, theo qui định ngưng bắn tại chỗ, bọn vc được phép đóng quân ở đâu, cứ ở đó. Nhân cơ hội nầy, bọn du kích vc mon men về các vùng xôi đậu treo cờ “giải phóng”. Tương kế tựu kế, VNCH tiến hành hai kế hoạch. Một là tung các đoàn cán bộ XDNT bán võ trang vào các vùng xôi đậu vẽ cờ Quốc gia lên cửa nhà, biểu tượng dân vùng QG. Đồng thời vẽ cờ QG lên nóc nhà để phi cơ tránh ngộ nhận. Hai là mở các khu khẩn hoang lập ấp, thọc sâu vào các trục giao liên giữa các mật khu vc, đưa dân nghèo Miền Trung vào khai phá theo kế hoạch “ giành dân lấn đất.”
Ngày nay, bọn Tàu phù cũng làm y như vậy! Chúng mở những khu phố Tàu rải rác khắp cõi An Nam. Đông đô Đại phố, Bình Dương là mẫu mực, chiếm cả 3 làng của dân Việt. Chúng cũng thi hành kế hoạch giản dân ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, đưa dân vào VN lấn chiếm lần hồi theo sách lược tàm thực, giống y như trường hợp Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng. Tấm da mẹ Việt Nam ngày nay lấm tấm điểm đen phố chệt. Lần hồi các điểm đen nở rộng, tấm da mẹ giống hình da beo. Để lâu nữa, da mẹ giống in hình da chó vá. Cuối cùng là thế cài răng lược, một nửa, một nửa, tức là bầy con của mẹ chỉ được sống một nửa trên đất nước của mình, xen kẽ với bọn chệt Tàu!!!
Tình cảnh bi đát như vậy biết tính lẽ nào? Đành chịu chết chăng?! KHÔNG! Dân tộc Việt con Rồng, cháu Tiên đâu chịu như thế được, phải hành động. Bằng cách nào? Toàn dân vùng lên, đánh đuổi bọn thái thú Tô Định chạy về Tàu như Hai Bà Trưng, tổ tiên ta đã làm như thế!
TOÀN DÂN VÙNG LÊN ĐÁNH ĐUỔI BỌN THÁI THÚ TÔ ĐỊNH CHẠY VỀ TÀU
Nói là toàn dân nhưng thật ra chỉ cần hai tầng lớp chủ yếu can trường hành động là được. Đó là: Sĩ phu và Giới trẻ. Trước nay, chúng ta chỉ tranh đấu trên bình diện chính trị: Giải trừ chế độ độc tài toàn trị. Vì vậy không thu hút được sự tham dự mạnh mẽ của giới trẻ ít quan tâm tới vấn đề chánh trị.
Giờ đây, câu chuyện bọn cầm quyền dâng đất nước cho Tàu lộ liễu đến nỗi ngay trên mạng, dân Tàu vừa bêu riếu bọn thổ quan của chúng vừa vui mừng giang san của chúng từ đây thu về một mối từ Mãn châu trải dài tận … MỦI CÀ MAU.
Giờ đây, giới nhân sĩ lão thành cách mạng không còn lấn cấn gì nữa về mặc cảm chống “đảng”. Giờ đây quí vị thanh thản hiệp cùng giới trẻ lo bề tụ nghĩa, đánh đuổi bọn tham quan, ô lại tay sai Bắc quốc ra khỏi đất nước ta.
Ngày trước, thanh niên Miền Nam tới tuổi nhập ngũ, trong buổi tiệc ly, giã biệt gia đình, thân thuộc lên đường nhập ngũ, cao giọng ngâm:
Chàng tuổi trẻ, vốn giòng hào kiệt Xếp bút nghiên theo việc binh đao Giã nhà đeo bức chiến bào Thét roi cầu Vị, ào ào vó câu
Ngay khi khoác lên mình bộ quân phục, bước chân vào ngưởng cửa quân trường, dõng dạc cất tiếng ca:
Này bao hùng binh tiến lên Bờ cõi vang lừng câu quyết chiến Bước oai nghi theo tiếng súng xa tung hoành Quân Việt Nam đi- HỒN NON NƯỚC XÂY THÀNH
Khi cầm súng chiến đấu, họ sãn sàng đổ máu, quyết gìn giữ nửa mảnh dư đồ Tổ quốc trước họa xâm lăng từ phương Bắc.
Ngày nay, các bạn trẻ ở vào vị thế thuận lợi hơn, giương cao ngọn cờ CHÁNH NGHĨA DÂN TỘC, sát cánh cùng đồng bào các giới, đánh đuổi bọn Việt gian Lê Chiêu Thống, cả và bọn thái thú Tô Định chạy về Tàu. Cho dù có phải ngã gục cũng thanh thản ra đi trong vòng tay thân thương của đồng bào kề cận!
Phen nầy, nhất định tuổi trẻ Việt Nam đứng lên làm lịch sử! Thế hệ già hải ngoại trông chờ và tin tưởng nơi các bạn.
“Nhưng về một đối thủ dùng chiến thuật ‘tích gió thành bão’ – từ từ góp nhặt những hành động nhỏ, không có hành động nào được sử dụng để biện hộ cho chiến tranh, nhưng có thể tích lũy theo thời gian thành một sự thay đổi mang tính chiến lược quan trọng thì sao?
Mục tiêu [chiến thuật] tích gió thành bão của Bắc Kinh là tích lũy từ từ bằng những cuộc tấn công nhỏ nhưng kiên trì, chứng minh sự có mặt lâu dài trên vùng lãnh thổ mà họ đòi chủ quyền, với chủ ý rằng, việc đòi chủ quyền đó sẽ làm suy yếu các quyền lợi kinh tế được Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển công nhận và có lẽ ngay cả quyền của các tàu thuyền và máy bay qua lại [trên Biển Đông] hiện được xem là luật lệ chung trên toàn cầu. Với ‘sự thật mới hiển nhiên’ một cách chậm rãi nhưng tích lũy dần, Trung Quốc hy vọng sẽ thiết lập việc chiếm hữu trên thực tế và hợp pháp đối với các tuyên bố chủ quyền của họ”. —– Theo Robert Haddick, báo Foreign Policy, ngày 3 tháng 8 năm 2012.
Những quan sát khởi đầu Tranh chấp Biển Đông đã dai dẳng kéo dài trong hàng thập niên qua giữa Trung Quốc và các nước láng giềng Đông Nam Á, đã trở lại tình trạng xung đột kể từ năm 2008-2009 sau khi Trung Quốc tuyên bố Biển Đông là ‘lợi ích cốt lõi’ và sẵn sàng đi tới chiến tranh để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ mà họ đã đơn phương tuyên bố.
Sự quyết đoán đó của Trung Quốc không làm cộng đồng quốc tế ngạc nhiên vì rất đồng điệu với những hành động trong quá khứ của Trung Quốc và xu hướng dựa vào xung đột để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ thay vì những phương cách giải quyết ôn hòa.
Đáng chú ý là sau năm 2009, Trung Quốc đã tiến hành điều có thể được diễn tả là trong tiến trình nguy hiểm bên bờ vực chiến tranh quân sự, không những có thể làm mất cân bằng vùng châu Á –Thái Bình Dương, mà còn có thể kích động sự đối đầu và xung đột giữa quân đội Trung Quốc với Hoa Kỳ về sự phiêu lưu quân sự của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp này.
Tranh chấp Biển Đông đã được đề cập nhiều trong các bài phân tích của truyền thông báo chí, nên không cần nhấn mạnh trong bài viết này. Do chính sách đơn phương sử dụng quân sự để gây hấn và sự hiếu chiến sẽ dẫn đến nguy hiểm, có khả năng lan ra thành một cuộc tranh chấp rộng lớn hơn, nên điều cần tập trung là, vì sao Trung Quốc cảm thấy được khích lệ và thích thú với chủ nghĩa phiêu lưu quân sự trong các tranh chấp lãnh thổ với các nước làng giềng của họ, mà thông thường có thể được giải quyết ở các diễn đàn quốc tế và khu vực theo cơ chế đa phương.
Vì thế, bài viết này với mục đích xem xét những vấn đề liên quan như sau:
Sự gia chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông: mục tiêu nhắm tới là Hoa Kỳ. Ý nghĩa của việc chọn thời điểm để gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc. Thế tiến thoái lưỡng nan về chiến lược của Hoa Kỳ trong việc đáp trả một cách hiệu quả đối với chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông. Lựa chọn của các nước đòi chủ quyền để tranh đấu với Trung Quốc trong việc giải quyết xung đột ở Biển Đông: ASEAN không phải là sự lựa chọn, mà lựa chọn hữu hiệu là Hoa Kỳ. Phản ứng của thế giới đối với việc gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông.
Sự gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông: mục tiêu nhắm tới là Hoa Kỳ. Sự gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông không còn giới hạn ở tham vọng kiểm soát khối nhiên liệu dầu hỏa mênh mông, không những nằm trong vùng Biển Đông mà còn ở cả khu vực Đông Hải và Hoàng Hải. Chiến lược phá hoại của Trung Quốc trong khu vực Biển Đông giờ đây đã biến thành một cuộc tranh luận chiến lược lớn hơn, đó là đánh bại Hoa Kỳ và giữ vai trò thống trị ở châu Á.
Trung Quốc có thể đối xử tàn bạo với các đối thủ tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông bằng sức mạnh quân sự bất cứ lúc nào, nhưng họ sẽ không làm thế, khi có thể đạt được kết quả sau cùng với sự lựa chọn ít tốn kém, bằng chiến lược tiến từng bước và tăng dần để giữ sự xung đột sôi động nhưng không bùng nổ. Với chiến lược như thế, Trung Quốc ra tay trước khi có sự can thiệp kịp thời của Hoa Kỳ và đạt được mục tiêu chiến lược như mô tả ở trên.
Các tuyên bố chủ quyền hung hăng [của Trung Quốc] ở Biển Đông chỉ là một tín hiệu báo trước cho sự hiếu chiến tương tự sẽ tiếp theo ở Đông Hải và Hoàng Hải, nơi mà Trung Quốc sẽ đối đầu với một đối thủ hùng mạnh hơn là Nhật Bản.
Tuy nhiên, để tiến dần lên vùng biển phía Bắc, đầu tiên Trung Quốc phải tranh thủ vượt qua Hoa Kỳ trong vùng Biển Đông, cả về mặt địa chính trị lẫn địa chiến lược.
Về địa chính trị, mục tiêu của Trung Quốc nhắm tới Hoa Kỳ là xem thường hình ảnh của Mỹ bởi Mỹ dường như bất động trong việc chống lại hành động phiêu lưu quân sự của Trung Quốc trong khu vực Biển Đông. Chủ nghĩa biểu tượng ảnh hưởng ở mức độ nào đó và hình ảnh về một nước Mỹ bất lực trong việc kiềm chế Trung Quốc có thể gây tổn hại cho Hoa Kỳ.
Về địa chiến lược, mục đích của Trung Quốc là phô bày cho các nước Đông Nam Á thấy rằng sự thiếu vắng thái độ đáp trả mạnh mẽ của Hoa Kỳ chống lại sự trỗi dậy của Trung Quốc đến từ ý chí chính trị và chiến lược yếu kém của Mỹ khi đương đầu với Trung Quốc trong các vấn đề tranh chấp. Một cách rõ ràng hơn là Trung Quốc muốn cho các nước thấy Hoa Kỳ không thể là một đối tác chiến lược tin cậy của các nước châu Á trong việc chống lại Trung Quốc.
Chiến lược ba mũi nhọn của Trung Quốc mô tả ở trên là biểu hiện của những điều tôi đã diễn tả trong bài viết I (Paper I) trước đây về chiến lược làm hao mòn mất cân đối của Trung Quốc để làm tiêu hao ảnh hưởng quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á – Thái Bình dương, để mở rộng phạm vi cho Trung Quốc thống trị khu vực châu Á – Thái Bình Dương.
Ý nghĩa của việc chọn thời điểm để gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc Việc chọn thời điểm để gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong vài tháng qua là quan trọng, nhất là nó đi ngược lại bản chất của bất cứ quy tắc chiến lược nào. Trung Quốc luôn luôn được cộng đồng thế giới tin tưởng là có sự kiên nhẫn chiến lược, có viễn kiến chiến lược và rằng Trung Quốc đang trở thành một thành viên có trách nhiệm trong các vấn đề toàn cầu. Nhưng trong tiến trình hiện nay về việc Trung Quốc gia tăng khiêu khích chiến tranh ở Biển Đông, những yếu tố này hoàn toàn vắng mặt.
Vậy thì, làm sao giải thích sự hiếu chiến quân sự hiện nay [của Trung Quốc] trong xung đột Biển Đông? Sự tính toán thời điểm trong việc gia tăng khiêu khích chiến tranh trong xung đột Biển Đông có thể dựa vào những yếu tố/ những sự tiến triển sau đây:
Trung Quốc hoảng sợ về việc thay đổi chiến lược và tái cân bằng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á – Thái Bình dương. Trung Quốc hy vọng, bằng cách leo thang khiêu khích chiến tranh trong xung đột Biển Đông, họ có thể đổi hướng/ phá vỡ kế hoạch tái cân bằng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ. Trung Quốc tìm cách ngăn cản sự hấp dẫn chiến lược của Hoa Kỳ đối với các nước Đông Nam Á và buộc những nước này đi đến thỏa hiệp với Trung Quốc bằng tiến trình song phương mà trong tiến trình này, sự cưỡng ép chính trị và quân sự có thể có hiệu lực hoàn toàn. Trung Quốc hiểu rằng Hoa Kỳ hoàn toàn bận rộn với chính trị trong năm bầu cử tổng thống, thời điểm hiện nay là cơ hội để khai thác những mục tiêu địa chính trị và địa chiến lược nêu ra ở trên.
Trung Quốc đã từng nhúng tay vào việc gây chia rẽ giữa các nước ASEAN như một phần của sự theo đuổi chính sách tổng thể để kéo các nước ASEAN ra khỏi ảnh hưởng của Hoa Kỳ và điều này có liên hệ trực tiếp tới thái độ hiếu chiến của Trung Quốc về xung đột ở Biển Đông với các nước ASEAN. Sự mất đoàn kết của ASEAN được thấy rõ tại Hội nghị các Bộ trưởng ASEAN hồi tháng trước ở Cambodia. Với sự kích động của Trung Quốc, Cambodia đã phá hoại sự đoàn kết của ASEAN với một hành động dễ thấy, khi Cambodia thích thú trong cuộc chiến ủy nhiệm (proxy war) [cho Trung Quốc] để chống lại các thành viên ASEAN khác.
Thế tiến thoái lưỡng nan chiến lược của Hoa Kỳ trong việc đáp trả một cách hiệu quả đối với việc gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông Hoa Kỳ không phải là nước ngoài cuộc, thụ động đối với việc gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông. Ngay cả trước khi đưa ra Học thuyết Obama về sự chuyển hướng chiến lược sang châu Á – Thái Bình dương, Mỹ đã thực hiện việc điều chỉnh quân lực Hoa Kỳ về phía nam, tới đảo Guam với mục đích đáp ứng kịp thời bất cứ sự bùng nổ xung đột nào trong khu vực Biển Đông.
Hoa Kỳ cũng đã cải tiến và tái xác định các học thuyết quân sự của họ, đặc biệt đối với bất cứ mối đe dọa quân sự nào mà Trung Quốc có thể áp đặt trong khu vực, cụ thể là học thuyết “không chiến trên biển” (Air-Sea Doctrine) nhằm vô hiệu hóa các chiến lược chống tiếp cận của Trung Quốc.
Tuy nhiên, dường như trong cách ứng phó các hành động gây hấn quân sự từng bước của Trung Quốc đối với các nước láng giềng ASEAN đang đòi chủ quyền lãnh thổ ở Biển Đông, Hoa Kỳ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan chiến lược.
Thế tiến thoái lưỡng nan của Hoa Kỳ được phản ảnh rõ nhất qua lời của tác giả [Robert Haddick] được trích dẫn ở trên, và ông nhận xét: “Nhưng các nhà hoạch định chính sách ở Washington sẽ bị kẹt khi cố gắng sử dụng sức mạnh quân sự để chống lại việc từ từ thực hiện những hành động nhỏ thành thạo của Trung Quốc. Nếu những hành động kia quá nhỏ, thì sẽ không có hành động nào đủ nghiêm trọng để biện hộ cho việc khởi sự chiến tranh”.
Ông nhận định thêm rằng: “Việc thực hiện những hành động nhỏ đó [của Trung Quốc] sẽ đặt gánh nặng lên vai các đối thủ của họ. Đối thủ đó sẽ ở vào vị thế bất ổn của những lằn ranh báo động dường như không thể xác định và bị lôi kéo vào tình thế bên bờ vực chiến tranh mà không thể cưỡng lại được. Đối với Trung Quốc có nghĩa là chỉ cần làm lơ Hạm đội Thái Bình dương của Hoa Kỳ và tiếp tục thực hiện các hành động nhỏ đó với sự tính toán hợp lý rằng, chẳng lẽ Hoa Kỳ lại đi gây hấn với một cường quốc vì một sự cố nhỏ nhặt ở một vùng biển xa xôi”.
Tuy nhiên, Hoa Kỳ cần nhận ra rằng, trong lịch sử những khiêu khích quân sự nhỏ nhặt như thế có khuynh hướng tích tụ tới mức bùng nổ lớn, mà cách tốt nhất là có thể ra tay trước và bóp chết khi còn trong trứng nước.
Hơn nữa, Hoa Kỳ không nên để cho hình ảnh chiến lược và chính trị của mình và tư thế ở châu Á – Thái Bình Dương bị hủy hoại do những khiêu khích từ từ của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông, để bảo vệ danh dự bằng cách bảo đảm Mỹ sẽ cung cấp an ninh cần thiết cho các nước đồng minh hiện tại của họ để chống lại Trung Quốc, và cho các đối tác chiến lược mà họ đang tìm kiếm như Việt Nam.
Lựa chọn của các nước đòi chủ quyền để tranh đấu với Trung Quốc trong việc giải quyết xung đột ở Biển Đông: ASEAN không phải là sự lựa chọn, mà lựa chọn hữu hiệu là Hoa Kỳ Đối đầu với Trung Quốc về quyền kiểm soát các đảo/ bãi đá rải rác ở Biển Đông là các nước Đông Nam Á mà tất cả các nước đều là thành viên ASEAN. ASEAN với tư cách là một tổ chức, đã từng cố gắng kéo Trung Quốc vào đối thoại về xung đột Biển Đông, nhưng không thành công. Ngay từ đầu, Trung Quốc đã chống lại chuyện đó và rằng việc đối thoại để giải quyết tranh chấp phải là các thảo luận đa phương.
Hơn nữa, hầu hết các nước ASEAN vừa mới áp dụng chiến lược rào giậu đối với Trung Quốc không chắc chắn rằng Hoa Kỳ có giải pháp để đương đầu với Trung Quốc về các tranh chấp xung đột ở Biển Đông. Bối cảnh này dường như đã thay đổi sau sự ra đời của học thuyết Obama.
Phản ứng của Trung Quốc là giáng một đòn ly gián ASEAN, bằng cách sử dụng nước đại diện là Cambodia để thoát khỏi việc đưa ra một thông cáo sau Hội nghị các Bộ trưởng ASEAN ở Cambodia, mà bản thông cáo này sẽ chỉ trích các hành động hiện nay của Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông.
ASEAN có khả năng bị chia rẽ sâu sắc hơn khi chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc leo thang trong các tranh chấp lãnh thổ này. Tất cả những điều này báo hiệu rằng ASEAN không thể phối hợp như một nhóm, hy vọng là nền tảng hữu hiệu để chống Trung Quốc, đại diện cho các thành viên có liên quan đến tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
Ngay cả nếu ASEAN đoàn kết để chống lại sự áp chế của Trung Quốc, ASEAN vẫn không có đủ sức mạnh quân sự cần thiết để đối đầu với Trung Quốc. Đó là sự thật hiển nhiên.
Một sự thật hiển nhiên khác về ASEAN là Trung Quốc chống lại bất kỳ đàm phán đa phương nào với cả nhóm ASEAN và điều này được ông Haddick giải thích rõ nhất, ông phỏng đoán chính xác rằng: “Sự thất bại trong cố gắng của ASEAN trong việc thành lập bộ quy tắc ứng xử để giải quyết các tranh chấp trên biển (Biển Đông) có lợi cho chiến lược ‘tích gió thành bão’ của Trung Quốc. Một bộ quy tắc ứng xử đa phương sẽ tạo ra đòi hỏi chính đáng cho việc giải quyết tranh chấp và sẽ đặt tất cả các nước tranh chấp vào vị thế ngang nhau. Không có bộ quy tắc, Trung Quốc bây giờ có thể dùng lợi thế sức mạnh để áp đảo các tranh chấp song phương với những láng giềng nhỏ bé của họ và [Trung Quốc] làm thế mà không lãnh hậu quả chính trị nào về việc hành xử ngoài lề một bộ luật đã được thống nhất”.
Các nước ASEAN đối đầu với Trung Quốc trong tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc dựa vào Hoa Kỳ về mặt chiến lược, để có được sự che chở an ninh và sức mạnh đối trọng chống lại Trung Quốc. Để làm như thế, họ phải sẵn sàng thiết lập mối quan hệ an ninh với Hoa Kỳ.
Phản ứng của thế giới đối với việc gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông
Phản ứng của thế giới được mô tả tốt nhất trong các bài diễn văn phát biểu tại Đối thoại Shangri La hồi tháng 6 năm 2012 ở Singapore. Chủ đề thảo luận chung trong các bài diễn văn này là cộng đồng thế giới và các cường quốc cam kết an ninh trong “khu vực chung trên toàn cầu” và cam kết đối với “sự tự do đi lại trên biển” và không quốc gia nào có quyền tuyên bố chúng là lãnh thổ quốc gia.
Hoa Kỳ, Anh Quốc và tân ngoại trưởng Pháp nhấn mạnh rằng họ giữ vững lập trường cam kết đối với an ninh và ổn định ở Đông Nam Á. Tân chính phủ Pháp thông qua ngoại trưởng nước này đã nói rõ rằng, Pháp và các nước châu Âu có lợi ích ở Đông Nam Á và sự ổn định và an ninh của khu vực là mối quan tâm chiến lược của họ. Ông nhấn mạnh thêm rằng, Pháp sẽ hỗ trợ bất cứ nhóm an ninh khu vực nào trong vùng.
Trung Quốc sợ bị mang ra để chỉ trích về các hành động của họ ở Biển Đông, thực sự đã tránh xa sự kiện thường niên ở Singapore và chỉ gửi đại diện cấp thấp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đã hành động mang tính đe dọa ở Biển Đông như một kẻ độc hành với mục đích thiết lập quyền bá chủ trên Biển Đông và tiếp theo sẽ là các hành động gây hấn tương tự như thế ở Đông Hải và Hoàng Hải.
Do lo sợ những điều nói trên, Nhật Bản, đối thủ hùng mạnh của Trung Quốc trong vùng, đã đưa ra các cảnh báo trước. Trong khi Trung Quốc dường như thoát khỏi [sự trừng phạt] qua hành động bắt nạt các nước ASEAN nhỏ hơn đang tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, việc thoát khỏi sự trừng phạt tương tự sẽ không thể xảy ra cho Trung Quốc khi họ đối đầu với Nhật Bản trong các tranh chấp như thế ở phía bắc.
Kết luận Gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh thời gian gần đây của Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông với các nước nhỏ ASEAN cần được xem như một thách đố quân sự và chiến lược nhắm vào Hoa Kỳ, với bản chất như một sự thử thách, sẽ cung cấp sức mạnh đối trọng hữu hiệu cho Hoa Kỳ chống lại Trung Quốc và sự bảo đảm an ninh cho các nước Đông Nam Á, bị che đậy bằng các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông.
Phản ứng của Hoa Kỳ đối với những kích động và khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc đang được nghiên cứu kỹ lưỡng ở chính phủ các nước ASEAN và châu Á – Thái Bình Dương, để cuối cùng, sự thành công của thay đổi chiến lược sang châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ hầu hết sẽ dựa vào quyết tâm của Hoa Kỳ trong việc đánh bại Trung Quốc một cách hữu hiệu và trước khi mối Họa Trung Quốc trở nên quá nóng để Hoa Kỳ không thể đối phó.
Hoa Kỳ tuyên bố trung lập trong các tranh chấp Biển Đông không còn là một sự lựa chọn khả thi cho Mỹ. Hoa Kỳ cần nhìn rõ “chiến lược tích gió thành bão” hiểm độc đang được Trung Quốc thực thi ở Biển Đông và chế ngự Trung Quốc một cách hiệu quả trước khi Trung Quốc thuyết phục Hoa kỳ thoát khỏi châu Á – Thái Bình Dương.
Tác giả là một nhà phân tích các vấn đề chiến lược và quan hệ quốc tế. Ông còn là cố vấn về các vấn đề chiến lược của Nhóm Phân tích Nam Á (South Asia Analysis Group- SAAG). Email: drsubhashkapila.007@gmail.com.
Bộ Ngoại giao Mỹ hôm qua cảnh báo Trung Quốc không nên lợi dụng các cuộc đàm phán song phương để "chia rẽ và chế ngự" các nước có cùng tuyên bố chủ quyền lãnh thổ ở Biển Đông.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland phát biểu trong cuộc họp báo từ Washington cho biết "những nỗ lực gây chia rẽ và chế ngự, kết thúc bằng tranh chấp giữa các bên, sẽ không đi đến kết quả nào".
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland. Ảnh: AFP
"Điều chúng tôi lo lắng bây giờ là căng thẳng đang leo thang giữa các nước trong khu vực, chúng tôi mong muốn các nước sẽ đạt được thỏa thuận đáp ứng được đòi hỏi của các bên", AFP dẫn lời bà Nuland nói.
Người phát ngôn cho biết Mỹ mong muốn thúc đẩy Bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) trở thành cơ chế chính thức để giải quyết xung đột và ngăn chặn những tính toán sai lầm trong vùng biển mà gần một nửa tàu thuyền của thế giới qua lại.
Tại hội nghị của ASEAN và các nước đối tác diễn ra tháng trước tại Campuchia, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã kêu gọi Trung Quốc và các nước ASEAN "hợp tác để xây dựng bộ quy tắc chung và sớm thông qua bộ quy tắc này trong năm nay", bà Nuland cho hay.
Người phát ngôn Mỹ đưa ra lời phản đối trên sau khi hãng thông tấn chính thức của Trung Quốc Xinhua phủ nhận Bắc Kinh gây chia rẽ ở Đông Nam Á và quay sang chỉ trích "một số nước phương tây" mới chính là nguyên nhân gây chia rẽ vì lợi ích của các nước này ở Biển Đông.
Năm ngoái, Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố chuyển trọng tâm chiến lược mới của Mỹ sang châu Á. Mỹ cũng quyết định tăng cường sự hiện diện quân sự ở đây và sẽ chuyển lượng lớn lực lượng hải quân đến châu Á năm 2020. Trong chuyến thăm Việt Nam năm 2010, Ngoại trưởng Mỹ Clinton từng phát biểu Mỹ có lợi ích quốc gia trong sự tự do hàng hải trên Biển Đông.
Ngày 3/8, Bộ Ngoại giao Mỹ đã lên tiếng quan ngại tình hình căng thẳng ở Biển Đông khi Trung Quốc thành lập "thành phố Tam Sa" và cho quân đồn trú ở đây.
Trung Quốc cùng các nước Đông Nam Á là Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei có tuyên bố chủ quyền chồng lấn trên Biển Đông. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì vừa có chuyến thăm tới Brunei, Indonesia, Malaysia và hứa sẽ hợp tác để duy trì hòa bình, ổn định trên Biển Đông. -------------------------
Theo Hoa Kỳ, chuyến đi gần đây của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì là nhằm chia rẽ các nước Đông Nam Á (Reuters)
Khẩu chiến giữa Washington và Bắc Kinh trên vấn đề Biển Đông tiếp diễn. Vào hôm qua, 14/08/2012, Mỹ lại lên tiếng đả kích Trung Quốc – dù không nêu đích danh – về âm mưu được gọi là « chia rẽ và chinh phục » (divide and conquer) tại Biển Đông. Theo bộ Ngoại giao Mỹ, chỉ có đàm phán đa phương mới hữu hiệu trong việc giải quyết tranh chấp giữa các bên.
Trong buổi họp báo thường kỳ tại Washington, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ, bà Victoria Nuland, khi được hỏi về chuyến đi mới đây của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì qua ba nước Indonesia, Malaysia và Brunei, đã cho rằng « một cố gắng nhằm chia rẽ và chinh phục và kết thúc bằng một tình trạng cạnh tranh với nhau giữa các nước tranh chấp sẽ không đi đến được nơi mà chúng ta cần đến ».
Tuyên bố nói trên được cho là một lời cảnh báo nhắm vào Bắc Kinh là không nên lợi dụng các cuộc đàm phán song phương để chia rẽ các nước đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại Biển Đông để dễ thống trị. Phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ đã nhắc lại quan điểm của Washington, ủng hộ một hướng tiếp cận đa phương.
Theo bà Victoria Nuland, quả thực là cần phải có nói chuyện song phương để củng cố một cuộc đàm phán đa phương, thế nhưng, vấn đề Biển Đông không thể « được giải quyết thông qua một loạt các cuộc tiếp xúc song phương ». Đối với phía Mỹ, vào thời điểm chung cuộc, « tất cả các bên tranh chấp, tất cả các bên liên quan, sẽ phải ngồi chung trong một phòng hội nghị để tiến tới một bộ quy tắc ứng xử ».
Trung Quốc và 4 nước Đông Nam Á trong khối ASEAN (Brunei, Malaysia, Philippines và Việt Nam) đang tranh chấp chủ quyền tại vùng Biển Đông. Trong thời gian gần đây, nhiều quốc gia Đông Nam Á đã tố cáo Trung Quốc có các hành vi gây hấn, làm tình hình căng thẳng. Tuy nhiên, tại Hội nghị ở Phnom Penh hồi tháng Bảy vừa qua, các Ngoại trưởng ASEAN đã thất bại trong việc đề ra một hướng giải quyết chung do bất đồng trong nội bộ.
Là phía đòi hỏi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông, Bắc Kinh luôn luôn gạt bỏ các đề nghị giải quyết tranh chấp một cách đa phương, và tìm cách áp đặt phương thức đàm phán tay đôi với từng nước một, mà theo đa số các nhà phân tích, sẽ cho phép Bắc Kinh bắt chẹt các nước Đông Nam Á yếu hơn mình.
Các tuyên bố gián tiếp chỉ trích Trung Quốc của phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ được đưa ra gần hai tuần sau bản thông cáo về Biển Đông của phó phát ngôn viên bộ Ngoại giao Mỹ ngày 03/08 vừa qua, chỉ trích việc Trung Quốc thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa" và đặt đơn vị quân sự đồn trú ở đấy, làm cho tình hình Biển Đông căng thẳng thêm lên. Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã phản ứng dữ dội trước bản tuyên bố này, trong lúc báo chí Trung Quốc liên tục tố cáo Hoa Kỳ gieo mầm chia rẽ ở vùng Biển Đông.
Một bản tin đăng trên nhiều trang quốc phòng của Trung Quốc nói hơn 100 máy bay chiến đấu của Trung Cộng sẽ tấn công tầm xa từ nhiều hướng vào biển Đông…
Bản tin tường thuật cuộc phỏng vấn của Đài Truyền hình Trung Cộng (CNTV) với sĩ quan hải quân Trương Vỹ, Phó chỉ huy một hạm đội lớn vừa có cuộc tập trận ở vùng biển xa phía Nam Trung Cộng nhưng không nêu tên hạm đội lớn này là gì và cuộc tập trận được tiến hành ở vùng biển nào thuộc biển Đông
May bay Trung Cộng đang tiếp dầu trên biển Đông
Lược dịch đoạn phỏng vấn này của CNTV: Trong những năm gần đây, Không quân Trung Quốc đã có sự phát triển vượt bậc và có những thành công không thể chối cãi. Trung Quốc đã tự sản xuất mà không phải nhập khẩu máy bay cũng như trang bị quân sự cho Không quân như trước kia.
Ngày nay, chúng tôi đã sản xuất được rất nhiều loại máy bay mới, như các máy bay cảnh báo sớm, máy bay chiến đấu, máy bay ném bom chiến thuật… Chính điều này đã làm cả thế giới phải chú ý hơn đến lực lượng Không quân Trung Cộng nói riêng và PLA nói chung.
Máy bay Trung Cộng chuẩn bị cất cánh nhằm hướng biển Đông thẳng tiến
Bên cạnh tự sản xuất được máy bay, Không quân Trung Cộng còn có sự phát triển mạnh trong việc chế tạo công nghệ. Sự thành công trong thử nghiệm tác chiến điện tử, cũng như việc phát triển mạnh cho công nghệ thông tin đã làm vũ khí của Không quân Trung Cộng có độ chính xác hơn rất nhiều, không gian cũng được mở rộng hơn... Không quân Trung Cộng có thể tác chiến ở các vùng lãnh thổ xa hơn xưa rất nhiều.
Bên cạnh việc phát triển mạnh công nghệ sản xuất và chế tạo máy bay, Không quân Trung Cộng còn nghiên cứu nhiều loại tên lửa mới trang bị cho không quân. Trong 10 năm trở lại đây Trung Cộng đã tự sản xuất được khá nhiều loại tên lửa: Tên lửa không đối không, Không đối đất,…
Tên lửa của Trung Cộng đã đứng vào hàng các loại tên lửa tiên tiến nhất trên thế giới. Bên cạnh công nghệ về tên lửa thì Không quân Trung Cộng có đẩy mạnh sản xuất các hệ thống Rada, nhất là hệ thống Rada cảnh báo sớm tạo thành một mạng lưới dày đặc. Hệ thống Ra da thụ động cũng như chủ động của Trung Cộng có hiệu quả rất cao trong việc phát hiện mục tiêu hơn trước rất nhiều.
Bên cạnh tên lửa thì các loại bom cũng được phát triển hàng loạt với nhiều chủng loại khác nhau… tháng 6 năm 20XX Không quân Trung Cộng đã có cuộc diễn tập ở cực Nam Trung Cộng thuộc vùng biển Nam Trung Hoa.
Trung Cộng đang muốn biến biển Đông thành nơi tập luyện thường xuyên của không quân nước này mà không ngó ngàng đến chủ quyền của các nước láng giếng.
Đây là một vùng biển xa, lần đầu tiên Trung Cộng đã huy động 100 máy bay các loại nhắm hướng vùng biển cực Nam Trung Cộng nhằm bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của tổ quốc. Thành công của cuộc tập trận này sẽ nâng tầm của Không quân Trung Cộng lên một bước mới, kể từ đây Trung Cộng sẽ có nhiều hơn các cuộc tập trận như vậy để bảo vệ chủ quyền của vùng biển phía Nam Tổ quốc (Biển Đông)…..
Bản tin còn cho biết, các máy bay chiến đấu tầm xa tiếp nhiêu liệu trên không lần đầu tiên bay xuống mũi cực nam để bảo vệ lãnh thổ Trung Quốc.
Rõ ràng đây là một diễn biến mới vô cùng nguy hiểm trong tình thế căng thẳng ở biển Đông. Đưa hàng trăm tàu chiến xuống vùng biển này, mang 23.000 tàu cá xuống vơ vét tài nguyên tại đây và bây giờ là hàng trăm máy bay chiến đấu Trung Cộng sẽ coi biển Đông là nơi diễn tập để bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc thường xuyên, không biết Trung Quốc còn muốn làm gì tiếp theo nữa để khẳng định sức mạnh bá quyền mà không thèm màng đến dư luận quốc tế hiện tại…. ----------------------------
Hình ảnh về chiếc máy bay chiến đấu tàng hình thứ hai của Trung Quốc lần đầu tiên được công bố trên mạng internet một cách nửa kín nửa hở, hư hưu thực thực cách đây vài tháng. Theo các bức ảnh này, chiếc J-21 đang trên đường từ nhà máy Thẩm Dươn
Chiếc máy bay chiến đấu tàng hình thứ hai J-21 của Trung Quốc sẽ có chuyến bay thử nghiệm đầu tiên trong tháng 9 năm nay.
Mới đây, kênh truyền hình quốc phòng CCTV của Trung Quốc cho biết rằng máy bay chiến đấu tàng hình hai động cơ Thẩm Dương J-21 sẽ tiến hành chuyến bay đầu tiên trong tháng 9 năm 2012.
Theo CCTV, Trung Quốc cũng sẽ cho ra mắt một biến thể sửa đổi của J-21 dành cho xuất khẩu dưới cái tên F-60.
Hình ảnh về chiếc máy bay chiến đấu tàng hình thứ hai của Trung Quốc lần đầu tiên được công bố trên mạng internet một cách nửa kín nửa hở, hư hưu thực thực cách đây vài tháng.
Theo các bức ảnh này, chiếc J-21 đang trên đường từ nhà máy Thẩm Dương đến phòng thí nghiệm quốc gia ở Nhan Lương, phía Tây Trung Quốc.
Chiếc máy bay J-21 bí ẩn được vận chuyển trên đường phố của Trung Quốc.
Sau khi những hình ảnh này được đăng tải trên mạng, nhiều người cho rằng, hình dáng của chiếc máy bay tàng hình thứ hai của Trung Quốc rất giống với chiếc tiêm kích thế hệ năm F-35 của Mỹ.
Theo trang web chính thức của công ty vận tải đã vận chuyển chiếc máy bay chiến đấu này, máy bay J-21 có sải cánh dài khoảng 12 mét (trong khi đó F-35 có sải cánh dài 10,65 mét, còn huấn luyện cơ L-15 của Trung Quốc có sải cánh dài 9 mét).
Kênh truyền hình CCTV cho biết rằng, khác với J-20, J-21 một chương trình máy bay chiến đấu của ngành công nghiệp hàng không Trung Quốc, và nó được phép xuất khẩu
Tàng hình cơ J-20 của Trung Quốc.
Nói như vậy có nghĩa rằng những chuyến bay thử nghiệm của J-21 chắc chắn sẽ cởi mở hơn so với những chuyến bay thử nghiệm khá bí mật của J-20 trong năm 2011.
Ngay sau khi thông tin về chiếc tiêm kích tàng hình J-21 được đăng tải trên các trang mạng và kênh truyền hình CCTV của Trung Quốc, độc giả quốc tế đã có những đánh giá và nhận định khác nhau về chiến đấu cơ bí ẩn này.
Độc giả người Mỹ với nickname IconOfEvi : “F-35 Trung Quốc ư? Có lẽ những dữ liệu của Lầu Năm Góc đã bị đánh cắp.”
Tàng hình cơ F-35 của Hoa Kỳ.
Độc giả với nickname Delta Niner ở Philippines thì đề cập đến khả năng xuất khẩu của chiếc máy bay này: “Ai sẽ là khách hàng của J-21?”. Trả lời cho câu hỏi trên, độc giả Steak-Sauce: “Tôi đoán là Pakistan, sau đó là Myanmar, Bangladesh, Sri Lanka, Ai Cập, Bắc Triều Tiên, Venezuela, và một vài nước châu Phi sẽ xếp hàng để mua chiếc máy bay này.”
Độc giả có nick-name sepheronx ở Canada thì đánh giá về khả năng xuất khẩu chiếc J-21 như sau: “Pakistan thì chắc chắn rồi. Không biết những nước khác thì thế nào. Cho đến nay, Myanmar đã có được Mig-29, Venezuela dường như rất hài lòng với những chiếc Sukhoi của họ.
Bắc Triều Tiên chỉ có thể dùng những gì mà họ có bây giờ, Ai Cập vẫn được Mỹ đầu tư còn Sri Lanka thì ngân sách quá eo hẹp. Uganda cũng tỏ ra thích thú với Su-30. Như vậy chỉ có Pakistan và một số nước châu Phi là có thể trở thành những khách hàng tiềm năng của J-21.”
Độc giả figatova ở Tây Ban Nha tự hỏi: “Nếu nó là bí mật, thì tại sao Trung Quốc lại vận chuyển nó trên đường phố vào ban ngày?” và phỏng đoán rằng: “J-21 là chiếc phản lực cơ hai động cơ thế hệ năm thứ hai của Bắc Kinh có kích thước nhỏ hơn chiếc đầu tiên J-20 và có lẽ được chế tạo để sử dụng trên chiếc tàu sân bay duy nhất của Trung Quốc Thi Lang.”
Độc giả SHUTUPANDTHINK của Mỹ nhận định: “Các bạn phải biết rằng Trung Quốc là bậc thầy về sử dụng quyền lực mềm. J-21 chỉ là để dọa các quốc gia láng giềng mà thôi. Tàng hình có thực sự cần thiết không?Vô ích. Sẽ là tốt hơn nếu nó (J-21) hiện nguyên hình trước sóng radar và chiến đấu như một người đàn ông đích thực chứ không phải là lẩn trốn để bất ngờ tấn công.Bởi vì tên lửa SAM không còn tồn tại và không phải là một mối đe dọa.”
Còn bạn, bạn nghĩ gì về chiếc máy bay được cho là tàng hình cơ thứ hai của Trung Quốc này?
Giàn khoan của Tập đoàn Dầu hỏa Trung Quốc CNOOC. REUTERS
TC gọi thầu quốc tế thăm dò dầu khí ở 9 lô trên Biển Đông. Tập đoàn CNOOC của TC thông báo mua lại Nexen của Canada để làm chủ nhiều giếng dầu trên thế giới. Ấn Độ, Nga và Hoa Kỳ theo dõi sát chiến lược bành trướng về năng lượng của Bắc Kinh.
Ngày 19/07/2012, tập đoàn dầu khí nhà nước của Ấn Độ, ONGC Videsh thông báo duy trì hợp tác với Petro Vietnam, đặc biệt là sẽ cùng với đối tác Việt Nam tiếp tục thăm dò dầu khí ở lô 128 tại vùng Biển Đông. Phía Việt Nam đã yêu cầu Ấn Độ duy trì đầu tư tại lô 128 sau khi tập đoàn dầu khí TC CNOOC gọi thầu quốc tế tại 9 lô, trong đó có lô 128 nằm trong vùng lãnh hải Việt Nam.
Trước đó hai ngày, trong chuyến công du nước Nga, vào trung tuần tháng chủ tịch nước, Trương Tấn Sang và tổng thống Vladimir Putin tuyên bố : Nga và Việt Nam tăng cường hợp tác thăm dò và khai thác dầu khí tại thềm lục địa Việt Nam.
Về phía TC, cũng lại CNOOC, vào hôm 23/07/2012 tập đoàn này thông báo kế hoạch chi hơn 15 tỷ đô la Mỹ để mua lại một phần tập đoàn dầu khí Canada. Nexen đang làm chủ và khai thác nhiều giếng dầu trên thế giới, từ Bắc Hải của Anh Quốc đến Vịnh Mexico của Hoa Kỳ.
Phải chăng vì muốn tăng cường vị thế của CNOOC tại Canada, Nigeria, trong vùng Vịnh Mêhicô sát bờ biển Hoa Kỳ, ở khu vực Bắc Hải mà tập đoàn TC đã chấp nhận mua lại Nexen của Canada với giá cao hơn giá thị trường đến 61 % ?
Sau một thời gian sao nhãng, Hoa Kỳ đã giật mình trước khả năng TC một khi mua lại Nexen sẽ với tới những giếng dầu của Mỹ trong vùng Vịnh Mêhicô. Quốc hội Mỹ đòi cứu xét hồ sơ CNOOC mua lại Nexen. Trước mắt chính quyền Canada chưa lấy quyết định sau cùng về đề nghị rất hời của phía TC còn Bắc Kinh thì đang ráo riết mở chiến dịch vận động hành lang để lập pháp Hoa Kỳ không gây trở ngại trên đà « vươn ra thế giới » của tập đoàn dầu khí nhà nước CNOOC.
Chính sách của CNOOC phải chăng là nhằm phục vụ mục đích của TC mở rộng tầm kiểm soát tài nguyên năng lượng của thế giới mà trong đó có cả những khu vực tiềm năng trên thềm lục địa Việt Nam ? Trữ lượng dầu khí tại khu vực Biển Đông đang thu hút chú ý của tất cả các siêu cường thế giới, từ Nga, đến Mỹ, từ Ấn Độ đến TC. Hồ sơ năng lượng, không chỉ đơn thuần là một vấn đề kinh tế mà còn liên quan cả đến vấn đề an ninh và chiến lược.
Chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, lần lượt phân tích về những ý đồ của tập đoàn dầu khí Trung Quốc nói chung và đối với khu vực dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam nói riêng. Theo quan điểm của ông đây là một « ván cờ đầy bất trắc » khi có ngần ấy nước lớn trên thế giới quan tâm.
Ô. Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ rằng đây là một cuộc chơi đầy bất trắc cho ngần ấy tác nhân trong cuộc và nếu nhìn thấy những rủi ro bất trắc ấy, may ra ta sẽ hiểu ra nước cờ của thiên hạ.
Trước hết, người ta thường nghĩ rằng vùng biển Đông Nam Á, tức là Đông hải của Việt Nam hay biển Hoa Nam của TC, có một trữ lượng dầu thô và khí đốt rất lớn ở bên dưới. Thật ra, tất cả chỉ là dự đoán và trung bình thì phải mất vài chục triệu đô la thăm dò ở ngoài khơi thì mới biết được là dưới đáy biển có bao nhiêu triệu thùng dầu thô hay bao nhiêu tỷ thước khối khí đốt. TC có ưu thế tài chính hơn các nước đang cùng tranh chấp về chủ quyền nên có thể dám chi tiền để thăm dò. Nhưng không nhất thiết là họ sẽ có lời trong chuyện khai thác này.
Thứ hai, và đây mới là vấn đề đáng chú ý, TC không chỉ cho tập đoàn CNOOC tìm dầu dưới biển mà còn muốn mời doanh nghiệp quốc tế cùng liên doanh với CNOOC trong nghiệp vụ đầu tư có rủi ro này để qua đó khẳng định chủ quyền của họ trên các vùng biển đang tranh chấp với các nước Đông Nam Á, trước tiên là với Việt Nam và Philippines.
RFI: Anh nhắc đến tập đoàn CNOOC, hiện CNOOC cũng đang thương lượng để mua lại tập đoàn dầu khí của Canada là Nexen với giá hơn 15 tỷ đô la Mỹ, cao hơn đến 60 % so với trị giá của tập đoàn này trên thị trường. Kế hoạch mua lại Nexen đó của CNOOC có liên hệ gì đến tranh chấp về chủ quyền tại Biển Đông hay không?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ rằng có nhưng lại kết luận ngược là vì "già quá mà hóa dại"! Tôi xin được giải thích như sau:
Canada có tài nguyên năng lượng dồi dào và đã tính bán cho Mỹ. Tai họa của Mỹ trong mùa bầu cử là Chính quyền Barack Obama lại bác bỏ dự án lập ra hệ thống ống dẫn dầu khí Keystone từ tỉnh Alberta của Canada qua tám tiểu bang của Mỹ vì lý do bảo vệ môi sinh là điều tôi cho là lố bịch và nông cạn. Hậu quả là chính quyền và doanh nghiệp Canada thất vọng và đấy là cơ hội cho CNOOC nhảy vào đề nghị mua tổ hợp Nexen của Canada với giá còn cao hơn giá trị trường.
Qua nước cờ của CNOOC, TC muốn thụ đắc công nghệ thăm dò và khai thác năng lượng dưới đáy biển để có thể nhờ đó tìm thêm năng lượng của họ ở bên trong. Nhưng mục tiêu quan trọng hơn vậy là nhờ làm chủ kỹ thuật mới, TC trở thành đối tác có lợi thế hơn các doanh nghiệp Việt Nam hay Philippines hầu có thể cùng doanh nghiệp quốc tế chia chác quyền lợi trên chín lồ dầu họ đòi rao bán.
Thứ ba là nhờ kiến năng hiện đại, TC còn muốn là qua tổ hợp Nexen sẽ làm chủ các giếng dầu của Anh ở Bắc Hải, của Mỹ trong Vịnh Mexico và các giếng dầu khác của Nexen trên thế giới, kể cả ngoài khơi Canada. Lợi thế thứ tư là nếu kiểm soát được nguồn cung cấp năng lượng, họ cũng có thể chi phối giá dầu quốc tế, kể cả giá dầu tại Hoa Kỳ.
Nhưng tham vọng lớn lao ấy lại khiến các nước giật mình và nghĩ lại. Hoa Kỳ là một nước đang nghĩ lại vì năm 2005 đã từng bác bỏ đề nghị của CNOOC đòi mua tổ hợp Unocal của Mỹ.
RFI: Bây giờ chúng ta chuyển qua chuyện Ấn Độ và dự án liên doanh với Việt Nam để thăm dò lô dầu 128. Anh giải thích thế nào về quyết định mới đây của New Delhi ?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Doanh nghiệp ONGC Videsh của Ấn có hai dự án liên doanh với Việt Nam trên hai lô dầu 127 và 128. Khi thăm dò như vậy thì tốn kém và họ đã mất 45 triệu đô la mà chưa thấy triển vọng. Vì vậy, hai tháng trước đây, Ấn Độ tính rút khỏi lô 127 và cân nhắc về lô 128 trong khi Việt Nam cố thuyết phục họ ở lại. Thế rồi quyết định của TC là đem chín lô trên thềm lục địa của Việt Nam ra gọi thầu lại làm Ấn Độ bị kẹt.
Vì lý do kinh doanh không có lời mà triệt thoái thì ai cũng thông cảm. Nhưng khi TC nhảy vào một nơi mà Ấn Độ đang liên doanh với Việt Nam thì việc triệt thoái của Ấn lại có ý nghĩa ngoại giao, như phải bỏ chạy vì sợ đụng độ với TC.
Chính là thái độ của TC mới khiến Ấn Độ nêu vấn đề với khối ASEAN và mới đây nhất là với Ngoại trưởng Indonesia là thứ nhất, các nước phải đảm bảo quyền tự do lưu thông ngoài biển, thứ hai là phải tôn trọng quyền khai thác kinh doanh theo đúng luật lệ quốc tế.
Đâm ra TC có thể mua chuộc được xứ Cam Bốt để cho chìm xuồng hồ sơ ứng xử ngoài biển Đông trong thượng đỉnh vừa qua của Hiệp hội ASEAN tại thủ đô Cam Bốt. Nhưng cũng vì thế mà gây phản ứng dội ngược từ các thành viên ASEAN khác và từ Ấn Độ. Nghĩa là Bắc Kinh vừa góp phần xây dựng thế liên kết của các nước ASEAN với nhau và với Ấn Độ.
RFI: Qua phần trình bày của anh thì người ta có thể mường tượng ra một thế liên hoàn hay các vòng xoáy đan kết với nhau mà trung tâm hay trọng tâm lại là Trung Quốc. Tất nhiên là ở bên kia Thái Bình Dương, Hoa Kỳ cũng theo dõi kỹ động thái của Bắc Kinh.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết là một tin mà đài RFI đã loan tải khi Hội đồng Kiểm soát Chứng phiếu SEC của Mỹ lập tức tiến hành thủ tục truy tố một doanh nghiệp TC có hội sở tại Hong Kong về tội giao dịch qua nội tuyến. Cụ thể là doanh nghiệp Well Advantage Limited này đã có thể biết trước về việc CNOOC mua tổ hợp Nexen của Canada với giá cao nên mới gom trước cổ phiếu của Nexen. Hội đồng SEC của Mỹ còn phong tỏa tài sản của các tay giao dịch cổ phiếu đã dùng tài khoản ở Hồng Kông và Singapore để kiếm ra 13 triệu đô là tiền lời nhờ cổ phiếu Nexen trước khi có tin CNOOC đòi mua Nexen. Thật ra, đấy chỉ là chuyện nhỏ của giới đầu tư có quan hệ với CNOOC nên đã nhân cơ hội kiếm lời lặt vặt.
Chuyện lớn là phía Hoa Kỷ cũng biết CNOOC tức là TC đã thuê hai công ty vận động hành lang chính trị Mỹ để tác động vào Quốc hội Hoa Kỳ hầu khỏi gặp trở ngại trong việc mua tổ hợp Nexen. Tổ hợp này có tài sản là những giếng dầu của Mỹ trong Vịnh Mexico. Khi CNOOC mua Nexen và làm chủ các giếng dầu này thì Chính quyền Mỹ, cụ thể là Hội đồng SEC và Ủy ban Đầu tư Nước ngoài thuộc Bộ Tài chính Mỹ, phải cứu xét và đề nghị biện pháp ứng phó nếu mà việc thụ đắc ấy xâm phạm vào quyền lợi Hoa Kỳ. Khi ấy, Bắc Kinh sẽ phải đàm phán và có khi chấp nhận những nhượng bộ kinh tế khác, như Nghị sĩ Dân chủ tại New York là ông Charles Schumer đã gợi ý cho Tổng trưởng Tài chính Mỹ Timothy Geithner.
Cho nên vấn đề không chỉ là CNOOC kéo dàn khoan và mời chào quốc tế vào khai thác năng lượng trên thềm lục địa của Việt Nam. Vấn đề cũng chẳng là nâng cấp bộ hành chính của thành phố Tam Sa chơ vơ ngoài Đông hải mà cũng chẳng là kéo tầu hải giám hay chiến hạm vào uy hiếp các nước. Vấn đề ở đây là sự ngang ngược của Trung Quốc đã gây phản ứng ngược của thế giới và đấy là một sự bất trắc cho Bắc Kinh.
RFI: Những bất trắc đó là gì ?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Lãnh đạo Bắc Kinh đã rất già đòn khi mở ra thế cờ năng lượng ngoài Đông hải đề vừa kiếm dầu khí ở dưới vừa khiến cho các nước ham làm ăn kiếm lời mà mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên các khu vực quần đảo đang có tranh chấp. Thế cờ ấy khiến các nước Đông Nam Á có tranh chấp sẽ phải chọn một trong ba ngả.
Hoặc là hợp tác với CNOOC để chia chác một chút lời thay vì đứng ngoài mà phản đối xuông. Hai là mời một nước thứ ba vào liên doanh với mình để có lực đối trọng với Trung Quốc, như trường hợp liên doanh của Việt Nam với Ấn Độ hay với các doanh nghiệp Âu, Mỹ, Nga sau này. Ngả thứ ba là thắt lưng buộc bụng và ráo riết đầu tư vào công nghệ cao về dầu khí để thu ngắn khoảng cách với TC. Cả ba loại giải pháp này đều có lợi hại riêng và không dễ thi hành.
Nhưng giữa thế cờ phức tạp ấy, TC lại già néo và khiến cho khu vực Đông Nam Á trở thành bất ổn làm cả thế giới đều quan tâm và báo động. Trong hoàn cảnh đó, chưa chắc là các tập đoàn dầu khí quốc tế lại mau mắn nhảy vào để đứng giữa hai ba lằn đạn. Rốt cuộc thì chính TC lại gây ra sự bất trắc khiến các nước đều ngần ngại và đều muốn Hoa Kỳ xác định sự hiện diện quân sự ở trong vùng.
Chưa thấy tổ hợp dầu khí của Mỹ đâu thì đã thấy chiến hạm Hoa Kỳ lảng vảng ở ngoài, với sự cổ võ của các nước từ Nhật Bản, Ấn Độ đến Úc. Trong mùa bầu cử tại Mỹ, cả hai phe đều sẵn sàng nhắm vào mối nguy kinh tế hay an ninh từ TC để huy động cử tri và Bắc Kinh đang cho chính trường Hoa Kỳ một đề mục tranh luận rất hấp dẫn. Chúng ta sẽ còn cơ hội theo dõi những chuyện bất trắc này ở Đông hải. ------------------------
Tuần qua, Trung Quốc khởi sự tuần phòng bằng các đơn vị tác chiến tại khu vực biển chung quanh nơi có tiềm năng giầu có tài nguyên ở quần đảo Trường Sa mà cả Trung Quốc lẫn Việt nam đều có tranh chấp chủ quyền. Và vào hôm thứ Sáu, tờ Trung Quốc Nhật báo đưa tin Trung Quốc có thể triển khai sự hiện diện quân sự tại Tam Sa - một thành phố tân lập ở một đảo trong quần đảo Hoàng Sa đang có tranh chấp - được dựng lên để quản trị chủ quyền Trung Quốc trên lãnh thổ quốc gia tại biển Đông. (Thành phố này được thành lập để đáp trả Việt Nam gần đây đã thông qua một đạo luật xác định chủ quyền trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.)
Việc triển khai tuần phòng bằng các đơn vi tác chiến và các bàn thảo xây dựng lực lượng (quân sự) tại Tam Sa theo sát gót lời tuyên bố của Công Ty CNOOC (China National Offshore Oil Company) rằng họ sẽ gọi thầu các công ty năng lượng ngoại quốc để thăm dò và phát triển chín lô mới tại biển Đông nằm trong khu vực 200 hải lý Đặc Quyền Kinh Tế của Việt Nam. Xem chừng sẽ không có công ty ngoại quốc nào hợp tác với CNOOC trong các lô có tranh chấp nếu phải tính đến các rủi ro họ phải gánh chịu nếu họat động ở đấy. Mặc dầu như thế, Bắc Kinh đang đặt họ vào một vị thế thuận lợi hơn để bảo vệ quyền lợi về năng lượng của họ: "Công bố về các lô này như thế phản ảnh một bước khác của TQ nhằm củng cố quyền tài phán của họ trên các vùng biển này," theo lời ông M. taylor Fravel, Giáo Sư Đại Học MIT.
Diễn trò vì khát nguồn tài nguyên Hành động mới đây đã kết nối một chuỗi các sự kiện khác do Trung Quốc gây ra để bảo vệ chủ quyền của họ đối với tiềm năng tài nguyên dầu khí (hydrocarbon) trong vùng. Ước lượng dầu hoả và khí đốt thiên nhiên trong biển Đông chênh lệch rất lớn, từ đánh giá của Hoa Kỳ là 28 tỉ thùng dầu đến đánh giá của Trung Quốc là 213 tỉ thùng dầu. Nhưng không một nước nào biết có những gì nằm bên dưới đáy biển. Quan chức tại Bắc Kinh dường như đang đặt cược rằng biển Đông có thể trở thành "Vịnh Persian thứ nhì", nên họ đangtiến hành cạnh tranh chiến lược trên các vùng có tiềm năng giàu có về năng lượng. Nhưng trong nhiều năm, các nỗ lực xúc tiến điều nghiên để đưa ra các đo lường chính xác hơn về tài nguyên trong khu vực đã bị gây trở ngại bởi tàu thuyền Trung Quốc cản trở các tàu thăm dò và các tàu chuyên đo đạc điạ chấn khác.
Canh bạc của Trung Quốc trong vùng biển Đông một phần bị lèo lái bởi sự yếu kém chiến lược về việc không có bảo đảm nguồn tài nguyên dầu khí tại các nơi khác. Áng chừng 80% dầu nhập khẩu của Trung Quốc đến từ Trung đông và Phi châu, phải vận chuyển qua eo biển hẹp Malacca, một điểm chẹn bị kẹp giữa Indonesia và Malaysia, có nguy cơ bị khóa hoặc bị gián đoạn. Trong khi ấy, cơ sở hạ tầng khổng lồ trên đất liền của hệ thống ống dẫn dầu từ Trung Á mang nhiều rủi ro, chuyển vận dầu xuyên qua các quốc gia trung chuyển không ổn định như Parkistan và Burma để chuyển giao cho vùng phía Tây Trung Quốc là các nơi mà Trung Quốc có ảnh hưởng đôi khi rất mong manh. Những nhược điểm này đã góp phần vào cung cách cứng rắn của Trung Quốc tại biển Đông, là nơi mà các quan chức ở Bắc Kinh có vẻ tin tưởng rằng họ có khả năng chiếm lĩnh một vùng có tiềm năng trữ lượng dầu khí lớn, mặc dầu họ chẳng được quốc tế công nhận có chủ quyền trên các nguồn tài nguyên trong khu vực.
Không chỉ là trò giương oai Mặc dù một vài hành vi của Trung Quốc gần đây chỉ có tính giương oai, điều quan trọng là không nên đánh giá thấp lợi ích thực tiễn của việc tuần phòng tác chiến và một căn cứ Hải quân, hoặc một vài sự hiện diện quân sự nào khác tại Tam Sa có thể đem lại cho Bắc Kinh trong tương lai.
Sẽ đến lúc, Trung Quốc có thể chẳng cần hợp tác với các công ty năng lượng ngoại quốc để khám phá và xây dựng các lô dầu khí tại biển Đông, bao gồm cả những vùng đang bị chống đối. Tính đến nay, các hoạt động khoan dầu ngoài biển khơi của Trung Quốc bị ngăn trở bởi thiếu kỹ năng khoan tại những nơi sâu hơn 300 mét. Nhưng điều này đang thay đổi: vào tháng Năm, CNOOC đã khởi sự đưa vào hoạt động giàn khoan đầu tiên, chưa từng có, cho phép Trung Quốc khoan đến độ sâu giữa 10.000 đến 12.000 mét, là điều có thể khiến họ mạnh dạn tiến hành khoan đơn phương trong các vùng có chống đối ở biển Đông.
Tiến bộ đột phá của Trung Quốc về công nghệ khoan dầu tại biển sâu (dù chưa được kiểm nghiệm) có thể gia tăng mối lo cho các quốc gia khác trong vùng về việc Trung Quốc sẽ là kẻ đầu tiên khai thác tài nguyên trong khu vực. Điều này có thể sẽ làm gia tăng các toan tính của các quốc gia khác nhằm ngăn chặn các hoạt động khoan dầu và khí đốt. Các đơn vị tác chiến tuần phòng và những sở hữu quân sự khác có khả năng giúp bảo vệ các hoạt động này khỏi bị phá hoại và củng cố sự khống chế của Trung Quốc trên những nguồn tài nguyên tại biển Đông. Với nhãn qua đó, các động thái mới đây của Trung Quốc có mục tiêu thực tiễn nhiều hơn là theo các nhà quan sát đã nhầm tưởng. Và có thể là Bắc Kinh đang có kế hoạch y như thế.
Nguồn: Christian Monitor: Beijing flexes some muscle to protect energy interests 2/8/2012. Người dịch: Trung Cang (Như Cây Tre Việt Nam blog) -----------------------------
Trong tuần lễ rồi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã ra văn bản khuyến cáo một loạt động thái “nhằm siết chặt kiểm soát” Biển Đông của Trung Quốc. Đáp trả sự quan tâm của Hoa Kỳ, vào cuối tuần, Trung Quốc đã cho triệu tập ông Robert Wang, US charge d’affaires, để bày tỏ “thất vọng và phản đối mạnh mẽ.” Ông Trương Côn Thịnh, Trợ Lý Ngoại Trưởng Trung Quốc, còn nói “Phát ngôn [của phía Mỹ] hoàn toàn không tôn trọng sự thật, làm phải trái lẫn lộn và gửi đi một thông điệp sai lầm nghiêm trọng... Điều này không có lợi đối với nỗ lực của các bên liên quan để duy trì hòa bình và ổn định ở Nam Hải cũng như rộng hơn là cả khu vực châu Á-Thái Bình Dương.” (Nguồn: BBC)
Theo Patti Waldmeir và Kathrin Hille trong bài viết US and China Argue over South China Sea (Nguồn: Financial Times, Updated August 5, 2012, 10:04 A.M.), hôm Thứ Sáu, ngày 4 tháng 8, ông Tần Cương (Qin Gang), Phát Ngôn Viên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc đã phát biểu “Tại sao Hoa Kỳ có thể giả đui trước những sự thật là có một số nước đã mở thầu một số lô dầu khí và ra những đạo luật nhằm chiếm đoạt một cách phi pháp biển đảo của Trung Quốc?... Tại sao Mỹ lại né tránh việc một số nước cho chiến hạm đe dọa ngư dân Trung Quốc cũng như những tuyên bố chủ quyền không thể biện minh của họ đối với đảo của Trung Quốc?”
Nếu như biển đảo thực sự là của Trung Quốc thì lời cáo buộc “Hoa Kỳ giả đui... không tôn trọng sự thật, làm phải trái lẫn lộn” của ông Tần Cương và Trương Côn Thịnh là có cơ sở. Nhưng ở đây cái mà ông Cương và ông Thịnh cho là “sự thật” lại “không phải là sự thật.”
Sự thật là TRUNG QUỐC HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ CHỦ QUYỀN TRONG VÙNG TRANH CHẤP, DẦU LÀ CĂN CỨ THEO PHÁP LÝ QUỐC TẾ HAY CĂN CỨ THEO LỊCH SỬ. Sự thật là Trung Quốc đang cố tình làm cho phải trái lẫn lộn.
Trung Quốc hiểu rõ là họ không có cơ sở để thiết lập chủ quyền dựa trên pháp lý quốc tế. Chính vì vậy cho nên họ luôn bám chặt vào cụm chữ “lịch sử... hai ngàn năm... không thể tranh cãi” kèm theo cái lưỡi bò chín đoạn.
Và họ đã có một loạt động thái nhằm thiết lập “chuyện đã rồi” để trong tương lai sẽ dùng “cái đoạt được từ chuyện đã rồi” này làm cơ sở thiết lập chủ quyền dựa trên pháp lý quốc tế, với sức mạnh của quả đấm đi kèm.
Trung Quốc đã và đang vận dụng bộ máy tuyên truyền của họ để dẫn dư luận thế giới theo hướng “tranh chấp chủ quyền.” Tuy là họ không lừa bịp được những chuyên gia tinh tế và những nhà lãnh đạo quốc gia trên thế giới, nhưng số lượng quần chúng trên thế giới đồng tình với “âm mưu” của họ có lẽ không phải là số ít.
Nếu mọi người tiếp tục “đặt vấn đề” trong cái khung “tranh chấp chủ quyền lãnh hải với Trung Quốc" thì mọi người đã gián tiếp công nhận Trung Quốc là “một đối tượng trong những đối tượng” nằm trong danh sách đàm phán tranh chấp chủ quyền, tức là gián tiếp công nhận “tư cách sở hữu” của Trung Quốc mà đúng ra họ hoàn toàn không có một chút sở hữu nào trong vùng Biển Đông đang tranh chấp giữa những nước còn lại. Nói một cách khác, họ đã thành công trong việc làm phù phép để biến cái không ra cái có.
Trung Quốc đang diễn tuồng tranh chấp bằng cách “nói như là có quyền sở hữu, làm như là có quyền sở hữu, và đòi đàm phán như là có quyền sở hữu” để dẫn cả thế giới vào mê hồn trận “tranh chấp chủ quyền” trên Biển Đông. Nhưng chiến sách ảo này thực ra là để che đậy một chiến sách thực: xâm lược trá ngụy. Nói một cách khác: TRUNG QUỐC ĐANG XÂM LƯỢC BIỂN ĐÔNG NGỤY TRANG DƯỚI HÌNH THÁI TRANH CHẤP LÃNH HẢI.
Thế giới và nhân dân Việt Nam cần nhìn thấy chiến sách xâm lược trá ngụy này của Trung Quốc và cần có đối sách thích ứng hơn. Tôi nghĩ rằng Hoa Kỳ thấy rõ chiến sách này của Trung Quốc và Hoa Kỳ đang chờ đợi nhân dân Việt Nam cùng nhân dân của các nước trong khối Asean “đặt vấn đề” trong một cái khung khác, “khung Trung Quốc xâm lược Biển Đông.”
Nhân dân Việt Nam cần phải mạnh mẽ vạch mặt TRUNG QUỐC ĐANG XÂM LƯỢC BIỂN ĐÔNG NGỤY TRANG DƯỚI HÌNH THÁI TRANH CHẤP LÃNH HẢI. Nhân dân Việt Nam cần xuống đường để thể hiện sự phản đối mạnh mẽ và gióng lên tiếng chuông cảnh báo với toàn thế giới là TRUNG QUỐC ĐANG XÂM LƯỢC BIỂN ĐÔNG NGỤY TRANG DƯỚI HÌNH THÁI TRANH CHẤP LÃNH HẢI. Những ngôn ngữ phản đối thụ động như là “Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam” hoặc “No U” không đủ sức để phơi bày ý đồ xâm lăng của Trung Quốc. Và tệ hơn là tiếp sức để dẫn dư luận thế giới đi sâu hơn vào trận ảo “tranh chấp chủ quyền” mà Trung Quốc âm mưu bày bố.
Thêm vào đó, nhân dân Việt Nam cần khuyến khích “sự liên thủ và chia sẻ quyền lợi giữa các nước đang tranh chấp” (ngoại trừ Trung Quốc) để cô lập tên khổng lồ xấu xa. Vận dụng “cái không thể độc chiếm và khó có thể giữ hết cho mình” để kiến tạo MỘT LIÊN MINH QUÂN SỰ VÀ KINH TẾ nhằm kềm chế “lâu dài và hiệu quả” tham vọng của tên khổng lồ xấu xa là điều cần phải thực hiện.
Bên cạnh mặt trận chính trị - quân sự - ngoại giao, nhân dân cần phải “đánh” cả mặt trận văn hóa và lịch sử. Nhân dân cần “thách thức” những “kiến thức kinh điển” của các học giả/ trí thức “Hoa tâm”. Nhân dân cần truy lại cội nguồn dân tộc và xét lại lịch sử cổ đại và cận đại.
Nhân tiện tôi cũng xin thưa cái gọi là “lịch sử... hai ngàn năm... không thể tranh cãi” CÓ THỂ TRANH CÃI. Những khám phá khoa học trong vài thập niên gần đây đã giúp cho những học giả trẻ không thuộc trường phái “Hoa tâm” có cơ hội lật ngược lại lịch sử. Nếu người Trung Quốc muốn truy ngược lại hai ngàn năm lịch sử để đòi chủ quyền thì chúng ta cũng nên dạy cho họ biết là từ hơn mười ngàn năm trước, trước khi đám con lai Hoa Hạ ra đời và sau đó tự xưng là Hán tộc, các tộc Bách Việt đã có mặt trên vùng đất Trung Nguyên để mở cõi và khai hoá phương Bắc. Như vậy, một phần lớn của đất Trung Hoa ngày nay là của, và ngay cả nguồn gốc văn hóa Trung Hoa là phát xuất từ, các tộc Việt xưa, mà dân tộc Việt Nam ngày nay là hậu duệ chính thống. Chúng ta cũng có thể nói như họ là chúng ta có bằng chứng “lịch sử... trên mười ngàn năm... không thể tranh cãi”. (Nguồn: Tìm Cội Nguồn Qua Di Truyền Học, sách khảo luận của Hà Văn Thùy, NXB Văn Học, xuất bản bản năm 2011, nhà in Song Nguyên; Hành Trình Tìm Lại Cội Nguồn, sách nghiên cứu và đối thoại của Hà Văn Thùy, NXB Văn Học, xuất bản năm 2008, nhà in Fahasa; Giải Mã Tranh Ngũ Hổ Hàng Trống của TS Hà Hưng Quốc, Blog Vườn Ươm Việt Dịch, http://www.vietdich.blogspot.com;