Oct 14, 2012

• Hán Cộng trả giá thê thảm cho sự phát triển THAM và ĐỘC


Hán Cộng trả giá thê thảm cho sự phát triển
by NAM XƯƠNG - Monday, 17 September 2012

Image



Hơn 50 thành phố Trung Quốc đang chìm sâu xuống đất ngay trước mắt do đất liên tục sụt lún.


Xứ Tàu đang đứng trước nguy cơ, môi trường phá sản, bệnh tật gia tăng do những chính sách phát triển kinh tế tham lam, chính sách không chính sách, vô tổ chức, mỗi địa phương tự tung tự tác. Bầu trời Thượng Hai ô nhiễm môi sinh đen ngòm như làn da Bảy Hynos. Giao thông xa lộ, đường sá kẹt xe chậm chạp hơn freeway 405 ở miền Nam California.


:arrow: Air pollution do bad environment gây ra cho xứ Tàu kinh khủng.
:arrow: Hậu quả tệ hơn second hand smoking, giết 6M người hằng năm

ĐỌC TIẾP:
:?: Environmental destruction in a booming China
:?: More on China’s pollution protests
:?: China: Economic growth, environmental destruction 
:?: As China Roars, Pollution Reaches Deadly Extremes
:?: China's environment minister: Pollution, environmental destruction 'grave impediments' to nation's development
:?: The Environmental Choking of China

Video:
http://www.youtube.com/watch?feature=pl ... 1DNjJd2YfA
http://www.youtube.com/watch?feature=pl ... _hh60NESqg
:?: Dâu tây Trung Quốc ngộ độc hơn 11,000 người Đức: http://youtu.be/9nmtsb-q3ko
Photos:
https://plus.google.com/u/0/photos/1051 ... 8155694369

Nước Tàu đang và sẽ trả giá đắt cho những tham vọng ngày hôm nay, nạn đất lún sụt, đất chùi bị sói mòn, đất sạt lở, lụt lội do phá rừng, lòng đất chuyển động, nạn động đất sẽ gia tăng. Xin quý ông bà, ACE sẽ thấy nước Tàu sẽ thụt lùi vì tài nguyên. Nếu gây hấn sang xứ khác cướp tài nguyên sẽ phải đánh nhau với thiên hạ. Để thế giới bình yên, xứ Tàu cần bị xóa sổ trên bản đồ thế giớinạn diệt chủng dân Hán tộc sẽ cần thiết do những sai lầm của xứ Tàu gây ra cho chính dân tộc và đất nước họ.

Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: 
các ao hồ đang bốc hơi, 
các sông băng tan chảy, 
các dòng sông khô cạn. 
Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 
75% rừng bị phá hủy...

Image

Cuối cùng chính người Tàu giết tương lai người Tàu.
http://thong1bao.blogspot.com/2012/10/t ... -phat.html


-----------------------------------------------------------------


Có lỗi trước hết là việc sử dụng quá mức nguồn nước ngầm, kết quả là bên dưới nhiều thành phố Trung Quốc, trong đó có Bắc Kinh, đã tạo ra những hố ngầm lớn nhất thế giới. Nhưng các vấn đề sinh thái của Trung Quốc không chỉ dừng ở đó.

Ở Trung Quốc, các ao hồ đang bốc hơi, các dòng sông khô cạn, 75% diện tích rừng bị chặt phá. Vì tầng đất bề mặt bị hủy hoại, đất đai đang biến thành sa mạc và phủ cát lên các thành phố, thậm chí các nước láng giềng. Như vậy, Trung Quốc đang trả giá cho tốc độ phát triển kinh tế chưa từng có và sự ham thích tiêu dùng mãnh liệt.

“Năm 1986, khi tôi lần đầu tiên đến Thượng Hải, ở đó chỉ có vài nhà cao tầng. 20 năm sau, số lượng các nhà này tăng lên đến 4.000, đó là gần như gấp đôi New York. Diện tích các tòa nhà văn phòng và nhà ở đang xây dựng ở Bắc Kinh - đó là bằng 3 Manhattan”, - qua một “bức tranh nhỏ” từ cuốn sách “Trung Quốc sẽ đi đâu, thế giới sẽ đi đó” của giáo sứ khoa Lịch sử Trung Quốc hiện đại, Đại học Oxford Karl Gerth, ta có thể đánh giá tốc độ phát triển kinh tế và công nghiệp của nước này.

Sự so sánh với Mỹ không phải là tình cờ: Trung Quốc đang dốc toàn lực cố “đuổi kịp và vượt nước Mỹ”, ít ra là về mức độ tiêu dùng. Và trong một vài lĩnh vực, họ đã làm được điều đó. Thép và thịt tiêu thụ ở đây nhiều gấp đôi ở Mỹ. Việc tiêu thụ ngũ cố và than cũng đang tiến gần đến các con số đó. Trung Quốc muốn sống theo các tiêu chuẩn Mỹ, và liệu chúng ta có thể trách móc họ về điều đó không? Nhưng sự tăng trưởng mạnh mẽ của Trung Quốc sẽ gây hậu quả gì?
Nếu như số lượng ô tô trên đầu người sẽ đạt đến mức của Mỹ, người Trung Quốc sẽ phải trải nhựa một diện tích gần bằng tất cả diện tích đất hiện đang canh tác. Còn nhu cầu về dầu của Trung Quốc sẽ vượt quá khối lượng dầu khai thác của thế giới, ông Karl Gerth cảnh báo.


Thiên đường đen ngòm như Bảy Hynos

Trong cuốn sách của ông, có riêng một chương dành cho các vấn đề sinh thái của Trung Quốc đương đại. Quy mô của chúng cũng gây ấn tượng không kém so với tất cả những thay đổi khác ở nước này trong 20 năm qua. Ví dụ, nhu cầu gia tăng về thịt và len đã dẫn tới sự xuất hiện của những đàn bò, dê và cừu khổng lồ. Kết quả là, những vùng cỏ mênh mông trên các đồng bằng Trung Quốc bị hủy diệt. Tầng đất bề mặt bị tơi vụn và đất biến thành bụi và cát. Riêng ở Bắc Kinh hàng năm hứng chịu nửa triệu tấn cát. Còn trong những năm gần đây, sa mạc nuốt chửng mấy ngàn làng mạc.

“Về thực chất, Trung Quốc đã trở thành nhà xuất khẩu bụi chủ yếu của thế giới - hàng chục triệu tấn bụi Trung Quốc và muội hàng năm bị các luồng không khí đưa đến Triều Tiên và Nhật Bản, thậm chí bay đến bờ tây nước Mỹ”, - ông Karl Gerth viết. Còn đáng sợ hơn về hậu quả là tình hình sử dụng nước. Tháng 3/2012, bộ đất đai và tài nguyên thiên nhiên Trung Quốc đã công bố báo cáo, theo đó bên dưới hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, tờ The Epoch Times cho biết. Tình hình đặc biệt nghiêm trọng ở các thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Hàng Châu, Tây An.

Quá trình này bắt đầu không phải ngày hôm qua: ví dụ, Thượng Hải trong 100 năm qua đã sụt xuống 3 m, nhưng trong những năm gần đây, quá trình này tăng nhanh đáng kể. Trong 30 năm qua, mặt đất ở thành phố Thương Châu thuộc tỉnh Hà Bắc ở miền đông sụt xuống 2,4 m. Một bệnh viện địa phương ban đầu có 3 tầng, cuối cùng chỉ còn là 2 tầng do một phần tòa nhà chìm sâu xuống đất. Các cây cầu, tuyến đường sắt bị phá hủy, các vết nứt xuất hiện trên các ngôi nhà.
Riêng Thượng Hải đã phải chi 12 tỷ USD để sửa chữa các bức tường bị nứt, gia cố móng và sửa chữa đường sá. Nguyên nhân chủ yếu của hiện tượng sụt lún các chuyên gia quy cho việc sử dụng quá mức nguồn nước ngầm. Mỗi năm, Trung Quốc cần ngày một nhiều hơn tài nguyên nước - cho công nghiệp, nông nghiệp và nhu cầu sinh hoạt. 85% diện tích đất canh tác ở miền bắc Trung Quốc cần tưới, nhưng để có nước, nông dân phải khoan các giếng khoan sâu đến 300 m.

Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Karl Gerth dẫn ra một dẫn chứng rất ấn tượng: trong 20 năm qua, ở tỉnh Hà Bắc bao quanh Bắc Kinh, trong 1.000 cái hồ chỉ còn lại vài chục. Ngoài ra, nước của các con sông thường bị nhiễm bẩn kinh hoàng: Trung Quốc đang đổ hàng tỷ tấn nước thải không được làm sạch vào riêng con sông Dương Tử lớn nhất châu Á. Giá cả hàng hóa Trung Quốc tương đối rẻ, một phần là vì phớt lờ các tiêu chuẩn sinh thái. Nhưng cái giá thật sự mà dân chúng nước này đang phải trả cho sự bành trướng ra thị trường thế giới thì cao hơn thế vô cùng nhiều.

Ví dụ, hiện nay, ở Trung Quốc, 100 USD có thể mua mấy chiếc áo len mà ở thế giới còn lại có giá cao hơn nhiều. Để sản xuất một sản phẩm áo len cần lông của 2-3 con dê. Và nếu như số bãi chăn thả ở Trung Quốc gần tương đương như ở Mỹ thì số lượng đại gia súc có sừng nhiều hơn 10 triệu con, còn cừu và dê nhiều hơn 400 triệu con.

Ông Karl Gerth nhận xét khá công bằng rằng, hàng triệu con bò và dê đang điềm nhiên gặm cỏ - đó không phải là một khúc nhạc đồng quê, mà là một câu chuyện giật gân. Tiếp sau các vùng đất màu mỡ ở Trung Quốc, đến lượt các cánh rừng cũng đang biến mất: sự gia tăng xuất khẩu sản phẩm làm từ gỗ đã dẫn tới sự hủy diệt 75% diện tích rừng. Chính phủ Trung Quốc đang cố hạn chế việc chặt hạ cây cối và các biện pháp này đang buộc người Trung Quốc tìm nguồn cung gỗ ở nước ngoài và mua gỗ chặt hạ bất hợp pháp, chủ yếu là ở Nga.

Nhìn chung, tất cả những thảm họa sinh thái mà Trung Quốc hôm nay đang gánh chịu đang trực tiếp có liên quan đến Nga. Các quan chức bộ sinh thái Trung Quốc đã công khai nói rằng, trong những thập niên tới, ở Trung Quốc sẽ xuất hiện hơn 150 triệu di dân hay người tị nạn sinh thái. Đội quân khổng lồ của những di dân Trung Quốc đói khát này sẽ đổ đi đâu? Karl Gerth không hề nghi ngờ, đó chính là Siberia của Nga.

Ngoài việc hàng năm có thêm 4.000 km2 sa mạc, các thành phố Trung Quốc còn đang bị đe dọa bởi các bãi rác. Xung quanh Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân và Trùng Khánh có không dưới 7.000 bãi rác. 70% tổng số máy tính và máy móc văn phòng khác bị vứt bỏ trên thế giới là ở Trung Quốc, nơi dân chúng sở tại, chủ yếu là trẻ em đang cố moi từ chúng các mẩu kim loại quý.

Một số thành phố trên biên giới với Hongkong đã biến thành các bãi rác hàng điện tử. Các kết luận mà Karl Gerth đưa ra rất bi quan. Nền kinh tế thế giới đang chờ đợi sự tăng trưởng tiếp tục từ Trung Quốc. Nhưng ít ai nghĩ, sự tăng trưởng đó đang dẫn đến đâu. Bởi lẽ, Trung Quốc không phải là một hệ thống cô lập, có nghĩa là các thảm họa sinh thái của họ kiểu gì cũng đụng chạm đến cả thế giới còn lại.

Vị giáo sư cũng rất nghi ngờ khả năng nền dân chủ và đi cùng với nó là sự cở mở và công khai sẽ giải quyết được các vấn đề đang tồn tại ở Trung Quốc. Chủ yếu là vì dân chúng các nước đã quen đưa các chất thải và rác của mình sang thế giới thứ ba, sang chính Trung Quốc nêu ra ý kiến như vậy. Bởi lẽ, nền dân chủ của họ không cấm họ làm việc đó.

Như thế, Trung Quốc đang tiêu lạm “mau lẹ” tương lai của chính mình. Và hiện tại, không thế hiểu cái gì có thể làm dừng quá trình này.
Nguồn: Trung Quốc gặt hái hậu quả của sự đi đầu / Svetlana Smetanina 







China's environmental protection ministry published a report in November 2010 which showed that about a third of 113 cities surveyed failed to meet national air standards last year. According to the World Bank 16 of the world’s 20 cities with the worst air are in China. According to Chinese government sources, about a fifth of urban Chinese breath heavily polluted air. Many places smell like high-sulfur coal and leaded gasoline. Only a third of the 340 Chinese cities that are monitored meet China’s own pollution standards.

China’s smog-filled cities are ringed with heavy industry, metal smelters, and coal-fired power plants, all critical to keeping the fast-growing economy going even as they spew tons of carbon, metals, gases, and soot into the air. The air pollution and smog in Beijing and Shanghai are sometimes so bad that the airports are shut down because of poor visibility. The air quality of Beijing is 16 times worse than New York City. Sometimes you can't even see building a few blocks away and blue sky is a rare sight. In Shanghai sometimes you can't see the street from the 5th floor window. Fresh air tours to the countryside are very popular.

Only 1 percent of the China’s 560 million city dwellers breath air considered safe by European Union standards according to a World Bank study. Air pollution is particularly bad in the rust belt areas of northeastern China. A study done by the World Health Organization (WHO) estimated that the amount of airborne suspended particulates in northern China are almost 20 times what WHO considers a safe level.

Space shuttle astronaut Jay Apt wrote in National Geographic, "many of the great coastal cites of China hide from our cameras under a...blanket of smoke from soft-coal fires." The northeast industrial town of Benxi is so polluted that it once disappeared from satellite photos. Its residents have the highest rate of lung disease in China.

Coal is the number once source of air pollution in China. China gets 80 percent of electricity and 70 percent its total energy from coal, much of it polluting high-sulphur coal. Around six million tons of coal is burned everyday to power factories, heat homes and cook meals. Expanding car ownership, heavy traffic and low-grade gasoline have made cars a leading contributor to the air pollution problem in Chinese cities.

A poll conducted by the Pew Research Center before the 2008 Olympics found that 74 percent of the Chinese interviewed said they were concerned about air pollution.


Kinds of Air Pollution in China

Air pollutants include sulfates, ozone, black carbon, flu-laced desert dust and mercury. Black carbon, the soot produced by cars, stoves, factories, and crop burning and a major component of Chinese haze. The small diameter of the carbon particles means they can penetrate deep inside the lungs, providing absorption sites for secondary toxins that would otherwise be cleared. This compounds the danger, making black carbon an especially potent risk factor for lung disease and premature death.

Air pollution includes particles of soot, organic hazardous material, heavy metals, acid aerosols and dust. The smaller particles are more dangerous because they are more easily inhaled. Judged as the most dangerous for health, suspended particulates are caused mainly by coal and car exhaust. In the cities it is also caused by construction. In the spring it is caused by dust from the sand and dust storms in the Gobi.

Particulate matter, which includes dust, soot aerosol particles less than 10 microns in size is a major source of air pollution. Particulate levels are measured in micrograms be cubic meter of air. In United States levels about 50 micrograms are considered unsafe. In Europe the levels are around 40 micrograms. In Beijing that average level is 141.

China is the world’s leading source of sulfur dioxide. Levels of the pollutant in the air are comparable to Japan in the 1970s when air pollution was a major problem there. Emissions of sulfur dioxide from coal and fuel oil can cause respiratory and cardiovascular diseases as well as acid rain. Sulfur dioxide emissions alone are though to cause damage equal to 12 percent of China’s GNP.

China’s emissions of nitrogen oxide—the main cause of urban smog—have increased 3.8 percent a year for 25 years. Unless things are dramatically changed nitrogen oxide emissions in China will double by 2020. Nitrogen oxide is released by power plants, heavy industry and cars.

Nitrogen dioxide is not a serious problem. Levels of the pollutant in China are comparable to those in Japan. Even so levels in Beijing rose 50 percent between 1996 and 2006.

There are also problems with ozone and paticulates measuring more than 2.5 microns. Ozone forms when nitrogen oxides combine with hydrocarbons emitted by vehicles and refineries. It affects photosynthesis. High ozone levels recorded in the lower Yangtze basin are thought to be linked o crops yields that are 25 percent lower than those in unpolluted areas.

PM 2.5 Fine Particulate Pollution and China
Sharon Lafraniere wrote in the New York Times: The most pernicious measure of urban air pollution — particulates 2.5 microns in diameter or less, or PM 2.5— are among the most hazardous because they easily penetrate lungs and enter the bloodstream. Caused by dust or emissions from vehicles, coal combustion, factories and construction sites, the particles increases the risk of cardiovascular ailments, respiratory disease and lung cancer if people are chronically exposed to them. Car and truck exhaust is a major source of fine particulate pollution, a particular problem in Beijing, where the number of registered cars has skyrocketed from to 5 million in 2011 from 3.5 million in 2008.

The Chinese government has monitored exposure levels in 20 cities and 14 other sites, reportedly for as long as five years, but has kept the data secret. In the summer of 2010 it sought to silence the American Embassy in Beijing as well, arguing that American officials had insulted the Chinese government by posting readings from the PM 2.5 monitor could lead to “social consequences” in China and asked the embassy to restrict access to it. The embassy refused, and Chinese citizens now translate and disseminate the readings widely.

While China has made gains on some other airborne toxins, the PM 2.5 data is far from reassuring in a country that annually has hundreds of thousands of premature deaths related to air pollution. In an unreleased December report relying on government data, the World Bank said average annual PM 2.5 concentrations in northern Chinese cities exceeded American limits by five to six times as much, and two to four times as much in southern Chinese cities. Nine of 13 major cities failed more than half the time to meet even the initial annual mean target for developing countries set by the World Health Organization. Environmental advocates here expect China to adopt that target as its PM 2.5 standard.

Wang Yuesi, the chief air-pollution scientist at the Institute of Atmospheric Physics of the Chinese Academy of Sciences, estimated this month that Beijing needed at least 20 years to reach that goal. The embassy’s monitor showed that fine particulate concentrations over the past two years averaged nearly three times that level , and 10 times the World Health Organization’s guideline, said Steven Q. Andrews, an environmental consultant based in Beijing.

In fact, Mr. Wang told Outlook Weekly , a magazine owned by China’s official news agency, Xinhua, that Beijing’s PM 2.5 concentrations have been increasing by 3 to 4 percent annually since 1998. He said the finer particulates absorbed more light, explaining why Beijing so often is enveloped in a haze thick enough to obscure even nearby buildings. Air pollution in the city and in nearby Tianjin is so severe that “something must be done to control it,” he wrote on his blog .

Zhong Nanshan, a respiratory expert at the Chinese Academy of Engineering, told China Daily month that without intervention, PM 2.5 particulates would replace smoking as China’s top cause of lung cancer. Beijing health experts told the newspaper that while smoking rates were flat, the city’s lung-cancer rate had risen 60 percent in the past decade, probably as a result of air pollution.

PM 2.5 particles are about 1/30th the width of a human hair, and so fine that they can lodge deeply in human lungs. "The smaller the particle, the more hazardous it is for public health," Shi Yuankai, an expert with the Chinese Academy of Medical Sciences Cancer Hospital, told the China Daily. Protective measures like wearing face masks barely help because the particles are too small," he said.


Coal, Acid Rain and Air Pollution in China
Sulfur dioxide and nitrogen oxides are the main pollutants that cause acid rain. The former is cause when sulphur emitted from coal-fired power stations and commercial installations mixes with oxygen. The latter is produced when nitrogen emitted from vehicles and power stations and other sources combines with oxygen. Acid rain has at least one positive point. It reduces the amount of methane.

See Coal, Energy, Educationm Health...

Vaclav Smil, a Canadian expert on the Chinese environment from the University of Manitoba, told the New York Times, the Chinese “have this coal; they have to use it....Much of the coal is now coming from these very small coal mines, but there is no sorting, no cleaning or washing and this kind of coal generates a tremendous amount of pollution."

China is the world’s top producer of airborne sulfur dioxide and particulate matter from coal combustion. Chinese factories and power plants spewed out 25.5 million tons of sulphur dioxide, the chemical that causes acid ran, in 2005, up 27 percent from 2000. By contrast the United States produced about 11 million tons. Levels of sulphur dioxide emissions in China are double what are regarded safe. Coal-burring power stations and coking plants are the main sulfur dioxide producers.

One survey found that a third of mainland China is regularly soaked in acid rain and half of the cities and counties surveyed receive at least some acid rain. In some places every rainy day is an acid rain day and limestone buildings are dissolving in the acid air. The Guangdong-Guangxi-Guizhou-Sichuan basin south of the Yangtze is the largest single area in the world affected by acid rain pollution. A study in the early 2000s found that one third of crops in the Chongqing area had been damaged by acid rain. China sends some its acid rain abroad. See Below

Image
Coal plant in Linfen


Coal and the Environment
The production of coal-fired plants has slowed to some degree. They are no longer being produced at the rate of one a week and now add 80 gigawatts of power a year, down from 100 gigawatts a few years earlier.

It is estimated that the use of cheap coal cost China $248 billion, the equivalent of 7.1 percent of GDP, in 2007 through environmental damage, strains on the health care system and manipulation of commodity prices. The figure was arrived at by the Energy Foundation and the WWF by taking into consideration things like lost income from those sickened by coal pollution.

Coal has been tied to a number of health problems. In towns like Gaojiagao in Shanxi it has been linked with a high number of birth defects such neural tube defects, additional fingers and toes, cleft pallets and congenital heart disease and mental retardation.


Coal, Underground Coal Fires and Tire Fires in China
Many places still burn large amounts of coal for heating. Coal produces thick, smoggy smoke. High sulphur coal is particularly nasty. It produces a rotten egg smell .

Underground coal fires are consuming 20 to 30 million tons of coal a year, pumping tons of ash, carbon dioxide, methane, carbon monoxide and sulfur compounds into the atmosphere. Some of the fires have been burning for centuries. By one count there are 56 underground coals fire currently burning in China. Coal fires produce huge amounts of harmful carbon dioxide and sulfur dioxide. The fires produce as much carbon monoxide each year as all the cars in the United States.


The underground coal fires are revealed by fumes and smoke that pour from cracks in the earth. The Wude coal field in Inner Mongolia, one of China’s largest coal fields, is the home of China’s largest coal fire and some argue one of the world’s worst environmental disasters. Sixteen of China’s coal fires burn here, spewing out acrid clouds of sulfur dioxide.

The fires at the Wude field are at a depth of between 110 to 220 feet. They advance about 100 feet a year. An official in charge of putting the fires at Wude told Smithsonian magazine: “An underground coal fire is like a dragon. We can sense the dragon’s tail, that is, the area already burned. But satellite images show that the hottest, densest parts are far below the surface, or the dragon’s head. We can predict the path, and prepare to chop off its head.”

Workers try to extinguish the fires by starving them of oxygen by burying them under a 3-foot-layer of dirt. Pouring water on them produces dangerous methane gas, so workers pour a water-clay slurry into cracks instead of water if a dousing strategy is employed. Even when the fires are extinguished the ground can take years to cool down.

Only 10 percent of China’s coal underground fires are being fought. They pose little immediate threat other than polluting the air in fairly remote places and cutting off access to some coal supplies. There have been some successes. In 2003, a centuries-old fire was extinguished near Urumqi after a four year battle.

In 2009, a number of coal fires, one of which had been burning for 60 years, were put out in Xinjiang. The fires, which has been caused illegal mining and spontaneous combustion, had spread to more than 900,000 square meters and consumed 10 million tons of coal a year. The fires were put out through a coordinated plan of drilling, water injection and using earth to cut off oxygen.

In Wuhan in Hubei Province old tires and asphalt are used as fuel to fire pottery kilns, creating some nasty pollution in the process.

Cement Plants and Pollution in China
Cement plants are among the biggest air pollution producers in China. They produce lots of dust in various sizes. They also need a lot of energy—heat of more than 2,600 degrees F from 400 pounds of coal for each ton of cement—to convert the limestone and other materials into the intermediate form of cement called “clinker.” Production generates huge amounts of heat that is released into the air.

To reduce coal transportation costs cement plants are often built in places that have a supply of coal nearby. Mining, coal processing and cement making produce high levels of pollution. Areas with cement plants can often be determined from many kilometers away by the grayish color of the air and the layers of dust on trees and the road.

Advanced cement plants recycle heat normally released into the air and use it to run turbines that generate electric power. The power then can be used to run the plants. These plants require 60 percent less energy, enough to cover the millions of dollars needed to build the advance plant, which take about in four years to construct. The technology for these system is supplied by the Chinese firm Dalian East Energy Development, which exports the technoloy to countries such as Vietnam, the Philippines and Pakistan and plans to use similar technology on steel plants in the future.


Effects of Air Pollution in China
On living with Beijing's air pollution, Evan Osnos wrote in The New Yorker: “After four years in Beijing, I’ve learned how to gauge the pollution before I open the curtains; by dawn on the smoggiest days, the lungs ache. The city government does not dwell on the details; its daily air-quality measurement does not even tally the tiniest particles of pollution, which are the most damaging to the respiratory system. Last year, the U.S. Embassy installed an air monitor on the roof of one of its buildings, and every hour it posts the results to a Twitter feed, with a score ranging from 1, which is the cleanest air, to 500, the dirtiest. American cities consider anything above 100 to be unhealthy. The rare times in which an American city has scored above 300 have been in the midst of forest fires. In these cases, the government puts out public-health notices warning that the air is “hazardous” and that “everyone should avoid all physical activity outdoors.” As I type this in Beijing, the Embassy’s air monitor says that today’s score is 500. [Source: Evan Osnos, The New Yorker, December 21, 2009]

The engines of Chinese airlines have to be overhauled and replaced more frequently than elsewhere because operating in Chinese air corrodes the turbine blades faster.

In Tangshan, a large industrial, coastal city 125 miles east of Beijing, people can tell which way the wind is blowing by what color the smog is. Grayish color smog comes from iron deposits blown from steel mills to the south; whitish smog comes from chemical factories to the east; and black dust comes from the coal and coking plant to the west. Tangshan itself is home to many dirty factories and plants such as Beijing Coking-Chemical Plant and Capital Iron and Steel, both of which were relocated to Tangshan from Beijing to reduce pollution there.

The Beijing Coking-Chemical Plant was one of the Beijing worst polluters until it was relocated in 2006. At it peak it employed 10,000 workers and powered most of the city’s stoves and heating system. Chinese leaders were proud of the fact that smoke for the factory’s six chimneys never stopped in its 47-year history. After it was moved to Tangshan people that used to live near it in Beijing said it was the first time they could hang laundry outside without worrying about their clothes getting covered with black coal dust.


Health Problems and Air Pollution in China

China has the world highest number of deaths attributed to air pollution. The World Health Organization estimated in 2007 that 656,000 Chinese died prematurely each year from ailments caused by indoor and outdoor air pollution (that's like losing everybody in Wyoming every year). The World Bank placed deaths related to outdoor pollution at 350,000 to 400,000, but excised those figures from a 2007 report under government pressure.

According to Chinese government statistics 300,000 die each year from ambient air pollution, mostly from heart disease and lung cancer. An additional 110,000 die from illnesses related to indoor pollution from poorly ventilated wood and coal stoves and toxic fumes from shoddy construction material. The air pollution death figure is expect to rise to 380,000 in 2010 and 550,000 in 2020. The Chinese government has calculated that if the air quality in 210 medium and large cities were to be improved from “polluted” to “good” levels 178,000 lives could be saved.

International schools here are doming their athletic fields because pollution so often requires that students stay indoors. Washington Post writer John Pomfret was based in Beijing for many years. When his family moved to Los Angeles afterwards his son’s asthma attacks and chronic chest infections stopped. When asked why he moved to Los Angeles he jokingly said “for the air.”

It has been reasoned that all forms of air pollution are 10 times more damaging to health than all forms of water pollution. According to the World Bank and WHO between 300,000 and 350,000 people die from outdoor air pollution and about 300,000 die from inside air pollution. Some think the true figure is much higher. Some estimate that indoor air pollution kills more than 700,000 people a year. The fine particles produced by coal-fired stoves exacerbates respiratory problems and is especially damaging to children’s lungs functions.

Air pollution causes premature births, low-birth weight babies, and depresses lungs functioning in otherwise healthy people. It has also been blamed for China's rising rates of cancer. Lung cancer is now the leading cause of death in China. In the last five years the number of deaths from the disease has risen 18.5 percent to 34 per 100,000 people. Air pollution is also linked with a variety of respiratory aliments. Around some factories the asthma rate is 5 percent. It is estimated that 26 percent of all deaths in China are caused by respiratory illnesses (compared with 2 or 3 percent in the U.S.). Many people in Beijing and Shanghai get hacking coughs. In rural areas, respiratory disease is the number one killer. It is impossible to say how many are caused by air pollution though and how many are caused by smoking or some other cause.

In December 2011 Kyodo reported: Air pollution is likely a main culprit for the almost 60 percent growth in lung cancer rates in Beijing during the past decade, China's state media reported Tuesday. "Increasing air pollution might be largely blamed" for the big rise, even though the smoking rate during the period has not seen an apparent increase, Zhi Xiuyi, the head of Capital Medical University's lung cancer center, told the China Daily. The China Daily cited figures released by the Beijing Institute for Cancer Research as showing that between 2000 and 2009, instances of lung cancer in the capital rose 56 percent. Health experts warn the absorption of small particles in people's lungs poses a long-lasting health danger.[Source: Kyodo, December 6, 2011]

Air pollution is believed to have significantly reduced crop production. Studies based on satellite imagery and ground-based observation suggest that particles of suspended pollutants scatter sun light over two thirds of eastern China resulting in harvests of rice and winter wheat that may be 5 to 30 percent less than if there was no pollution.


Coal-Related Air Pollution Linked to Lung Cancer
Nonsmoking women in an area of China’s Yunnan province die of lung cancer at a rate 20 times that of their counterparts in other regions of the country — and higher than anywhere else in the world. In a January 2010 article in the journal Environmental Science & Technology group of scientists said they had come up with a possible explanation why: the burning of coal formed during volcanic eruptions hundreds of millions of years ago. [Source: Sindya N. Bhanoo, New York Times, January 11, 2010]

Coal in Yunnan’s Xuanwei County, where the problem exists, contains high concentrations of silica, a suspected carcinogen. There is more silica in this coal than in 99.9 percent of all the samples we analyzed, said an author of the study, Robert B. Finkelman, a professor of geology at the University of Texas at Dallas. [Ibid]

Like others in rural China, the families of Xuanwei County use coal for heat and for cooking. As the coal burns, particles of silica are released with the vapor and inhaled. Women, who do the cooking, face the greatest exposure. [Ibid]

Dr. Finkelman and his colleagues found that quartz, of which silica is the primary component, made up 13.5 percent of the coal samples taken from Xuanwei County. In normal coal samples, quartz and other minerals are found only in trace amounts. The grains of quartz were so small they were only visible through an electron microscope, Dr. Finkelman said. Strikingly, the coal found in neighboring villages did not contain quartz at the same high levels or with such fine grain. [Ibid]

When the volcanic eruptions occurred 250 million years ago, they set off a mass extinction and released acid gases, leading to a variety of changes in the earth’s environment, including acid rain. Dr. Finkelman speculated that the rain might have dissolved surface rocks composed of silica, which then might have worked its way into developing formations of coal. [Ibid]

The high cancer rates in Xuanwei have attracted the attention of scientists for decades. Dr. Qing Lan, an epidemiologist at the National Cancer Institute in Rockville, Md., is completing two studies involving hundreds of women and families there. While her team is confident that coal burning is causing the high rates of cancer, they are not certain it is due to silica. [Ibid]


Unreliability of Chinese Pollution Data
Whether government statistics are reliable is another matter, Sharon Lafraniere wrote in the New York Times. While some argue that the release of ever more detailed data makes fudging ever harder, Mr. Andrews, the environmental researcher, contends that the government systematically manipulated data and standards to create more “blue sky” days. Although attention focuses on Beijing, at least 16 other cities are more polluted, the World Bank says. Their efforts to clean up the air are partly offset by rising populations, an avalanche of vehicles and never-ending construction.

Some experts contend that the government shies away from epidemiological studies on pollution’s health impact. “They are really unwilling to match it to the health data because that would be much more alarming,” said one specialist who spoke anonymously for fear of angering Chinese officials. “They want to get the counts down first.”

Kyodo reported: Many Beijing residents worry about discrepancies between China's official air quality readings and air testing conducted at the U.S. Embassy in Beijing, which conducts its own measurements. While China's national environmental monitoring center reported that Beijing's air was slightly polluted Monday, the U.S. Embassy, which measures smaller particulates, or those less than 2.5 micrometers in diameter, rated it as "hazardous.' [Source: Kyodo, December 6, 2011]

China's pollution monitors have been struggling to maintain credibility since a clear run of blue-sky days during the 2008 Beijing Olympic Games when factories were forced to temporarily close and car use was severely restricted. "The government has created a story that air pollution has improved, but actually it has not," Steven Andrews, a Beijing-based environmental consultant, told Kyodo News. "China actually has stringent environmental regulations. But if they are not being followed in the capital, you can just imagine how bad it must be in other areas," he said.

The Beijing government has even criticized health experts for taking health precautions to deal with the air pollution. When an American doctor at Beijing United Family Hospital recommended this month on his blog that people wear face masks, the Communist Party-affiliated Global Times newspaper ran an article rebuking him. The newspaper quoted an anonymous doctor at Peking University People's Hospital as saying, "The suggestion to wear air masks will make trouble out of nothing, as we've had polluted air for a long time, and we shouldn't be living with an American standard." [Source: Barbara Demick, Los Angeles Times, October 29, 2011]


Beijing and Chinese Cities with Bad Air Pollution
Three Chinese cities—Linfen, Lanzhou and Urumqi—made the top 10 list of cities in the world with the worst air pollution by the Blacksmith Institute Other cities with the bad air pollution include Golmud, Shijiazhuang, Shizuishan, Datong, Taiyuan, Jilin, Hechi and Zhuzhou. Most of these cities are in the north, where blowing dust combines with industrial pollutants.

Chinese cities usually rank high in international studies of pollution. Levels of suspended particles: (micrograms per cubic meter, 1995): Beijing (370); Shanghai (246); Chongqing (322); Taiyuan (568); Bangkok (200); Los Angeles (76); New York (59); Tokyo (55). Levels of sulfur dioxide (micrograms per cubic meter, 1995): Beijing (94); Shanghai (53); Chongqing (338); Taiyuan (424); Bangkok (13); Los Angeles (8); New York (26); Tokyo (22). Levels of particles of smoke in Asian cities (micrograms per cubic meter from 1987 to 1990): Calcutta (400); Beijing (380); Jakarta (280); Hong Kong (120); Bangkok (100); Manila (95); Tokyo (50); New York (60).

Even in remote areas air pollution levels can be alarmingly high. On the nice new highway between Urumqi and Turpan in Xinjiang it s sometimes difficult to make out the wonderful scenery because brownish smoke produced by natural gas refineries and coal plants.

For most of the last two decades, Beijing's residents have endured dense smog caused by industry, coal-fired heating and traffic that increased at a rate of 1,000 vehicles a day. The government issues daily air pollution reports and occasionally warns the young, elderly and people with respiratory problems to remain inside. Even on many ‘blue sky days’ pollution levels are considerably higher than the standards set by the World Health Organization. Red flags are raised outside my school classroom when it is too polluted to go out and play.[Source: Peter Foster, The Telegraph, August 16, 2010]

Andrew Jacobs wrote in the New York Times, “Even if they are fond of griping about bad air, Beijing residents have learned to take it all in stride. Looking wilted amid the heat and haze, Wang Dong, 34, a livery-cab driver, said he tried to counteract the smog by eating more vegetables and drinking more water. Annie Chen, 26, a sales clerk, revealed a tactic she had learned on television: apply an extra layer of makeup to protect skin from contaminated air. Then there was Zhang Hedan, 46, a street vendor who was fanning his flushed face with a piece of paper. Maybe it will blow away the dust, he said hopefully. He added, Well, maybe that not so effective, but at least I feel better psychologically.” [Source: Andrew Jacobs, New York Times, July 28, 2010]

See Car Restrictions, Olympic Below


Air Pollution in Beijing
Beijing's smog is a noxious cocktail consisting mainly of heavy automobile exhausts, major coal-fired generators outside of the city and smaller ones located inside the city, as well as dust from construction sites. People sometimes joke that you can smell China’s GDP in the air.

Keith B. Richburg wrote in the Washington Post: Beijing sits ringed by mountains on its north and west, so when a haze of pollution lumbers in, it just sits, and sits, and sits, until either strong winds or rains come along to push it off to the east. Technically, the stuff in the air is “particulate matter,” defined by the U.S. Environmental Protection Agency as dust, dirt, soot and smoke that comes from cars and power plants, like those in the provinces that surround Beijing. [Source: Keith B. Richburg, Washington Post, January 19 2012]

According to a January 2012 report by the Xinhua News Agency, research by Beijing authorities found that 60 percent of the smallest particulate matter in the city’s air comes from coal burning, car emissions and industrial production; 23 percent from dust; and 17 percent from the use of solvents. “The major problem is coal,” said Zhou Rong, a climate and energy campaigner for the environmental group Greenpeace, who wears a face mask when she goes outdoors and bought masks for her colleagues. “Cars are easier to control,” Zhou said. “It is really hard for any Chinese government body to say ‘no more coal.’ ”

On several occasions, pollution combined with fog has been so bad that motorists have had to turn on their headlights in the middle of the day. "The fine particulate matter is what affects visibility and makes it look like a horrible foggy day," Cornell air quality expert Westerdahl told the New York Times. "It also is what most directly affects human health."

Residents long accustomed to a polluted, congested capital are starting to openly complain.“It's a fact that air pollution can damage your personal health,” Wang Xi, 29, a computer engineer, told the Washington Post. He said he has been riding a bicycle in the city for 10 years, first to school and now to work. He started wearing a high-tech mask after experiencing a sore throat.

Complaints about air quality are a staple of conversation in Beijing. From recent Chinese microblog chats came such comments as: "Is it excrement floating in the air today? I'm almost choking to death!" "There is no quality of life when you can't be sure you're not breathing anything poisonous." Over the last year, interior designer Lu Weiwei and a photographer have been taking pictures of people against a backdrop of air, clear or polluted — observing that the mood of the people is often dependent on the air quality. "You don't need sophisticated instruments to tell you what is the air quality," Lu said. "You look up at the sky and if it's clear, it is a good day and you're happy — or not."

What residents find most frustrating is the knowledge that the government is capable of cleaning up the air. It was done in 2008, before the start of the Beijing Olympics, when factories were shut down and tough restrictions were imposed on cars. Shanghai did the same around the time of the Shanghai World Expo last year, and Guangzhou cleaned up in time for the 2010 Asian Games.


Off-the-Scale' Smog Grounds Flights in Beijing
In January 2012, AFP reported: More than 150 flights to and from Beijing were cancelled or delayed as a thick cloud of acrid smog shrouded the city, with US figures saying the pollution was so bad it was off-the-scale. The national meteorological centre said the Chinese capital had been hit by thick fog that reduced visibility to as little as 200m in some parts of the city, while official data judged air quality to be 'good'. [Source: AFP, January 11, 2012]

But the US embassy, which has its own pollution measuring system, said on its Twitter feed that the concentration of the smallest, most dangerous particles in the air was 'beyond index' for most of the morning. The US system measures particles in the air of 2.5 micrometers or less, known as PM2.5, considered the most dangerous for people's health.

The Washington Post reported: Traffic has been backed up more than usual because of the low visibility, and several highways were closed. Parents have been keeping their children indoors. Residents have been racing to buy air purifiers, oxygen generators and face masks.


Air Pollution in Lanzhou

A study by the Washington-based World Resources Institute in the late 1990s reported that nine of the ten cities with the world's worst air pollution were in China. At the top of the list was the northern city of Lanzhou in Gansu Province.

The amount of suspended particles in Lanzhou is twice that of Beijing and 10 times that of Los Angeles. Simply breathing is said to be equivalent to smoking two packs of cigarettes a day. The pollution is often so bad that people can feel the grit in their noises and between their teeth and routinely develop sore throats, headaches and sinus problems. When children are asked what color the sky is, they often reply: "White, sometimes yellow."

The pollution is caused by coal smoke, car exhaust, pollutants released by petrochemical, metal and heavy industry factories and dust blown from the arid yellow mountains that surround the city. The factories in Lanzhou were placed there in accordance with a plan by Mao to locate heavy industry factories in western China where he thought they would less vulnerable to nuclear attack.

The pollution is especially bad because atmospheric conditions create layers of dense air that trap the pollutants and Lanzhou is located in valley surrounded by mountains that prevent winds from blowing the pollutants away. Shutting down some state-owned factories has helped reduce some of the air pollution there. 

Image Sources: 1) University of Washington; 2) Impact Lab; 3,5 ) Natalie Behring, Bloomberg, Environmental News.; 4) University of Utah; 6) Environmental News; 7) David Wolman Blogspot; 8) NASA; 9) Julie Chao http://juliechao.com/pix-china.html ; You Tube

Text Sources: New York Times, Washington Post, Los Angeles Times, Times of London, National Geographic, The New Yorker, Time, Newsweek, Reuters, AP, Lonely Planet Guides, Compton’s Encyclopedia and various books and other publications.
© 2008 Jeffrey Hays


Oct 7, 2012

• Dr. Philipp Rösler (Người Đức gốc Việt)

Nạn Nhân của Việt Cộng
Diễn văn của Dr. Philipp Rösler (Người Đức gốc Việt) tại Hà Nội

chuyển by thiet giapVNCH - 9/24/2012








Diễn văn của Philipp Rosler tại Hà Nội 

Cám ơn quý vị vỗ tay tán thưởng. Nhân tiện tôi cũng xin phép tự vỗ tay mừng cho bản thân mình. Mừng là may sao ngày đó đạn pháo kích của quân giải phóng từ Miền Bắc vào đã không chiếu cố đến tôi; mừng là mừng cho tôi đã tránh được bao cảnh ngộ éo le đau khổ rùng rợn mà những người Miền Nam cùng lớp tuổi với tôi đã và đang phải chịu. 

Nói rõ hơn, là nếu tiếp tục ở lại quê hương Việt Nam thì biết đâu tôi đã làm mồi cho cá ngoài Biển Đông trên đường vượt biên, biết đâu tôi đang là tù nhân vì tội... yêu nước như anh Việt Khang, người hàng xóm Mỹ Tho của tôi; là dân oan đi khiếu kiện bị công an đánh đập, xua đuổi như đuổi tà; là người cày bị cưỡng chế ruộng đất cho nhóm lợi ích riêng tư được quan lớn bao che đỡ đầu; là nạn nhân của "côn đồ" hay "quần chúng nhân dân tự phát" trên đường đi biểu tình chống Tàu xâm lăng; là đủ thứ biết đâu... thâm chí là bị đánh gãy cổ mất toi mạng hay, tự tử trong ngoặc kép tại đồn công an vì những "tội" đâu đâu như không đội mũ bảo hiểm...

"Dịch giả" xin mượn tạm của nhà văn Nguyễn Quang Lập/ bờ lốc Quêchoa, hai chữ "Cu Lờ" để gọi ông Phó TT Đức Philipp Roester cho thân mật, vì " Philipp Roester phiên âm ra tiếng Việt là Phi lip Rơs lờ, người Việt mình thích nói tắt, gọi là cu Lờ cho nó đậm đà bản sắc dân tộc." (trích "Mời cu Lờ làm Thủ tướng"- NQL) 

Kính thưa ông TBT đảng CSVN,
Kính thưa ông TT nước CHXHCNVN 
Kính thưa ông CTN nước CHXHCNVN
Kính thưa ông CTQH nước CHXHCNVN
Kính tất cả quý bà, ông đang hiện diện trong hội trường này,

Thật là một vinh dự cho tôi được đứng nơi này hôm nay để bày tỏ lòng tri ân sâu xa của tôi đối với quý vị, những người Việt Nam Cộng Sản chân chính dưới sự lãnh đạo thiên tài của cố chủ tịch Hồ Chí Minh, đã kiên trì trên con đường giải phóng Miền Nam tức là Việt Nam Cộng Hòa mà tôi bây giờ vẫn tự hào mình đã từng là công dân của quốc gia ấy. 

Philipp Rosler trong buổi lễ khánh thành Tượng đài thuyền nhân tại Hamburg năm 2009

Thưa quý vị, như đã nói trên đây, trọng tâm bài diễn văn này là xoáy vào sự biết ơn của một người Việt Nam gửi đến những người... cũng Việt Nam đã từng làm cho hắn, bị lìa khỏi nơi chôn nhau cắt rốn/ tổ quốc mình; nhờ đó mà khá lên được như hôm nay nơi đất khách quê người, cách xa ngàn trùng quê cha đất tổ, lạ lẫm màu da tiếng nói, rồi thành "khúc ruột ngàn dặm không thể tách", là "máu của máu Việt Nam không thể lìa"; đặc biệt là khúc ruột Cu Lờ này, đang được quý vị ngưỡng mộ, tôn vinh và thèm thuồng; kìa nhìn xuống thấy quý vị đang há hốc mồm, và tôi không muốn dùng thêm hai chữ "nhỏ dãi. Tôi biết rõ điều đó, như nhà thơ lưu vong Nguyễn Chí Thiện "Không có gì quý hơn độc lập tự do. Tôi biết nó, thằng nói câu đó".



Điều tri ân vĩ đại nhất là, nếu không có cuộc giải phóng Miền Nam do ông bác và đảng của quý vị chủ trương và quyết tâm thực hiện cho bằng được, dù phải đốt cháy cả Trường Sơn là cái xương sống của thân thể Mẹ Việt Nam, dù có phải hy sinh đến người Việt Nam cuối cùng, thì cha mẹ tôi ở tuốt mãi quận Khánh Hưng, tỉnh Sóc Trăng, gần mũi Cà Mâu đang yên hàn làm ăn sinh sống bao năm qua đâu có bỗng dưng bị quân của quý vị phỏng đi tính mạng, để lại đứa bé mới chào đời bơ vơ là tôi đây. 

Nếu quý vị không giải phóng Miền Nam thì làm gì một đứa bé vô tội đã sớm chịu cảnh mồ côi để cho người nước ngoài phải trắc ẩn từ tâm, cầm lòng chẳng đặng, vượt đại dương tìm đến một trại mồ côi do các Dì Phước Công Giáo nơi khỉ ho cò gáy kia để xin nhận một đứa trẻ 9 tháng tuổi đem về quê hương họ cưu mang dưỡng dục, để rồi trở thành một phó thủ tướng của một quốc gia hùng cường bậc nhất Châu Âu, mà nước CHXHCN của quý vị đang thèm thuồng chờ đợi những viện trợ nhân đạo cùng những hợp đồng làm ăn buôn bán, lại là người Việt Nam 100% Việt Nam đang đứng sờ sờ trên bục này cho quý vị suýt xoa tự hào với những người da trắng thuộc cấp đang ngồi với quí vị dưới kia. 

Cám ơn quý vị vỗ tay tán thưởng. Nhân tiện tôi cũng xin phép tự vỗ tay mừng cho bản thân mình. Mừng là may sao ngày đó đạn pháo kích của quân giải phóng từ Miền Bắc vào đã không chiếu cố đến tôi; mừng là mừng cho tôi đã tránh được bao cảnh ngộ éo le đau khổ rùng rợn mà những người Miền Nam cùng lớp tuổi với tôi đã và đang phải chịu. Nói rõ hơn, là nếu tiếp tục ở lại quê hương Việt Nam thì biết đâu tôi đã làm mồi cho cá ngoài Biển Đông trên đường vượt biên, biết đâu tôi đang là tù nhân vì tội... yêu nước như anh Việt Khang, người hàng xóm Mỹ Tho của tôi; là dân oan đi khiếu kiện bị công an đánh đập, xua đuổi như đuổi tà; là người cày bị cưỡng chế ruộng đất cho nhóm lợi ích riêng tư được quan lớn bao che đỡ đầu; là nạn nhân của "côn đồ" hay "quần chúng nhân dân tự phát" trên đường đi biểu tình chống Tàu xâm lăng; là đủ thứ biết đâu... thâm chí là bị đánh gãy cổ mất toi mạng hay, tự tử trong ngoặc kép tại đồn công an vì những "tội" đâu đâu như không đội mũ bảo hiểm. 

Thưa quý vị, ồ kìa, sao con mèo ở đâu mà ngồi vào đầy nghẹt hội trường như thế này, mà lại toàn là mèo cụt tai. Ồ không phải mèo, vẫn là người cả đấy chứ. Lạy Chúa tôi, cũng chỉ tại cái kính hơi bị ô nhiểm không khí quanh đây chăng. Xin lỗi quý vị, hay có lẽ là do trước khi đến Việt Nam, tôi đã nghiên cứu hơi bị nhiều tài liệu về quý quốc và cá nhân các cấp lãnh đạo của quý vị, và chẳng may tôi lại hay bị cái tật nhớ dai, nhớ dài... đâm ra bị ám ảnh; thành ngữ Việt Nam có câu "trông gà hóa cuốc", tôi lại trông những nhà lãnh đạo hàng đầu của nước CHXHCN này là quý vị hóa ra mèo cụt tai. Theo thói tục tôi được giáo dục nơi xứ người, tôi xin nói lên lời xin lỗi về sự cố đáng tiếc hay đáng kiếp tùy người đối diện vừa rồi.
Tôi xin trở lại vấn đề cám ơn. 

Cám ơn quý vị đã long trọng gán tặng cho tôi cái bằng Tiến sĩ và chụp lên đầu tôi cái áo mão cân đai thật tuyệt vời. Tôi xin được bắt chước câu "danh ngôn" của Chủ tịch Hồ Chí Minh, "không có gì quý hơn độc lập tự do", để nói mà không sợ sai là: không có bằng cấp nước nào quý hơn bằng cấp Việt Nam. Như cá nhân cu Lờ đây, nếu không được Cách mạng "giải phóng" cha mẹ đẻ để ông bà Roester đem về Đức làm con nuôi nấng cho ăn học, thì làm sao mà có được cái bằng Tiến sĩ Y khoa. Ở đời cái gì khó thì mới quý. Nếu ở lại Việt Nam, cu Lờ này sức mấy mà có được cái bằng TS Việt Nam. Tiền đâu mà học; lý lịch ba đời có gì bảo đảm; mà giả dụ có lý lịch "tốt", có tiền ăn học, học hành chăm chỉ giỏi giang, nhưng không có tiền quà cáp hay diện con quan cách mạng, thì cũng chịu thua. Bằng cấp ở VN nói chung là khó nên người ta phải đi mua. Nói chuyện mua bán thì đúng là "có tiền mua tiên cũng được", như một vị Thủ tướng vùng châu Á mà tôi quên mất tên vì khi đọc tin cười muốn chết luôn ảnh hưởng đến trí nhớ; vị Thủ tướng một nước châu Á này cảm thấy mình ẹ quá, muốn nổi danh nên cho đàn em mang tiền sang tận nước Đức thuê tờ báo của Công ty xử lý rác có tên là RES-Resources, Ecology, Services GmbH đăng bài ca ngợi ông ta là vị TT xuất sắc nhất vùng. 

Thưa ông TBT, thưa ông TT, thưa ông CTN, thưa ông CTQH, cùng toàn thể quý vị, 

Bằng cấp Việt Nam khó như vậy mà cu Lờ mới chân ướt chân ráo đến VN được mời lên giữa hội trường hoành tráng này để được cấp khơi khơi cái bằng Tiến sĩ, lại TS Kinh tế nữa, giữa bá quan một cách long trọng thế này thì thật cu Lờ không biết dùng lời gì mà cám ơn quý vị. 

Tôi không biết nói gì thêm vì đang bận khóc ròng với cái bằng TS Kinh tế mà tôi đoan chắc trong đó thế nào cũng lủng lẳng cái đuôi định hướng XHCN mà vì nó cha mẹ cu Lờ đã phải chết thảm, cu Lờ phải lang bạt đi làm con nuôi nơi đất khách quê người. Dù nay có làm đến chức phó Thủ tướng một nước, nhưng là nước của người ta; bên ngoài nói gì thì nói, nhưng tận đáy lòng luôn khắc khoải hướng về cội nguồn quê cha đất tổ, nước non ngàn dặm mà phải ra đi. 

Chào quý vị.
----------------------
ASEAN countries are market opportunity for "German Mittelstand"
(19.09.2012) 600. 000 million people, high growth rates, open markets, "Vietnam can open doors throughout the ASEAN region act," concluded Minister Philipp Roesler together the potential of the Socialist People's Republic. It is therefore important to strengthen the economic relations between Germany and Vietnam. Especially for the "German Mittelstand" sees the Liberals in the region healthy economic outlook and market opportunities.
Following a joint meeting opened Rösler and Vietnamese Planning Minister Bui Quang Vinh a German-Vietnamese Economic Dialogue. He should help to reduce bureaucratic hurdles for businesses in Vietnam.

Rösler emphasized that were essential preconditions for investments by German companies contract compliance and freedom of contract. German companies always complain that contracts in Vietnam not met and bills are not paid. Foreign investors must have confidence that they can rely on promises and agreements were met.

No economic freedom without social freedom

In his speech at the National Economics University of Hanoi Minister had called on Monday ranging democratic and economic reforms in Vietnam. "There is no business, economic liberty without social freedom. Both are inextricably linked. "His own career in Germany he regarded as evidence of the opportunities mountains to freedom.

The Socialist Republic should promote not only the privatization and the opening up of markets, but also give people more freedom, Rösler also demanded. "How are people who are not free to choose to think independently, and act." Rösler also raised before the importance of the private sector and of private property. It is not the job of politicians or the government to direct the economy.

Rösler visited Agent Orange victims

In addition to his support of the German middle class was the second day of Rösler's Vietnam visit was marked by the encounter - with the Vietnamese government, with representatives of the Catholic Church and with the Agent Orange victims who are suffering from the after-effects of the poison that the United States in the Vietnam War have dropped over the country.

On Tuesday morning, he had the "Friendship Village" visited not far from Hanoi. Where children and young people are cared for, come with crippled limbs and oversized heads to the world. The malformations are the late effects of Agent Orange, that poison that inserting the United States during the Vietnam War to defoliate entire forests and so detect North Vietnamese.

Rösler calls for release of political prisoners

Also made significant Economics Minister Philipp Roesler for the release of five critically ill, political prisoners. In consultation with the Foreign Office presented the FDP leader the Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung at a meeting in Hanoi with a list of the names of the detainees.

On Tuesday evening, he also welcomed the Catholic Bishops of the North Vietnamese in the residence of the German embassy. Rösler wanted to put a sign with the invitation, because the Catholic Church in Vietnam is still exposed to many reprisals.


----------------------


ASEAN-Länder sind Marktchance für „German Mittelstand"
(19.09.2012) 600. 000 Millionen Menschen, hohe Wachstumsraten, geöffnete Märkte: „Vietnam kann als Türöffner der gesamten ASEAN-Region wirken", fasste Wirtschaftsminister Philipp Rösler das Potential der sozialistischen Volksrepublik zusammen. Deshalb sei es wichtig, die wirtschaftlichen Beziehungen zwischen Deutschland und Vietnam auszubauen. Besonders für den „German Mittelstand" sieht der Liberale in der Region gute wirtschaftliche Perspektiven und Marktchancen.
Im Anschluss an ein gemeinsames Treffen eröffneten Rösler und der vietnamesische Planungsminister Bui Quang Vinh einen deutsch-vietnamesischen Wirtschaftsdialog. Er soll helfen, bürokratische Hürden für Unternehmen in Vietnam abzubauen. 

Rösler hob hervor, dass unerlässliche Voraussetzungen für Investitionen von deutschen Firmen Vertragstreue und Vertragsfreiheit seien. Deutsche Unternehmen klagen immer wieder, dass Verträge in Vietnam nicht eingehalten und Rechnungen nicht bezahlt werden. Ausländische Investoren müssten die Gewissheit haben, dass sie sich auf Zusagen verlassen könnten und Verträge erfüllt würden. 

Keine wirtschaftliche Freiheit ohne gesellschaftliche Freiheit

In seiner Rede an der Nationalen Wirtschaftsuniversität Hanoi hatte der Wirtschaftsminister bereits am Montag umfassende demokratische und wirtschaftliche Reformen in Vietnam gefordert. „Es gibt keine unternehmerische, wirtschaftliche Freiheit ohne gesellschaftliche Freiheit. Beides gehört untrennbar zusammen." Seinen eigenen Werdegang in Deutschland wertete er als Beweis dafür, welche Chancen die Freiheit berge. 

Die sozialistische Republik solle nicht nur die Privatisierung und die Öffnung der Märkte vorantreiben, sondern auch den Menschen mehr Freiheit gewähren, forderte Rösler weiter. „Wie sollen Menschen, die nicht frei sind, eigenverantwortlich entscheiden, denken und handeln." Zudem hob Rösler die Bedeutung der Privatwirtschaft und des privaten Eigentums vor. Es sei nicht Aufgabe der Politik oder des Staates, das Wirtschaftsleben zu lenken.

Rösler besucht Agent Orange-Opfer

Neben seinem Einsatz für den deutschen Mittelstand stand der zweite Tag von Röslers Vietnambesuch im Zeichen der Begegnung -- mit der vietnamesischen Regierung, mit Vertretern der katholischen Kirche und mit den Agent Orange-Opfern, die unter den Spätfolgen des Giftes leiden, das die USA im Vietnamkrieg über das Land abgeworfen haben. 

Am Dienstagmorgen hatte er das „Dorf der Freundschaft" unweit von Hanoi besucht. Dort werden Kinder und Jugendliche betreut, die mit verkrüppelten Gliedmaßen und übergroßen Köpfen zur Welt kommen. Die Missbildungen sind Spätfolgen von Agent Orange, jenem Gift, das die USA während dem Vietnamkrieg einsetzten, um ganze Wälder zu entlauben und so Nordvietnamesen aufzuspüren.

Rösler fordert Freilassung politischer Gefangener

Außerdem setzte sich Wirtschaftsminister Philipp Rösler für die Freilassung von fünf schwer erkrankten, politischen Gefangenen ein. In Absprache mit dem Auswärtigen Amt überreichte der FDP-Chef dem vietnamesischen Premierminister Nguyen Tan Dung bei einem Treffen in Hanoi eine Liste mit den Namen der Inhaftierten.

Am Dienstagabend begrüßte er zudem den katholischen Bischof aus dem Norden Vietnams in der Residenz der deutschen Botschaft. Rösler wollte mit der Einladung ein Zeichen setzen, denn die katholische Kirche ist in Vietnam immer noch vielen Repressalien ausgesetzt.

Bundesminister Rösler in Hanoi, Vietnam
youtu.be
Bundesminister Dr. Philipp Rösler bei seinem Besuch in Hanoi - erste Station seiner Asienreise Weiterführende 


MORE STORIES:
:arrow: http://www.youtube.com/watch?v=4uT93kTZ-Uc --- Uploaded by AnonymousViet on Feb 9, 2009
Philipp Rösler was born in Khanh Hoa, South Vietnam, and came to Germany at the age of nine months. He was adopted by a couple that already had two biological children. He grew up in Hamburg, Bückeburg and Hanover, where he graduated from high school in 1992. After training to become a combat medic in the German Bundeswehr, Rösler was exempted to study medicine at the Hannover Medical School. Following this, he continued his education at the Bundeswehr hospital in Hamburg, training in ophthalmology. He received his MD doctorate in 2002.

Rösler has been a member of the FDP and its political youth organisation since 1992. He was secretary of the FDP in the state of Lower Saxony from 2000 until 2004. From 2001 until 2006 Rösler was a member in the regional assembly of Hanover (district), where he was also deputy chairman of the parliamentary group. In May 2005 he was elected an observer of the federal FDP executive committee. He received 95% of the votes, the best result of that party conference. At the state party conference in March 2006, Rösler was elected chairman of the Lower Saxony FDP. He succeeded Walter Hirche, who had decided to step down after twelve years at the helm. In April 2008, Rösler was confirmed as the Lower Saxony FDP party chairman, receiving 95% of the votes.

At the federal party conference in June 2007, Rösler was re-elected as member of the party executive committee. The following month, he was elected to stand as his partys main candidate in the Lower Saxony state election to be held in January 2008. In the election, he received 10.9% of the votes in his local constituency, Hanover-Döhren. Since 2003 he is chairman of the FDP parliamentary group in the Lower Saxony state assembly. In January 2009 it was revealed that Rösler is to take over the ministerial post responsible for the economy, labour and transport in February 2009. In addition, he is to take the position of deputy premier of the state of Lower Saxony.


ĐỌC TIẾP:
:arrow: Rösler ở Việt Nam: Ngôi sao nhạc Pop trong một khoảng khắc
:arrow: Cuộc trở về nơi "Xứ Lạ" của Phó thủ tướng Đức Philipp Rösler
:arrow: Vai trò mới của Bộ trưởng Kinh tế gốc Việt Philipp Rösler trên chính trường Đức .....







Bộ trưởng Rösler tại đại học Hà Nội: 

“Việt Nam cần nhiều cải cách dân chủ” (“Vietnam braucht demokratische Reformen”) 

Philipp Rösler: “Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi”

17/09/2012 (DĐVN21 – Tin tổng hợp). Ngày hôm nay, bộ truởng kinh tế liên bang Đức ông Philipp Rösler đã đến Hà Nội mở đầu chuyến công du 3 ngày tại Việt Nam, cùng đi với ông có một số dân biểu quốc hội liên bang, Quốc vụ khanh Bộ Ngoại giao Đức bà Cornelia Pieper và phái đoàn 50 đại diện doanh nghiệp Đức. 

Tại bộ ngoại giao Hà Nội, ông Rösler đã gặp gỡ bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh, trong dịp này hai bên đã trao đổi và thoả thuận một số biện pháp cụ thể để thúc đẩy phát triển quan hệ song phương. Giữa Đức và Việt Nam quan hệ đối tác chiến lược đã được thiết lập từ năm 2011 nhằm hợp tác mạnh mẽ hơn nữa trong các lãnh vực kinh tế, chính trị, văn hóa và thực hiện đối thoại về nhà nước pháp quyền.

Chiều nay, ông Rösler đã đến thăm trường Đại Học Kinh tế Quốc dân, Hà Nội, tại đây, ông đã được trường trao tặng danh hiệu tiến sĩ danh dự “để ghi nhận những đóng góp nổi bật của ông Philipp Roesler trong hợp tác kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học – kỹ thuật giữa Việt Nam và Đức“.

Theo tin của “Cổng Tự Do” (portal liberal) trong bài tham luận tại trường Đại Học Kinh tế Quốc dân ông Philipp Rösler đã khuyến cáo Việt Nam cần nhiều cải cách dân chủ và kinh tế. Ông nói “Không có tự do dân sự xã hội thì cũng không có tự do kinh tế doanh thương. Cả hai điều liên hệ chặt chẽ với nhau không thể tách rời“. Ông cũng nói rằng những thành công mà ông đạt được ở Đức là bằng chứng chỉ ra nền tự do cho người ta nhiều cơ hội. Cũng trong bài tham luận với chủ đề “Cơ hội của nền kinh tế thị trường xã hội” trước sinh viên Trường Đại học Kinh tế quốc dân, bộ trưởng Rösler nói rằng cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không những cần thúc đẩy thêm nữa việc tư hữu hóa và mở cửa thị trường mà còn cần cho dân chúng thêm nhiều tự do. Ông Rösler nói: “không có tự do thì làm sao người ta có thể suy nghĩ, quyết định và hành động một cách tự chủ đầy trách nhiệm được“. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của tư hữu và kinh tế tư nhân, theo ông lèo lái kinh tế không phải là việc của nhà nước.

Ngay từ trước chuyến đi, ông Rösler đã nhấn mạnh vai trò của Việt Nam và Thái Lan trong khối ASEAN, ông nói điều quan trọng là bây giờ phải đưa ra tín hiệu rõ ràng là Đức rất quan tâm đến việc tiếp tục mở rộng hợp tác kinh tế. Tuy nhiên, điều kiện không thể thiếu cho sự đầu tư từ phía Đức là các thoả thuận, hợp đồng cần phải giữ đúng. Theo portal liberal, nhiều doanh nghiệp Đức đã than phiền rằng các hợp đồng và thỏa thuận không được tôn trọng, hoá đơn không được thanh toán. Portal liberal là cổng điện tử chung của tổ chức Friedrich Naumann Stiftung và các dân biểu khối Dân Chủ Tự Do trong quốc hội liên bang Đức cũng như đảng FDP mà ông Rösler hiện là chủ tịch đảng.

Ngày thứ ba 18/9 bộ trưởng Rösler sẽ gặp gỡ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Theo thỏa thuận giữa bộ kinh tế và bộ ngoại giao Đức, trong dịp này tại Hà Nội bộ trưởng Rösler sẽ ra nêu vấn đề trả tự do cho năm tù nhân chính trị, portal liberal đưa tin như vậy.

Thứ tư 19/9 ông Rösler sẽ gặp Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng tại Sài Gòn. Trong chương trình, bên cạnh hội nghị kinh tế Đức-Việt, Ông Röseler sẽ đi thăm một số doanh nghiệp, khai trương Trường phổ thông giao lưu Đức-Việt cũng như một Trung tâm công nghệ Đức-Việt.

Ngày 20/9 bộ trưởng Rösler và phái đoàn rời Việt Nam tiếp tục chuyến công du Thái Lan.

http://www.vietnam21.info .

Rösler: Vietnam braucht demokratische Reformen

(17.09.2012) In seiner Rede an der Universität von Hanoi hat Wirtschaftsminister Philipp Rösler(FDP) umfassende demokratische und wirtschaftliche Reformen in Vietnam gefordert. „Es gibt keine unternehmerische, wirtschaftliche Freiheit ohne gesellschaftliche Freiheit. Beides gehört untrennbar zusammen.“ Seinen eigenen Werdegang in Deutschland wertete er als Beweis dafür, welche Chancen die Freiheit berge. Am Mittwoch reist der Minister weiter nach Thailand.

Bereits vor seiner Reise betonte der Wirtschaftsminister die Rolle von Vietnam und Thailand in der ASEAN, dem Verband Südostasiatischer Nationen mit Sitz in Jakarta (Indonesien), der die wirtschaftliche, politische und soziale Zusammenarbeit in der Wachstumsregion verbessern soll. Sie seien Zukunftsmärkte für die deutsche Exportwirtschaft. „Umso wichtiger ist es, bereits jetzt ein klares Signal zu senden, dass Deutschland ein großes Interesse an einem weiteren Ausbau der wirtschaftlichen Zusammenarbeit hat“, erklärte Rösler.

ASEAN-Länder sind Zukunftsmärkte

Unerlässliche Voraussetzungen für Investitionen seien Vertragstreue und Vertragsfreiheit. Ausländische Investoren müssten die Gewissheit haben, dass sie sich auf Zusagen verlassen könnten und Verträge erfüllt würden. Deutsche Unternehmen klagen immer wieder, dass Verträge in Vietnam nicht eingehalten und Rechnungen nicht bezahlt werden.

Rösler noch bis Freitag in Südostasien

Am Dienstag trifft Rösler Vietnams Staatschef Nguyen Tan Dung. In Absprache mit dem Auswärtigen Amt wird er sich in Hanoi auch für die Freilassung von fünf politischen Gefangenen einsetzen. Als letzte Station in Vietnam besucht der Wirtschaftsminister am Mittwoch Ho Chi Minh Stadt. Dort eröffnet er die erste deutsch-vietnamesische Begegnungsschule und begründet gemeinsam mit Vietnams Minister für Industrie und Handel, Vu hu Hoang, eine deutsch-vietnamesische Technologieakademie. Anschließend reist er weiter nach Bangkok.


Forum Vietnam 21 
September 3rd 2012

To: 
Mr. Federal Minister of Economics 
Dr. Philipp Rösler 
10115 Berlin

Dear Mister Minister, 
it is with a great interest how we took the news of your upcoming trip to Vietnam, Sep. 17th to 21st. But, it’s also with a painful feeling each time we think back to vietnam-as-our-old-nativecountry, where its people have absolutely no right of expression in matters of democratization, justice, freedom, national security or national development. 37 years have gone by since the Hanoi regime made the promise of “independence – freedom - happiness” to its people, but such promise has never materialized into reality. As to “independence” the vienamese government could show only an ever-increasing submission to china, even chose to turn a blind eye at china’s act of agression, when the chinese seized our Spratly & Paracel Archipelago at gun point, without any resistance whatsoever. At the same time, all aspirations of the people yearning for freedom have been cracked down mercilessly by the Hanoi regime: dissidents like Dr. Cu Huy Ha Vu, Dr. Nguyen Dan Que, Father Nguyen

Van Ly, Reverend Thich Quang Do, lawyer Le Cong Dinh, blogger Dieu Cay … all have been arrested and put to jail to snub away all voices of the masses. As to “happiness”, behind the facade of what is seen as a booming economy, the overwhelming majority of vietnamese, under the yoke of a corruption-ridden government, must live a life of poverty and backwardness. Openly, officials embezzled government funds and foreign aids development funds. In the area of environmental management, the policy pursued worked against benefits for nature as well as for man. While here in Germany we chose to close all nuclear plants, the Hanoi regime chose to import discarded nuclear reactors from Russia, Japan for building up nuclear plants in populated areas …

In consideration of all the negative issues as stated above, we would recommend that you, Mister Minister, will not just conduct a dialogue with the government of Vietnam on issues of business and politics in Vietnam, but also reserve some time for making exchanges of view with the social and religious communities’ representatives. In such dialogues please mention the fate of all the political prisoners who opted for non-violence in their struggle, and make an
intervention for their prompt release.

We highly evaluate all efforts for boosting up the economical relationship between Vietnam and Germany. A close and firm relationship in economy and politics between our old (native) and new (adopted) country would only encourage our countrymen in Vietnam to engage themselves with a spirit of freedom, justice in their positive transition ahead. We strongly believe in the declaration made recently by our chancellor: “in the daily political life in europe and in the world, as well as in our private life, we will certainly always end up with compromises, sometimes really hard-to-take compromises, but these compromises bring about more advantages than disadvantages. But it’s impossible to reach a compromise if there is a lack in the basic understanding of democracy in a framework of principles for democracy, as defined and stipulated by the constitution“. We hope the meaning of that declaration by Mrs. Merkel will serve as the basis for positive suggestions to be made during your mission in Vietnam.

Mister Minister, we wish you and the delegation a pleasant and successful mission. 
With kind regards


Dr. Hong-An Duong 
Forum „Vietnam 21“ 
http://www.vietnam21.info 
forumvietnam21@googlemail.com

Thư của Diễn Đàn Việt Nam 21 gửi ông Bộ trưởng Kinh tế Đức Philipp Rösler nhân chuyến công du Việt Nam tháng 9/2012 

Diễn Đàn Việt Nam 21 ngày 03/09/2012 
Ông Bộ trưởng Kinh tế Dr. Philipp Rösler 10115 Berlin

Thưa ông Bộ trưởng,
Chúng tôi rẩt quan tâm ghi nhận tin tức về chuyến công du Việt Nam của ông trong thời gian từ 17 đến 21 tháng 9 năm 2012.

Chúng tôi đau lòng khi nghĩ đến quê hương của chúng tôi nơi mà hiện nay người dân có không có tiếng nói trong các vấn đề dân chủ, công lý, tự do, an sinh và phát triển của đất nước. Từ 37 năm qua, chế độ Hà Nội đã từng hứa hẹn với người dân “độc lập, tự do và hạnh phúc”, nhưng những điều này vẫn chưa thành sự thật. Thay vì gìn giữ độc lập, nhà cầm quyền càng ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc, để cho Bắc Kinh chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa mà không có một sự phản kháng nào. Hà Nội đã đè nén mọi khát vọng tự do của người dân, bắt giữ những người bất đồng chính kiến như tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, linh mục Nguyễn Văn Lý, thượng tọa Thích Quảng Độ, luật sư Lê Công Định, Blogger Điếu Cầy… cũng như cấm đoán các cuộc biểu tình. Về mặt hạnh phúc, đằng sau một bộ mặt kinh tế bề ngoài được đánh bóng là phồn thịnh thì thực tế phần lớn dân chúng phải chịu đựng nghèo đói, lạc hậu và tham nhũng thay vì hạnh phúc. Các quan chức lũng đoạn công quỹ trong đó gồm cả tiền viện trợ phát triển. Trong lãnh vực môi trường Hà Nội theo đuổi một chính sách thù địch thiên nhiên và con người. Trong khi nước Đức sẽ đóng cửa các nhà máy điện hạt nhân thì Hà Nội lại nhập cảng các lò phản ứng từ Nga, Nhật Bản và xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại các khu vực không an toàn „nhạy cảm“ của Việt Nam.

Đứng trước những vấn đề bất cập nêu trên, chúng tôi rất hoan nghênh nếu ông không chỉ đàm phán với chính phủ Việt Nam về thương mãi và chính trị tại Việt Nam mà còn dành thì giờ để trao đổi với đại diện của xã hội dân sự và các cộng đồng tôn giáo. Chúng tôi hy vọng rằng ông sẽ đề cập đến số phận của các tù nhân chính trị bất bạo động tại Việt Nam và can thiệp cho họ sớm được tự do.

Chúng tôi đánh giá cao việc đẩy mạnh quan hệ kinh tế giữa Đức và Việt Nam. Mối quan hệ chính trị và kinh tế chặt chẽ giữa quê huơng cũ và quê huơng mới của chúng tôi sẽ khuyến khích mọi người tại Việt Nam thêm can đảm dấn thân vì tự do, công lý để chuyển hóa đất nước. Chúng tôi tin vào lời tuyên bố của bà thủ tướng liên bang: “trong đời sống chính trị hằng ngày tại châu Âu và trên thế giới như cũng ở phạm vi riêng tư, chúng ta thường đi đến sự dung hòa, ngay cả những dung hòa đầy khó khăn, nhưng những việc đó mang lại nhiều lợi điểm hơn là nhược điểm. Tuy nhiên, sẽ không thể có thỏa hiệp dựa trên sự thiếu hiểu biết về những điều dân chủ căn bản như đã quy định trong hiến pháp” (Bài phát biểu trong buổi lễ kỷ niệm “60 năm Tòa Án Hiến pháp Liên Bang”). Chúng tôi hy vọng rằng ý nghĩa phát biểu này của bà Merkel sẽ là căn bản góp phần tích cực trong các cuộc hội đàm của ông tại Việt Nam.

Kính chúc ông cùng phái đoàn một chuyến đi thoải mái và thành công.

Dr. Hong-An Duong Diễn Đàn Việt Nam 21 
Philipp Rösler: “Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi” 
Roland Nelles và Severin Weiland

Phan Ba dịch 
Là một đứa trẻ bị bỏ rơi và được đặt nằm trước một trại mồ côi, bây giờ Philipp Rösler viếng thăm lần đầu tiên như là bộ trưởng đất nước mà ông ấy đã sinh ra ở đấy. Trong phỏng vấn, ông Phó Thủ tướng và lãnh đạo Đảng Tự do Dân chủ Đức nói về quá khứ của ông ấy, về việc đi tìm cội nguồn của mình và về liên hệ của ông ấy với đất nước châu Á đó.

Là người trưởng thành, Philipp Rösler chỉ sang Việt Nam mới có một lần. Cá nhân. Vào ngày thứ Hai tới đây, người đàn ông 39 tuổi này, như là Phó Thủ tướng và Bộ trưởng Bộ Kinh tế, sẽ thăm viếng chính thức đất nước mà ông ấy đã sinh ra ở đấy.

Đối với ông ấy, đó không phải là một chuyến viếng thăm như bất kỳ một chuyến viếng thăm nào khác. Là một đứa bé bị bỏ rơi, ông ấy đã được các bà xơ nuôi dưỡng ở đấy trong thời gian của cuộc Chiến tranh Việt Nam. Thế nên bây giờ sự quan tâm cũng lớn tương xứng. Một đoàn truyền thông sẽ tháp tùng Rösler, cả ở Việt Nam người ta cũng quan tâm theo dõi chuyến thăm viếng này.

Nhưng ông Bộ trưởng nghĩ gì về đất nước mà ông ấy đã sinh ra ở đó? “Nước Đức là quê hương của tôi, Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi, phần mà tôi không nhớ lại được. Tôi lớn lên trong nước Đức, tôi có gia đình tôi, cha tôi, bạn bè tôi ở đây”, ông ấy nói. Và ông ấy cũng nói rõ: “Tôi đi thăm Việt Nam như là Bộ trưởng Bộ Kinh tế, như là luật sư của nền kinh tế Đức. Tôi không đi tìm dấu vết trong chuyện cá nhân của mình.”

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông Rösler, ông đến thăm Việt Nam, đến đất nước mà ông đã sinh ra ở đấy. Ông chờ đợi những gì từ chuyến viếng thăm này?

:mrgreen: Rösler: Tôi mong là nền kinh tế Đức sẽ hưởng lợi từ chuyến viếng thăm của tôi. Vì Việt Nam là một đất nước đang đi lên và vì vậy là một thị trường lôi cuốn cho các doanh nghiệp của chúng ta. Trong những năm vừa qua đã có nhiều diễn tiến ở đấy, đặc biệt là trong việc mở cửa hướng đến nhiều tự do trong kinh tế hơn. Mặc dù vậy vẫn còn nhiều thách thức, ví dụ như tại các câu hỏi về nhà nước pháp quyền.

:?: SPIEGEL ONLINE: Chuyến đi của ông được quan tâm theo dõi. Cuối cùng thì câu chuyện về ông được đan kết với lịch sử mới đây của đất nước này. Trong thời của Chiến tranh Việt Nam, ông là một đứa bé bị bỏ rơi. Ông còn biết gì về thời gian này?

:mrgreen: Rösler: Tôi đã ở trong một trại mồ côi Công giáo ở Khánh Hưng, Sóc Trăng ngày nay, trong những tháng đầu tiên trong đời tôi. Đó là năm 1973. Tất nhiên là tôi không có ký ức cá nhân. Sau này, trước đây một vài năm, có người lưu ý tôi về một bài viết của Cordt Schnibben trên SPIEGEL. Câu chuyện của trại mồ côi được mô tả ở trong đó. Tròn 3000 trẻ em đã sống ở đấy trong tất cả những năm đó, các xơ Công giáo đã chăm sóc cho chúng. Họ cũng quyết định tên họ và ngày tháng năm sinh, để những thủ tục nhận con nuôi có thể được giải quyết một cách nhanh chóng.

:?: SPIEGEL ONLINE: Hai xơ Công giáo – Mary Marthe và Sylvie Marthe – đã chăm sóc ông ở Khánh Hưng trong những tháng đầu đời. Rồi trong tháng 11 năm 1973, ông sang Đức, được nhận làm con nuôi. Nhà báo Michael Bröcker viết trong quyển tiểu sử về ông, rằng Mary Marthe vẫn còn sống ở Việt Nam. Ông có liên lạc với bà ấy không?

:mrgreen: Rösler: Chúng tôi có liên lạc với nhau, sau khi tôi trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế trong mùa Thu năm 2009. Phóng viên đã sang Việt Nam, đã chụp hình Mary Marthe với một bức ảnh của tôi. Sau đó bà ấy đã liên lạc với tôi thông qua một xơ khác, người có thể truy cập được thư điện tử. Tôi rất cảm động.

:?: SPIEGEL ONLINE: Bà ấy đã viết gì cho ông? 
:mrgreen: Rösler: Rằng bà ấy rất hãnh diện với những gì mà tôi đã đạt được. 
:?: SPIEGEL ONLINE: Ông có biết thêm về hoàn cảnh mà ông đã được giao ra trước trại mồ côi hay không? 
:mrgreen: Rösler: Không, Tôi cũng chưa từng bao giờ tìm kiếm. 
:?: SPIEGEL ONLINE: Tại sao? 
:mrgreen: Rösler: Ai tìm một cái gì đấy đều gây ấn tượng là thiếu một cái gì đấy. Tôi chưa bao giờ thiếu thứ gì cả. 
:?: SPIEGEL ONLINE: Ông chưa từng bao giờ cảm thấy bị thúc giục phải biết nhiều hơn nữa sao? 
:mrgreen: Rösler: Không, trong bất cứ thời điểm nào cũng không. Nước Đức là quê hương của tôi, Việt Nam là một phần của cuộc đời tôi, phần mà tôi không nhớ lại được. Tôi lớn lên trong nước Đức, tôi có gia đình tôi, cha tôi, bạn bè tôi ở đây.

:?: SPIEGEL ONLINE: Trước đây sáu năm, trong chuyến thăm Việt Nam cho tới nay là đầu tiên với vợ ông, ông đã không đến thăm nơi có trại mồ côi. Đó có phải là một quyết định cố tình hay không?

:mrgreen: Rösler: Cho tới năm 2006, chúng tôi nói chung là không hề biết nơi đó nằm chính xác ở đâu. Tôi thường tìm Khánh Hưng trên bản đồ, nhưng không bao giờ tìm thấy. Mãi ở Sài Gòn, trong dinh tổng thống Nam Việt Nam trước đây, câu đố đấy mới có được lời giải. Trong phần bên dưới của bảo tàng ngày nay vẫn còn trung tâm lưu trữ cũ của Hoa Kỳ, tôi đã khám phá ra nơi đấy trên một tấm bản đồ cũ của Mỹ. Cái mà tôi không biết và thông dịch của chúng tôi nói rõ cho tôi biết: Khánh Hưng, cũng như nhiều địa điểm khác, đã được nhà cầm quyền mới đổi tên năm 1975, sau khi Bắc và Nam Việt Nam tái thống nhất.

:?: SPIEGEL ONLINE: Rồi tại sao ông không đến thăm nơi đó?

:mrgreen: Rösler: Tôi là một người du lịch hết sức bình thường ở Việt Nam. Vợ tôi và tôi cũng có đi thăm đồng bằng sông Cửu Long. Tuy vậy, hai chúng tôi đã đi đến quyết định rằng Sóc Trăng, như nơi đó bây giờ có tên là vậy, hẳn là không khác gì những nơi mà chúng tôi đã đến thăm cho tới lúc đó.

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông không định thêm vào chương trình thăm viếng của ông một chuyến đi đến đó sao? 
:mrgreen: Rösler: Tôi đi thăm Việt Nam như là Bộ trưởng Bộ Kinh tế, như là luật sư của nền kinh tế Đức. Tôi không đi tìm dấu vết trong chuyện cá nhân của mình.

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông có ý định sau này sẽ đến thăm nơi đó không? 
:mrgreen: Rösler: Không, chúng tôi không có kế hoạch cho việc đó. Đối với tôi, nó không có một ý nghĩa nào sâu hơn cả.

:arrow: SPIEGEL ONLINE: Có những người con nuôi xử lý việc đấy khác đi, những người tích cực tìm kiếm quá khứ của họ. Ông có hiểu việc đấy không? 
:mrgreen: Rösler: Tôi có thể hiểu được việc đấy, nhưng có lẽ là khác nhau tùy theo từng trường hợp. Trong gia đình tôi, tôi chưa từng thiếu điều gì, vì thế mà tôi không đặt ra câu hỏi đấy cho tôi.

:arrow: SPIEGEL ONLINE: Ông có thường nói với cha ông, người đã một mình nuôi ông khôn lớn ở Niedersachsen sau khi ly dị vợ – lúc đấy ông bốn tuổi – về Việt Nam hay không?

:mrgreen: Rösler: Không. Việt Nam không đóng một vai trò lớn trong những câu chuyện của chúng tôi. Khi tôi lớn lên, cha tôi đã đặt tôi đứng trước gương và giải thích tại sao tôi lại trông khác với những đứa trẻ con khác.

:?: SPIEGEL ONLINE: Cha ông có giải thích cho ông biết tại sao ông ấy và người vợ vào lúc đấy của ông ấy ở Đức lại quyết định nhận con nuôi không?

:mrgreen: Rösler: Khi là người lính của quân đội Đức, cha tôi đã quen biết với đồng nghiệp Nam Việt Nam trong thời gian được đào tạo thành phi công trực thăng vào đầu những năm bảy mươi ở Hoa Kỳ. Và qua họ, ông ấy biết về những nỗi đau khổ của chiến tranh, về những đứa bé mồ côi. Vì thế mà ông đã quyết định nhận con nuôi.

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông có thỉnh thoảng khám phá được một mặt Á châu ở mình không? 
:mrgreen: Rösler: Hình dáng bề ngoài của tôi là một dấu hiệu rõ ràng. Nhưng tôi không biết võ châu Á và cũng không ăn thường xuyên món ăn Á. 
:?: SPIEGEL ONLINE: Khi ông ra nước ngoài thì thế nào? Ông có được hỏi về xuất xứ của ông không? 
:mrgreen: Rösler: Có đôi lúc. Khi tôi với Angela Merkel ở Hoa Kỳ trong năm rồi, hai bộ trưởng gốc Á ở đó đã hỏi tôi về con đường đời của tôi, cả Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nữa. Nhưng ông ấy ít ngạc nhiên hơn khi so với những người đại diện chính phủ trong những nước khác, cuối cùng thì Hoa Kỳ cũng mang ảnh hưởng của sự nhập cư rất nhiều.

:?: SPIEGEL ONLINE: Chuyến viếng thăm của ông cũng được phía Việt Nam theo dõi đặc biệt. Khi ông tiến bước vào chính phủ, có một tờ báo ở đấy đã viết rằng: “Ông ấy là một người của chúng ta”. Ông đối xử với việc đó như thế nào?

:mrgreen: Rösler: Các anh hãy tưởng tượng trường hợp ngược lại, một đứa trẻ người Đức, được nhận làm con nuôi trong một nước khác, nhận được một chức vụ cao trong chính phủ. Sự quan tâm ở đây có lẽ cũng sẽ lớn!

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông không muốn được thu nhận về? 
:mrgreen: Rösler: Nước Đức là quê hương của tôi. Đó là một nét vinh dự cho đất nước của chúng ta, rằng cả những người với một tiểu sử không thông thường vẫn có cơ hội để tiến lên. Điều kiện tiên quyết cho việc đấy là sự khoan dung. Hệ thống dân chủ của chúng ta và thành công của chúng ta không chỉ dựa trên nền kinh tế thị trường mang tính xã hội mà trước hết là trên một xã hội tự do. Tôi cũng sẽ nhấn mạnh đến điều đấy ở Việt Nam. Về lâu dài, một nền kinh tế thị trường không thể phát triển mà không có tự do.

:?: SPIEGEL ONLINE: Một đề tài cho nhiều người con nuôi châu Á trong nước Đức là sự phân biệt chủng tộc, công khai hay bí mật. Ông có gặp phải nó không?
:mrgreen: Rösler: Không, trong cư xử bình thường hàng ngày với nhau thì không.

:?: SPIEGEL ONLINE: Ở Việt Nam, những người Cộng sản vẫn còn thống trị với một hệ thống độc đảng. Trong chuyến đi này của ông, tôn trọng quyền con người cũng có là một đề tài không?

:mrgreen: Rösler: Tôi hoạt động trong Ủy ban Trung ương của Công giáo, vì thế mà quan trọng đối với tôi cũng là việc mời các đại diện của nhà thờ Công giáo đến dự một buổi tiệc chiêu đãi trong Đại sứ quán Đức ở Hà Nội. Người Công giáo trước sau vẫn còn gặp khó khăn ở Việt Nam. Đấy là một tuyên bố rõ ràng ở phía tôi.

:?: SPIEGEL ONLINE: Mãi đến năm 2000 ông mới rửa tội. Quyết định này có liên quan gì đến việc các xơ Công giáo đã cứu vớt ông không? 
:mrgreen: Rösler: Đó không phải là lý do quyết định. Nhưng nếu ai biết được các xơ đã hoạt động dưới những nguy hiểm và thiếu thốn nào vì các em mồ côi trong Chiến tranh Việt Nam thì người đấy giữ mãi điều đấy trong tâm trí.

:?: SPIEGEL ONLINE: Ông không biết tiếng Việt. Ông có chuẩn bị một vài từ cho chuyến viếng thăm của ông không? 
:mrgreen: Rösler: Thế thì không phải là thật. Để nói rõ thêm một lần nữa – tất nhiên là một phần của cuộc đời tôi gắn liền với đất nước đó, nhưng tôi đến thăm Việt Nam như là Bộ trưởng Bộ Kinh tế Đức.






Bác sĩ Philipp Rösler
Tiểu sử một người Việt Nam trẻ mồ côi vì cha mẹ bị Việt Cộng pháo kích chết, mới 9 tháng được nuôi trong Cô Nhi Viện Thiên Chúa Giáo tại Sóc Trăng Việt Nam, cha mẹ nuôi rước về sống ở Đức, nay làm Phó Thủ Tướng cùng với bà Merkel cai trị nước Cộng Hòa Liên Bang Đức.

Bá Linh, 05/4/2011 - Cuối cùng sự tiên đoán và kỳ vọng vào một nhà chính trị trẻ gốc Việt Nam trong bộ máy chính quyền Đức đã trở thành sự thật.

Chức vụ chủ tịch đảng cho một đảng đang cầm quyền tại Đức là bậc thang cao nhất trong sự nghiệp của một người làm chính trị. Điều lý thú hơn nữa lại là một người ngoại quốc đầu tiên trong lịch sử nước Đức nắm giữ vị trí quan trọng này.

Ông Dr. Philipp Rösler, 38 tuổi, đương kim Bộ trưởng Y Tế, là người đầu tiên không phải gốc Đức tham gia trực tiếp vào bộ máy chính quyền Đức tại thủ đô Bá Linh từ năm 2009. Nếu nhìn trên thế giới thì ông Dr. Philipp Rösler cũng là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tham gia trực tiếp cầm quyền cho một quốc gia sở tại. Tại các quốc gia khác như Mỹ, Canada, Úc, v.v… đều có các nghị viên hoặc dân biểu gốc VN đang có sự nghiệp chính trị trong quốc hội liên bang hoặc tiểu bang, nhưng trong giới này chưa có một ai tham dự trực tiếp điều khiển guồng máy quốc gia bằng một chức vụ bộ trưởng.


Trưa ngày 05/4/2011 ông Dr. Philipp Rösler đã được ban chấp hành trung ương đảng Dân Chủ Tự Do (FDP) đồng thuận chấp nhận việc ứng cử vào chức vụ Chủ tịch liên bang FDP. Với chức vụ này theo thông lệ cho một đảng liên minh cầm quyền tại Đức thì sẽ kiêm nhiệm thêm chức vụ Phó Thủ Tướng, là người đứng thứ nhì trong nội các của nước Đức.

Ông Dr. Philipp Rösler sẽ là vị chủ tịch đảng trẻ nhất của nước Đức, cũng là vị Phó Thủ Tướng Đức trẻ nhất từ trước tới nay. Và điều ngạc nhiên và tưởng rằng không bao giờ xảy ra được tại Đức, một quốc gia khó chấp nhận bỏ phiếu ủng hộ các ứng cử viên không là gốc Đức, thì ông Rösler đang viết lên trang sử đầu tiên trong lịch sử nước Đức về việc nắm giữ chức vụ trọng yếu này trong nội các của nữ Thủ Tướng Dr. Angela Merkel.

Với tư cách Phó Thủ Tướng Đức ông Dr. Philipp Rösler sẽ trực tiếp điều khiển nội các Đức 2 lần trong năm khi nữ thủ tướng vắng mặt.

Đảng FDP tại Đức là đảng Tự Do Dân Chủ tranh đấu cho quyền tự do của mỗi người dân, nghiêng về thành phần trung lưu, tầng lớp trí thức và luôn thúc đẩy canh tân thị trường kinh tế tự do.

Cuộc bầu cử Liên Bang Đức đã được tổ chức vào tháng 9/2009 đảng Dân Chủ Tự Do FDP thắng lớn với tổng số phiếu 14,6% đạt được 93 ghể trong quốc hội. Sau 11 năm vắng mặt cầm quyền từ 1989 đảng FDP trở lại nghị trường tham gia nội các Đức với Liên Minh CDU/CSU.

Trong cuộc đàm phán liên minh nội các của 2 đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo CDU và Tự Do Dân Chủ FDP sau cuộc bầu cử Liên Bang năm 2009, tên tuổi Dr. Philipp Rösler tỏa sáng và làm cho nữ thủ tướng Angela Merkel chú ý và đề nghị ông tham gia trực tiếp nội các với chức vụ Bộ trưởng Y Tế.

Bộ Y Tế Đức là một bộ rất khó điều động để đạt hiệu qủa tốt vì chẳng lúc nào mà đủ tiền cho việc chi tiêu với mức lượng 263 tỷ Euro, đổ đồng lên đầu người là 3.210 Euro cho nhu cầu y tế trong năm. Đến nay tiền đóng bảo hiểm y tế tại Đức cho mỗi người làm việc là 15,5% của mức lương tháng chưa đóng thuế. Thuế y tế được tính như sau: người nhân viên trả 8,2% thuế hàng tháng và người chủ trả bù vào đó thêm 7,3% cho một người làm việc.

Thêm vào đó y tế Đức được bao bọc với bao nhiêu mạng lưới Lobby chằng chịt: nhà thương, nhà dưỡng lão, nghiệp đoàn bác sĩ và nhà thuốc, các đại công ty dược phẩm, công ty chế tạo dụng cụ y khoa, v.v… Nhóm nào cũng có những nhà chính trị làm Lobby cho nhóm riêng của mình.

Ai cũng nói khi dính vào bộ Y Tế thì người bộ trưởng lúc nào cũng phải tứ đầu thọ địch. Tân bộ trưởng Rösler muốn cải cách nền y tế tại Đức sau khi nhậm chức bằng phương cách giầu nghèo đều trả tiền đều như nhau thì bị chính người trong đảng liên minh chống đối kịch liệt, nhất là từ Bang Bayern với đảng CSU. Tiến trình cải cách bị ngừng trệ, từ đó mức đánh giá bản năng chính trị của ông Dr. Philipp Rösler không được lên cao trong nội các Đức khi so sánh lúc làm việc tại tiểu bang Niedesachsen.

Một sự nghiệp chính trị mới của tân Chủ Tịch đảng FDP gốc Việt Nam 

Đảng Dân Chủ Tự Do FDP khi còn là phe đối lập trong quốc hội Đức trong 10 năm thì đã tạo ra được rất nhiều ấn tượng với chủ tịch đảng Dr. Guido Westerwelle, một người trẻ tài năng về hùng biện, rất cao ngạo và thủ đoạn. Phe đối lập FDP lúc nào cũng làm cho đảng cầm quyền, có lúc liên minh SPD với Grün và SPD với CDU gặp khó khăn tại quốc hội. Đại thắng của ông Dr. Westerwelle là cuộc bầu cử liên bang vào năm 2009 với số phiếu cử tri đạt cao nhất 14,6% trong lịch sử đảng FDP.

Quá tự tin chủ tịch Dr. Guido Westerwelle, 49 tuổi gây ra nhiều lỗi lầm và không giữ được chữ tín trong mùa bầu cử: Ai làm việc thì hưởng thành qủa (tiền làm ra), nghĩa là giảm thuế cho giới lao động. Nhưng sự việc không diễn ra tốt đẹp như ý muốn, nhất là đảng FDP đã thất bại nặng nề trong các cuộc bầu cử Tiểu Bang vào cuối tháng 3 vừa qua tại Baden-Württemberg (Stuttgart), Rheinland-Pfalz (Mainz) và Sachsen-Anhalt (Magdeburg). 

Một điều không may mắn cho ông Dr. Guido Westerwelle vào giữa mùa bầu cử tiểu bang 2011 lại xảy ra tai nạn nhà máy nguyên tử Fukushima sau cơn sóng thần tại Nhật. Làn sóng chống đối nhà máy nguyên tử tại Đức dâng cao và đảng Xanh Grün như được chắp thêm đôi cánh cho ngày bầu cử đạt được những thành quả kỷ lục cho họ. Đảng Dân Chủ Tự Do FDP mất phiếu cử tri vào cuối tháng 3/2011 và mất cả cầm quyền tại Bang Baden-Württemberg, xấu hơn nữa FDP không vượt qua được ngưởng cửa 5% để bước vào 2 quốc hội tiểu bang Rheinland-Pfalz và Sachsen-Anhalt. Cuộc sống còn của đảng FDP đang đứng bên bờ vực thẳm nếu các cử tri cứ ngoảnh mặt quay đi trong chính quyền tiểu bang.

Điều mỉa mai chính trị cho ông chủ tịch Dr. Guido Westerwelle vì người dân không nhìn đến thành quả kinh tế to lớn của Đức sau cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới, quốc gia này vẫn đạt đến năng xuất xuất khẩu nhất nhì thế giới, nạn thất nghiệp giảm tối đa xuống con số 7,6%, ít hơn cả con số thất nghiệp cách đây 20 năm sau thống nhất. Trong tất cả quốc gia của khối Liên Minh Âu Châu, duy nhất chỉ có nước Đức đứng vững về kinh tế hiện nay. Dân Đức không cho ông Dr. Westerwelle hưởng thành quả kinh tế hiện tại mà ngược lại còn trừng phạt ông bằng cánh không bỏ phiếu cho đảng FDP tại các tiểu bang.

Sau 2 năm cầm quyền trong nội các của nữ thủ tướng Dr. Angela Merkel đảng FDP đang tụt dốc. Chủ tịch Dr. Guido Westerwelle không tìm ra lối thoát để kiếm được phiếu của cử tri và đồng thời bị nhiều chỉ trích từ nội bộ đảng cho đến việc đòi ông không ứng cử vào chức vụ chủ tịch cho nhiệm kỳ kế tiếp vào tháng 5/2011. Đảng FDP đang gặp khủng hoảng nặng nề và họ muốn canh tân đảng với các đảng viên trẻ. Đúng ra các nhà chính trị trẻ của FDP đang cưa chân ghế nhằm lật đổ chủ tịch Dr. Guido Westerwelle. 

Truyền thông và báo chí Đức trong vài ngày qua đã nhắc nhở nhiều đến ông Dr. Philipp Rösler. Tối ngày 04/4 trên truyền hình quốc gia ARD bí thư đảng FDP, ông Christian Lindner đã nhận định về ông Philipp Rösler là một „nhà chính trị xuất sắc và, hơn thế nữa đặc biệt có thiện cảm chính trị" và từ đó ông Rösler sẽ mang đến mối quan hệ lòng tin cho người dân.

Nhật báo Süddeutsche Zeitung cũng bình luận thêm: „Dr. Philipp Rösler luôn bày tỏ rõ ràng lòng ao ước của một đảng từ quần chúng để tạo ra một khuôn mặt mới trong giới lãnh tụ nhằm kết nối những người trẻ với phẩm chất“.

Cựu Bộ Trưởng Giao Thông và Kinh Tế của bang Niedersachsen, ông Walter Hirche nhận định về người kế vị Philipp Rösler vào năm 2009: „Ý tưởng bén nhọn và những lời nói chau chuốt chính là nhãn hiệu của Tân Bộ Trưởng Rösler. Sự Phân tích chớp nhoáng và cho ứng dụng nhanh chóng cũng như nhìn ra con đường mà ai cũng có thể đi được: Đó là tài năng lớn của Dr. Philipp Roesler.“ 

Cựu chủ tịch đảng FDP, ông Otto Graf Lambsdorff đã khen không ngớt trong bài phỏng vấn với tờ báo Handelsblatt khi được hỏi về Dr. Philipp Rösler: „Đó là một nhà chính trị trẻ sẽ mang nhiều hy vọng (Hoffnungsträger) cho đảng FDP.“

Hôm nay Đảng Dân Chủ Tự Do FDP tại Đức chọn lại lãnh tụ của đảng và đứa bé mồ côi cha mẹ từ Việt Nam khi còn bọc trong tã được nước Đức nuôi nấng tạo nên một nhà chính trị xuất sắc để đảm nhận chức vụ chủ tịch đảng FDP là ông Dr. Philipp Rösler. Ngày họp đảng FDP toàn quốc, 13/5/2011 tại tỉnh Rostock ông Rösler sẽ được chính thức bầu vào chức vụ chủ tịch và sẽ là người đứng thứ nhì trong nội các của nữ thủ tướng Dr. Angela Merkel. Đồng thời Dr. Philipp Rösler sẽ là vị chủ tịch thứ 13 từ ngày thành lập đảng FDP.

Với tài năng thiên bẩm về chính trị ông Dr. Philipp Rösler đang đạt đến đỉnh cao sự nghiệp, tuy rằng hoàn cảnh mồ côi không cho ông cơ hội tiếp cận được với nền văn hoá Việt Nam trong thời thơ ấu và trưởng thành, nhưng ông Philipp Rösler đang là một biểu tượng thành công và rất đáng quý cho cộng đồng Việt Nam hải ngoại nói chung và cho riêng cộng đồng Việt Nam đang sinh sống tại Đức.

Đảng liên minh CDU trước đây vài năm cười miả mai ông Dr. Philipp Rösler thì giờ đây dưới sự dẫn dắt của tân chủ tịch đảng FDP sẽ làm cho họ phải kính trọng người gốc Việt Nam này.

Người Việt Nam sống tại Đức và trên thế giới sẽ nhìn thấy thường xuyên người đồng hương Dr. Philipp Rösler trong chính trường Đức và thế giới. Và trong tất cả các quyết định vận mạng của nước Đức cho đối nội cũng như đối ngoại tại quốc hội đều có sự hiện diện quyết định của vị Phó thủ tướng Dr. Philipp Rösler bên cạnh nữ thủ tướng Dr. Angela Merkel.


Vài hàng tiểu sử về ông Dr. Philipp Rösler

Philipp Rösler là một đứa bé sơ sinh Việt Nam sống trong một trại mồ côi công giáo. Bố mẹ nuôi người Đức đón nhận về làm con nuôi vào năm 1973 lúc còn là baby bú sữa đúng 9 tháng tuổi và đặt tên là Philipp Rösler. Trong giấy tờ em bé Philipp sinh ngày 24/2/1973 tại Khánh Hưng. Từ lúc này em bé Philipp hoàn toàn không còn quan hệ với Việt Nam và cũng không có tên Việt Nam. Philipp Rösler lớn lên trong gia đình Đức và môi trường Đức như một đứa trẻ Đức thực thụ và chưa bao giờ có cơ hội gặp người Việt Nam trong lứa tuổi thơ cho nên Philipp Rösler không hề biết tiếng Việt. 

Vào năm 2006 với sự thúc đẩy của vợ, ông Rösler về thăm quê hương Việt Nam lần đầu tiên để tìm lại cội nguồn của mình nhưng không khám phá được các chi tiết liên quan vì các hồ sơ cá nhân thuộc diện con nuôi cho người nước ngoài đã bị nhà cầm quyền cộng sản VN sau ngày 30/4/1975 thiêu hủy toàn bộ.

Báo chí luôn tò mò hỏi về nguồn gốc của ông Rösler, một lần ông Rösler trả lời với phóng viên: "Nếu bạn thích, đúng! tôi là một đứa trẻ mồ côi. Rõ ràng cha mẹ tôi đã chết trong trong sự hỗn loạn của cuộc chiến tranh tại thời điểm đó, và ai đó đã đưa tôi vào một trại mồ côi Công giáo." 

Khi được hỏi tên gọi Việt Nam thì ông Rösler phải thú nhận về số phận hẩm hiu của mình: „Tôi phải làm bạn thất vọng vì tôi không có tên Việt Nam.“ 

Theo công việc của bố mẹ nuôi người Đức Philipp Rösler phải di chuyển nhiều nơi vào thời niên thiếu trong vùng Bắc Đức như ở Hamburg, Bückeburg und Hannover. Sau bậc trung học chàng thanh niên Philipp Rösler gia nhập quân đội Đức với tương lai sẽ trở thành bác sĩ quân y. Sau chương trình học y khoa tại Hannover Philipp Rösler học chuyên khoa về mắt và trở thành bác sĩ trong quân đội Đức.

Sự nghiệp chính trị của Dr. Philipp Rösler 


- Năm 1992 (19 tuổi) Philipp Rösler gia nhập vào đảng FDP của giới trung lưu tại tiểu bang Niedersachsen. FDP tuy là đảng nhỏ nhưng trong nhiều năm đã kết hợp với một trong hai đảng lớn CDU (Thiên Chúa Giáo) và SPD (Xã Hội) để điều khiển chính quyền Liên Bang Đức. Riêng tại tiểu bang Niedersachsen đã bầu lại chính phủ vào ngày 27/01/2008 và đảng FDP dưới sự dẫn dắt của chủ tịch Philipp Rösler đạt được số phiếu 8,2%. Hai đảng liên minh FDP và CDU tiếp tục đủ trên 50% số phiếu để cầm quyền cho 5 năm tới. 

- 1996 (23 tuổi) Philipp Rösler trở thành một thành viên trong ban chấp hành đảng FDP của tiểu bang Niedersachsen. 

- Năm 2000 (27 tuổi) Philipp Rösler đã tiến lên thật mau với chức vụ tổng thư ký của đảng FDP tại tiểu bang Niedersachsen. 

- Năm 2003 (30 tuổi) tiến thêm bước nữa trong sự nghiệp chính trị Dr. Philipp Rösler được tín nhiệm vào chức vụ trưởng khối FDP trong quốc hội tiểu bang Niedersachsen. Lúc ấy đảng liên minh CDU nhìn Dr. Philipp Rösler có vẻ mỉa mai cho vóc dáng Á Châu của anh.

- Từ năm 2005 (32 tuổi) Dr. Philipp Rösler được bầu làm chủ tịch đảng FDP tại tiểu bang Niedersachsen trong một cuộc đại hội đảng tại Göttingen với đa số số phiếu tín nhiệm tuyệt đối 96%, người chủ tịch đảng trẻ nhất tại Đức từ trước đến nay khi mới 32 tuổi đời. 

- Năm 2007 (34 tuổi), sau một bài phát biểu hùng hồn tại thủ đô Berlin Dr. Philipp Rösler được bầu vào ban chấp hành đảng FDP của toàn Liên Bang Đức với số phiếu thật ấn tượng 95%. Đó là sự tin tưởng không những tuyệt đối so với các ứng cử viên khác mà còn vô tình tạo ra cuộc tranh luận ai sẽ là chủ tịch đảng FDP tại Đức sau này.

- Năm 2008 (còn trong tuổi 34), dưới sự dẫn dắt của chủ tịch Philipp Rösler, đảng FDP đạt được số phiếu 8,2% trong cuộc bầu cử tại tiểu bang Niedersachsen và tiếp tục cầm quyền với đảng CDU cho đến năm 2013.

- Ngày 18/2/2009 (còn trong tuổi 35) Dr. Philipp Rösler tuyên thệ trở thành Bộ Trưởng Kinh Tế và Giao Thông, đồng thời kiêm nhiệm chức vụ Phó Thống Đốc của tiểu bang Niedersachsen, người quan trọng thứ nhì trong bộ máy cầm quyền tại đây.

- Ngày 28/10/2009 (36 tuổi), sau 8 tháng từ nội các tiểu bang Dr. Philipp Rösler tuyên thệ trở thành Bộ Trưởng Ý Tế Liên Bang trong nội các nữ thủ tướng Dr. Angela Merkel. Ông Dr. Philipp Rösler, một nhà chính trị đầu tiên mang chức vị bộ trưởng tại Đức không sinh ra trong phần đất Âu Châu, một trong những Bộ Trưởng trẻ nhất tại Đức được ghi vào lịch sử nước Đức.

Dr. Philipp Rösler đặt hạnh phúc gia đình lên hàng đầu

Với vóc dáng của một người cao 1,79 mét mảnh khảnh mặc dù luôn tập luyện thể thao nhưng Dr. Philipp Rösler là một nhân vật chính trị có tính cách quyết định mau lẹ, thực tiễn, ứng khẩu tài tình và khôn ngoan, không ngại một câu trả lời và không bao giờ chạy trốn trước một thách đố.

Cho vóc dáng Á Châu của một người gốc Việt Nam mà đạt được đến đỉnh cao trong sự nghiệp chính trị tại nước Đức thì đúng là khó khăn hơn tại các quốc gia khác, tuy nhiên đó không phải là điều trở ngại cho ông Dr. Philipp Rösler: „Tôi biết, tôi nhìn khác người Đức. Tôi có một cái mũi tẹt, mái tóc đen và đôi mắt nhỏ như tất cả các người Á Châu,“ câu trả lời rất rõ ràng cho báo chí Đức của ông về cội nguồn. Nhiều hơn nữa Dr. Philipp Rösler không có thể đón nhận được nét văn hóa Á Đông vì là một đứa con mồ côi và lớn lên với bố mẹ Đức thời còn bú sữa.

Hạnh phúc gia đình là một điều thiêng liêng đối với Dr. Philipp Rösler, khi còn ở Bang Niedersachsen năm 2009 từ sở làm về điều đầu tiên là vui sướng được thay tã cho 2 cô con gái sinh đôi lúc ấy được 4 tháng, hai cháu được đặt tên là Grietje Marie und Gesche. Người vợ Đức yêu thương tên Wiebke và cũng là một là nữ bác sĩ. Chính người vợ này đã hướng dẫn ông Dr. Philipp Rösler học giáo lý để trở thành một người Công Giáo và vị phu nhân cũng là người đỡ đầu cho ông lúc được rửa tội tại nhà thờ St. Clement, Hannover. 

Điều quý báu và đặc biệt báo chí Đức có nhắc đến Dr. Philipp Rösler là người giữ đạo và xác tín với đạo mình theo (bekennender Katholik). Hôm tuyên thệ nhận chức tại quốc hội ở thủ đô Bá Linh, ông Dr. Philipp Rösler đã rõ ràng tuyên xưng với câu trả lời truyền thống Kitô về đạo: „Tôi nhận chức với sự giúp đỡ của Thiên Chúa!“ - „So wahr mir Gott helfe!“ (Chúng ta nên biết câu nói về đức tin này rất hiếm được nghe từ cửa miệng của một nhà chính trị Đức theo đảng FDP).

Ngoài ra ông Dr. Philipp Rösler còn là một thành viên cao cấp của tổ chức Trung Ương Phong Trào Giáo Dân Công Giáo Đức (Das Zentralkomitee der deutschen Katholiken).

Chủ nhật vừa qua, 03/4/2011 ai đi nhà thờ St. Joseph tại Hannover-Liste sẽ nhìn thấy đôi vợ chồng Dr. Philipp Rösler dẫn hai con gái đi nhà thờ tham dự thánh lễ, cho dù hai đứa con độ hơn 2 tuổi luôn ngồi đứng không yên nhưng ông bà Rösler vẫn thi hành nhiệm vụ trung tín của người Kitô hữu giữ lễ ngày Chúa nhật. Tấm gương này đáng cho người công giáo chúng ta noi theo. Ông Dr. Philipp Rösler chỉ về thăm gia đình tại Hannover mỗi 2 tuần một lần từ thủ đô Bá Linh vì công vụ không có nhiều thời gian. Báo chí cho biết ông sống tạm trong chiếc phòng bên cạnh văn phòng làm việc tại Bộ Y Tế ở Bá Linh.

Image
Dr. Philipp Rösler và vợ Wiebke,
một hoa hồng giúp đỡ chồng,
theo khuynh hướng hậu duệ
của cụ Đồ Chiểu, người
phụ nữ của 3 đảm đang.

Image
Dr. Rösler and his wife

Image
A nice couple (East meets West)

Image
Minister Dr. Philipp Rösler,
CLEAN MOVES Schirmherr 2009

Image
Minister Dr.Philipp Rösler and PM Dr.Angela Merkel


Bác sĩ Philipp Rösler- Niềm hãnh diện Việt Nam


Philipp Rösler (sinh ngày 24 tháng 2 năm 1973 tại Khánh Hưng, Việt Nam) là một chính trị gia Đức của Đảng Dân chủ Tự do (FDP). Từ ngày 18 tháng 2 đến ngày 22 tháng 10 năm 2009, ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế kiêm phó Thủ hiến bang Niedersachsen (hay Hạ Saxon). Từ ngày 28 tháng 10 năm 2009, ông là Bộ trưởng Bộ Y Tế Liên bang Đức trong nhiệm kỳ thứ nhì của Thủ tướng Angela Merkel.

* Cuộc đời và sự nghiệp
Rösler vốn là một người Việt sinh tại Khánh Hưng, Ba Xuyên. Khi được 9 tháng tuổi, ông được một cặp vợ chồng người Đức vốn đã có hai con gái nhận nuôi và đặt tên là Philipp Rösler. Cha mẹ nuôi của ông ly dị khi ông 4 tuổi và ông sống với cha là một quân nhân. Ông trưởng thành tại Hamburg, Bückeburg và Hannover, nơi ông tốt nghiệp trường trung học Lutherschule với hạng A. Sau đó, ông gia nhập quân đội Đức và được đào tạo thành sĩ quan quân y nhưng về sau được miễn nhiệm vụ để theo học tại trường Đại học Y khoa Hannover. Năm 1999, ông thực tập Y khoa tại Bệnh viện Các lực lượng vũ trang Liên Bang ở Hamburg. Năm 2002, ông nhận được học vị tiến sĩ Y khoa. Sau khi hết thời hạn cam kết 16 năm của mình, Rösler rời quân đội như một bác sĩ chuyên ngành phẫu thuật.
Ông kết hôn với người vợ là Wiebke năm 2003. Tháng 10 năm 2008, ông trở thành cha của hai cô con gái sinh đôi. Ngoài ra, Rösler là một thành viên của tổ chức Đại hội Ủy ban Trung ương Công giáo Đức.
Philipp Rösler không cảm thấy phải tìm kiếm nguồn gốc của mình và tự xem mình là một người Đức Công giáo. Năm 2006, theo lời thúc giục của vợ, ông lần đầu tiên thăm Việt Nam, nơi ông sinh ra, nhưng ông nói rằng mối liên hệ tình cảm (đối với quê hương) đã bị hạn chế.
* Sự nghiệp chính trị


Philipp Rösler tại một hội nghị của FDP

Từ năm 1992, Rösler trở thành một thành viên của Đảng Dân chủ Tự do (FDP) và các tổ chức chính trị thanh niên. Ông là thư ký của FDP tại tiểu bang Niedersachsen từ năm 2000 cho đến năm 2004. Từ năm 2001 đến năm 2006, Rösler là một thành viên trong hội đồng khu vực của Hannover, nơi ông cũng đã được làm phó chủ tịch nhóm nghị sĩ của Đảng trong nghị viện.
Tháng 5 năm 2005, Rösler được bầu làm quan sát viên của Ban chấp hành toàn liên bang của FDP với hơn 95% số phiếu, kết quả tốt nhất trong lịch sử đảng FDP. Tại hội nghị của FDP vào tháng 3 năm 2006, Rösler được bầu làm chủ tịch FDP tại tiểu bang Hạ Saxony. Ông thay thế Walter Hirche, chủ tịch hơn 12 năm của FDP tại Niedersachsen vừa mới từ chức. Tháng 4 năm 2008, Rösler chính thức trở thành chủ tịch FDP tại Niedersachsen với 95% số phiếu.
Tháng Sáu 2007, tại hội nghị bên liên bang đảng FDP, Rösler được tái bầu làm thành viên của Ban chấp hành Trung ương Đảng. Tháng sau, ông được bầu để trở thành ứng cử viên đảng FDP trong cuộc bầu cử nghị viện tại bang Niedersachsen sẽ được tổ chức vào tháng 1 năm 2008. Trong cuộc bầu cử đó, ông đã nhận được 10,9% số phiếu tại vùng bang nhà của mình là Hannover-Döhren. Từ năm 2003 ông là lãnh đạo phe FDP trong hội đồng lập pháp của Niedersachsen. Ngày 18 tháng 2, Rösler được bổ nhiệm làm bộ trưởng kinh tế, lao động và giao thông vận tải kiêm nhiệm phó thủ hiến của bang Niedersachsen.
Trong tháng 10 năm 2009, Rösler được chỉ định sẽ thay thế Ulla Schmidt ở ghế Bộ trưởng Bộ Y tế Đức trong nội các mới của bà Angela Merkel. Ngày 28 tháng 10, ông trở thành bộ trưởng liên bang trẻ nhất nước Đức xưa nay cũng như là người gốc Việt đầu tiên làm bộ trưởng tại một quốc gia


Nhân Tài Gốc Việt Tại Đức : Dr. Philipp Rosler

Hannover, Bắc Đức - Thứ ba, ngày 06/01/2009, một ngày thật bình thường như những ngày trong năm, đối với Giáo Hội là ngày lễ kính Ba Vua, hay còn gọi là Lễ Hiển Linh. Ngày lễ Ba Nhà Đạo Sĩ theo dõi hướng sao tìm kiếm Ngôi Hai Thiên Chúa tại chuồng bò lừa Bê Lem mở ra con đường Tin Mừng đến với dân ngoại. Hôm nay một ngôi sao chính trị được tỏa sáng cho cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại và người Mỹ gốc Việt tại Hoa kỳ là ngày dân biểu Joseph Cao Quang Ánh tuyên thệ nhậm chức tại Quốc Hội Liên Bang Hoa Kỳ. Đây là một chức vụ cao nhất của một nhà chính trị gốc Việt Nam từ 1975 cho đến nay. Một ngày thật đáng “tự hào" cho cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại.

Bộ Trưởng Kinh Tế gốc Việt : Dr Plilipp Rosler

Bước sang trời Âu tại Đức cũng có một ngôi sao chính trị gốc Việt Nam đang rực sáng : Chủ tịch Đảng FDP (Dân Chủ Tự Do), anh Dr Philipp Roesler là một dân biểu của đảng FDP thuộc tiểu bang Niedersachsen miền Bắc Đức. Vào thứ hai, ngày 05/01/2009 dân biểu Philipp Roesler được tuyên bố chính thức trở thành Bộ Trưởng Kinh Tế của tiểu bang Niedersachsen. Anh Dr Philipp Roesler là một trong 3 Bộ Trưởng trẻ tuổi nhất tại Đức trong độ tuổi 35. Đây là một Bộ Trưởng đầu tiên gốc Việt Nam tham gia trực tiếp vào guồng máy điều khiển chính quyền tại một quốc gia sở tại.

Tiểu bang Niedersachsen với 3,2 triệu dân số bao gồm 198 thành phố, tỉnh lỵ và là tiểu bang nằm sát thành phố cảng quan trọng Hamburg.


Cách đây 34 năm một em bé Việt Nam sinh ngày 24/02/1973 tại Khánh Hưng được bố mẹ nuôi người Đức đón nhận về làm con nuôi lúc còn là baby bú sữa đúng 9 tháng tuổi và đặt tên là Philipp Roesler. Anh Philipp Roesler lớn lên tại thành phố Hannover miền Bắc Đức, tốt nghiệp đại học y khoa với nghề nghiệp bác sĩ nha khoa. Khi học trung học anh Philipp Roesler đã được bầu vào chức vụ phát ngôn viên của trường.

Tài năng bẩm sinh về chính trị của anh Philipp Roesler đã tiến lên thật mau với chức vụ Tổng Thư Ký của đảng FDP vào năm 2000. Tiến thêm bước nữa khi được tín nhiệm vào chức trưởng khối FDP của Quốc Hội tiểu bang Niedersachsen vào năm 2003. Và từ năm 2005 anh Philipp Roesler được bầu làm chủ tịch đảng FDP trong một cuộc đại hội đảng tại Goettingen với đa số số phiếu tín nhiệm tuyệt đối 96 %, người chủ tịch đảng trẻ nhất tại Đức từ trước đến nay khi mới 32 tuổi đời. Tài năng trẻ của Đức này (Deutschlands profiliertester Nachwuchspolitiker) đã được Liên Bang mời vào chức vụ Tổng Thư Ký đảng FDP cho toàn Liên Bang Đức, nhưng anh Philipp Roesler từ chối và muốn ở lại tiểu bang Niedersachsen để phục vụ. Năm 2007 anh Philipp Roesler được tín nhiệm bầu vào ban chấp hành trung ương đảng FDP của Liên Bang Đức với số phiếu ấn tượng 88 %.

Tài năng đặc biệt của anh Philipp Roesler được nhiều người nhắc đến là một nhân vật chính trị quyết định mau lẹ, thực tiễn, ứng khẩu tài tình và khôn ngoan. Cách đây 2 tháng anh Philipp Roesler trở thành người bố lần đầu của 2 cô con gái sinh đôi, đặt tên là Gesche và Grietje. 

FDP là một đảng nhỏ với 8,1 % do cử tri bầu và đảng lớn CDU đạt 48,3 % số phiếu vào năm 2003. Do đó FDP và CDU (Dân Chủ Thiên Chúa Giáo) phải liên minh mới đủ trên 50 % số phiếu để cầm quyền tại tiểu bang Niedersachsen.



Thống Đốc Christian Wulf và Bộ Trưởng Kinh Tế Rosler

Sau 5 năm, tiểu bang Niedersachsen đã bầu lại chính phủ vào ngày 27/01/2008 và đảng FDP dưới sự dẫn dắt của chủ tịch Dr Philipp Roesler vẫn đạt số phiếu có một chút gia tăng là 8,2 %. Hai đảng liên minh FDP và CDU tiếp tục đủ trên 50 % số phiếu để cầm quyền cho 5 năm tới.

Đảng FDP tại Đức là đảng Tự Do Dân Chủ tranh đấu cho quyền tự do của mỗi người dân, nghiêng về thành phần trung lưu, tầng lớp trí thức và luôn thúc đẩy canh tân thị trường Kinh Tế tự do.

Giới báo chí toàn nước Đức đều đưa tin về anh Philipp Roesler vào sáng thứ hai, 05/01/2009 và cho đó là một phát xuất chớp nhoáng như phản lực trong đảng FDP.



Ngày 13/02/2009 sẽ là ngày chính thức nhậm chức của tân Bộ Trưởng Kinh Tế Dr Philipp Roesler tại thủ phủ Niedersachsen.

Báo chí Đức nhận định thêm về chức vụ Bộ Trưởng Kinh Tế tại tiểu bang Niedersachsen sẽ là một đòn bẩy mạnh để mở đường đưa anh Dr Philipp Roesler lên tham gia trực tiếp vào chính quyền Liên Bang tại thủ đô Bá Linh.

Chỉ trong hai ngày 05/01 và 06/01 với hai nguồn tin vui mừng hãnh diện từ Hoa Kỳ và Đức quốc, điều đó đang làm cho cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại tự hào về nguồn gốc con Lạc cháu Hồng của mình. Hoàn toàn khác hẳn những gì csVN đang làm tủi nhục và xấu hổ cho danh tiếng Việt Nam trên cộng đồng thế giới từ Phi Châu qua Âu Châu rồi trở về đến Á Châu trong những ngày vừa qua.

Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại vui mừng hơn nữa vì hai tài năng chính trị trẻ Joseph Cao Quang Ánh và Philipp Roesler lại là người Công Giáo và luôn xác tín về niềm tin của mình.

Như Ba Vua mạo hiểm dõi theo ánh sao trời Đông tìm được Tin Mừng Cứu Độ và sau đó rao truyền ơn Cứu Độ của Ngôi Hai Thiên Chúa cho nhân loại, những người Việt Nam yêu nước chân chính tại Hải Ngoại đang mang lại tiếng thơm và niềm tự hào cho toàn dân tộc Việt Nam.

Hà Long