Sep 8, 2012

• VC XÂM NHẬP PHÁ HOẠI CỘNG ĐỒNG NVTNCS TẠI HẢI NGOẠI













Theo dõi những nghi vấn gần đây về Chùa Điều Ngự được công luận và cựu chuyên viên an ninh tình báo VNCH Thiếu Tá Liên Thành, người đã có nhiều kinh nghiệm dày dạn đối đầu với cơ sở hạ tầng Cộng Sản lớn nhất Miền Nam nêu ra, chúng tôi không khỏi băn khoăn về những hoạt động ngày càng lộng hành của Tổng Cục II Tình Báo Hải Ngoại cộng sản trong mục đích triệt hạ những đối tượng người Việt Quốc Gia gây nguy hiểm cho chúng và thanh toán cộng động NVTNCS, đạt cho được mộng ước treo lá cờ đỏ sao vàng lên bầu trời hải ngoại. Ba mươi bảy năm trôi qua là 37 năm CSVN phải sống trong tủi nhục, vì lá cờ đỏ sao vàng của chúng không có chổ để dung thân tại xứ người, mà trong khi đó về mặt nguyên tắc chúng là chính phủ của Việt Nam hiện nay

Gìn giữ lá cờ vàng ba sọc đỏ là nhiệm vụ thiêng liêng của NVTNCS
Đánh giá lại giai đoạn lịch sử từ 1962 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 chúng ta phải đồng ý rằng chiêu thức hữu hiệu và ít tốn kém nhất mà bọn tình báo cộng sản vẫn dùng để đối đầu với người quốc gia đó là dùng các cơ sở tôn giáo để hoạt động cộng sản. Trong đó hình thức Việt Cộng giả dạng Thầy Tu và môi trường hoạt động là Chùa được chúng sử dụng nhiều nhất. Bằng cớ là sự sụp đổ chính trị tai hại nhất xảy ra cho Miền Nam khởi đầu bằng các cuộc biểu tình ngụy trang dưới hình thức chống đàn áp Phật Giáo.

Tại sao chỉ có mỗi Phật Giáo bị đàn áp mà không có thêm các tôn giáo khác? Chuyện đàn áp Phật Giáo là vấn đề có thật hay là chuyện Chí Phèo la làng đổ vạ?

Phong trào Phật Giáo Tranh Đấu nổi đình nổi đám trong gần ba năm, kể từ khoảng tháng 4 năm 1963 kéo dài qua thời điểm TT Ngô Đình Diệm, người bị các chức sắc cao cấp trong Phật Giáo nguyền rủa là kẻ bách hại Phật Giáo, bị sát hại bởi phong trào này vào đầu tháng 11 năm 1963, rồi càng tiếp tục bùng mạnh hơn nữa cho đến tận giữa năm 1966, kết thúc bằng việc bạo loạn chiếm các tỉnh Miền Trung đặc biệt là Huế dưới chiêu bài Bàn Thờ Phật Xuống Đường, và tiếp tục để lại hậu chấn cho đến những ngày tận cùng của Miền Nam Việt Nam.

Image
bọn việt gian giả sư tăng, mặt như ác quỷ xuống 
đường chống VNCH ( Thích Huyền Quang : Phật 
giáo 3 lần có công với đảng VGCS)

Image
bọn việt gian giả sư tăng GHPGVNTN-AQ mặc áo vàng, 
treo đầu dê bán thịt chó.


Hậu chấn đó dễ dàng được thấy qua các sự kiện lịch sử việc Thích Trí Quang và GHPGVNTN đã tái nhảy vào chính trường Miền Nam lần nữa vào những ngày tháng hấp hối của Miền Nam, tổ chức biểu tình vào tháng ba năm 1975 tại Sài Gòn yêu cầu TT Nguyễn Văn Thiệu phải từ chức tức khắc, rồi những liên lạc dàn xếp con thoi giữa Thích Trí Quang với Hà Nội và Dương Văn Minh, giúp loại trừ TT Nguyễn Văn Thiệu, đưa Dương Văn Minh lên làm tổng thống trong những ngày cuối cùng để thực hiện nhiệm vụ ra quan trọng là lệnh đầu hàng vô điều kiện, làm cho cộng sản không cần đánh vẫn chiếm được Miền Nam. Nhiệm vụ quan trọng này của các tăng lữ được kết thúc một cách vô cùng hoan hỉ đó là việc trên 500 Tăng Ni của GHPGVNTN diễn hành trên đường phố Sài Gòn, hãnh diện được chào đón bộ đội cụ Hồ vào giải phóng Sài Gòn, giải phóng Miền Nam ngày 1 tháng 5 năm 1975 và cung nghênh Bác Hồ (tên Đại Việt Gian HCM ) trong một số chùa của GHPGVNTN ngày 19 tháng 5 năm 1975.

Quả thật, các thành phần thầy tu hoạt động cộng sản hay nói đúng hơn là cộng sản đội lốt tu hành đã hoàn thành trách nhiệm mà Đảng Cộng Sản Việt Nam giao phó. Xong nhiệm vụ, một số những chức sắc của giáo hội này được trả công, một số chức sắc khác bị “thanh trừng” vì dám đòi công với cách mạng đòi hoạt động độc lập. Cuối cùng số phận của GHPGVNTN không khác gì số phận của cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ”

Tất cả các hành động nêu trên của Thích Trí Quang và GHPGVNTN vào những tháng đau thương của năm 1975, đồng nghĩa với việc mở thêm một mặt trận chính trị đánh cho gục chính phủ VNCH, trong lúc tại mặt trận quân sự cộng sản đang có quá nhiều lợi thế qua việc viện trợ của Hoa Kỳ dành cho VNCH bị cắt đứt đột ngột, còn viện trợ quân sự và nhân sự từ Trung Cộng và Nga Sô cho Bắc Việt thì lại tăng lên gấp bội, dồn dập đổ về Hà Nội cho kịp thời việc dứt điểm Miền Nam. Hành động biểu tình và những hoạt động chính trị nghiêm trọng của Thích Trí Quang và GHPGVNTN trong những ngày cuối cùng cho thấy bàn tay của tổng cục tình báo đặc trách phản gián Hà Nội đã thọc sâu và chỉ đạo tất cả các hành động của tổ chức tôn giáo này.

việt gian Dương Văn Minh hân hoan chào đón Tập Đoàn Việt Gian CS xâm lược 
:“ …Ngày hôm nay, đại diện cho các anh có mặt tại đây, tôi nhiệt liệt hoan nghênh sự thành công của Chính phủ cách mạng trong công cuộc vãn hồi hòa bình cho đất nước. Với kỷ nguyên mới này, tôi mong rằng tất cả anh em có mặt tại đây, cũng như các tầng lớp đồng bào, sẽ có dịp đóng góp tích cực cho công cuộc xây dựng đất nước.Riêng cá nhân tôi, hôm nay tôi rất hân hoan khi được 60 tuổi, trở thành một công dân của một nước Việt Nam độc lập” 
ngưng trích.

Lẽ ra nếu Dương Văn Minh, người mà đã bị móc nối và chi phối bởi Thích Trí Quang và em ruột là tên cộng sản gộc Dương Văn Nhật, không ra lệnh đầu hàng, thì ít nhất chúng ta đã không có một sự thua trận quái gỡ như vậy. Nếu Dương Văn Minh không tuyên bố đầu hàng, thì QLVNCH đã di chuyển về Miền Tây và vẫn có thể giữ được vùng IV, làm cơ sở cho một sự phản công trong tương lai, hoặc ít nhất cũng là một nền tảng cần thiết cho Miền Nam vùng dậy khi mà lương tâm của các chính trị gia và dân chúng Hoa Kỳ đã bị đánh động bởi những hình ảnh hàng triệu người Miền Nam chen lấn xô đẩy nhau tìm đường thoát khỏi cộng sản. Dân chúng Miền Nam hoàn toàn không hề chấp nhận chế độ cộng sản như những tuyên truyền giả dối mà Hà Nội rêu rao là dân chúng Miền Nam muốn đứng lên chống Mỹ cứu nước qua cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, mà kỳ thật tổ chức này là do chính Hà Nội thành lập tổ chức, đài thọ kinh phí điều hành, với sự đánh lận con đen bằng vài nhân vật chính trị có lý lịch Miền Nam ngây thơ và ngu dốt chẳng hạn như Nguyễn Hữu Thọ, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Đoàn Văn Toại, Huỳnh Tấn Mẫm v.v. Tiếc thay một số khá lớn dân chúng Hoa Kỳ và các chính tri gia phản chiến ngu xuẩn đã tin việc này. Đó là sự tin tưởng vô cùng sai trái và tai hại dẫn đến việc đành đoạn cắt viện trợ bức tử Miền Nam

lãnh đạo văn học nghệ thuật bút nô miền Bắc gặp gỡ giới trí thức và sinh viên việt gian Sài Gòn tại Hà Nội vào tháng 9-1975. Trong ảnh (từ trái qua): GS việt gian Lý Chánh Trung, nhà thơ bút nô Tố Hữu, việt gian Lê Quang Vịnh, việt gian Lê Văn Nuôi, việt gian Huỳnh Tấn Mẫm, nhà văn việt gian Nguyễn Đình Thi

Ôn cố tri tân là một công việc lúc nào con người cũng phải làm trong chính trị và quân sự. Và đối đầu với cộng sản thì bài học này cần phải được ôn đi ôn lại mỗi ngày. Quá rõ ràng để nhận thấy việc sử dụng tôn giáo nói chung, việc sử dụng tăng lữ Phật Giáo chùa chiền nói riêng để hoạt động xâm nhập và phản gián, vẫn là công thức cũ rích nhai đi nhai lại. Bằng cớ là chúng ngang nhiên đưa quá nhiều cán bộ tình báo mà chúng ta nói ngắn gọn là bọn công an đầu trọc ra hải ngoại, mở thêm nhiều chùa chiền để tiếp tục thanh toán cái gai hơn 37 năm nay của chúng đó là lá cờ vàng ba sọc đỏ. Chiến thuật này đã cũ rích, nhưng tại sao chúng vẫn thành công? Thế thì câu hỏi được đặt ra phải chăng cộng sản quá tinh vi, quá thông minh, thay hình đổi dạng khó lường, hay tại chúng ta quá nhẹ dạ, quá thờ ơ, hay nói một cách khác là “chúng ta quá ngu”?, chúng ta quá sợ hãi các “đấng” tu hành một cách hết sức vô lý và vô cớ? Biết chúng là cộng sản nhưng vì thấy chúng có cái áo thầy tu nên chúng ta cứ phải tiếp tục sợ?

Không riêng gì nền đệ nhất cộng hòa đã bị các chức sắc to của GHPGVNTN vu vạ là đàn áp Phật Giáo, các viên chức chính quyền thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm đều bị cho là mật vụ Nhu Diệm ác ôn đàn áp Phật Giáo, mà cho đến chính phủ Đệ Nhị Cộng Hòa cũng vẫn bị cho là đàn áp Phật Giáo và bị xỏ lá là chính quyền “Diệm mà không Diệm”. Còn giáo dân Công Giáo thì bị gọi là bọn Cần Lao Gia Nô, Phù Ngô Phục Hận. Tư tưởng này đã được các chức sắc quan trọng trong GHPGVNTN truyền bá và nhồi sọ cho tín đồ, từ đó các chức sắc nhỏ và Phật Giáo đồ cuồng tín cứ thế mà tin rằng chính quyền VNCH là kẻ thù của Phật Giáo.

Một chứng minh dễ thấy đó là một số “Phật Tử” cuồng tín, với nền văn minh của thế kỷ 21 và nền văn minh của Hoa Kỳ, vẫn không thể nào phân biệt được sự khác nhau giữa Thầy Tu và Phật Giáo. Chúng đồng hóa hai danh từ này là một, ai vạch mặt các thầy là cộng sản thì người đó đánh phá Phật Giáo. Cụ thể về việc ngu xuẩn này có các tên nằm trong nhóm Giao Điểm, các tên Trần Kiêm Đoàn, Định Nguyên Nguyễn Hữu Đĩnh, Tống Phước Hiến vẫn dùng các từ ngữ đầy ngu dốt và hận thù như Cần Lao Gia Nô, Phù Ngô Phục Hận, Diệm mà không Diệm để thóa mạ bất cứ ai không cùng quan điểm với chúng một cách khoái trá và hãnh diện!






Trong tinh thần vạch trần những âm mưu thôn tính cộng đồng NVTNCS và lá cờ vàng ba sọc đỏ của bọn cộng sản tại hải ngoại, trong nhiều bài viết kể từ năm 2008 và gần nhất là vào khoảng cuối tháng Tư năm 2012 đến nay, và trong 2 cuộc phỏng vấn với đài VNA 57.3 Bolsa, Thiếu Tá Liên Thành có đặt vấn đề về Chùa Điều Ngự phải chăng đã là một trong những trọng điểm của cục tình báo hải ngoại trong âm mưu xóa bỏ ngày Quốc Hận 30 tháng 4, qua việc chùa này đã cố tình tổ chức ngày Phật Đản chạy tang trước một tuần cho trùng hợp với tuần lễ tang 30 tháng 4 của đất nước.

Bên cạnh đó họ còn tổ chức lễ hội đặt viên đá đầu tiên xây thêm chùa cho lớn, có mời các “chức sắc” của chính quyền VNCH và các hội đoàn quốc gia đến dự, trong đó có sự “chủ tọa” bà Ỷ Lan và Ngài Võ Văn Ái từ Pháp Quốc đến, những việc này đã làm ông Liên Thành hết sức ái ngại. Ông cũng phân tích vấn đề nhân sự lãnh đạo cao cấp của chùa Điều Ngự gồm có Võ Văn Ái, một tên phản chiến chống Mỹ cứu nước, và một số tên khác đã từng hoạt động nội tuyến trước 1975.

Trong lúc TT Nguyễn Văn Thiệu kêu nài quốc hội Hoa Kỳ viện trợ 300 triệu đô la để cứu sống sinh mạng Miền Nam thì Võ Văn Ái đã cùng với Thích Nhất Hạnh vào tận quốc hội Hoa Kỳ yêu cầu cắt viện trợ cho Miền Nam. Đồng thời gần đây hắn cũng đã sĩ nhục chính quyền và QLVNCH là lính đánh thuê cho Mỹ. Trần Đình Minh, huynh trưởng gia đình Phật Tử tại chùa Điều Ngự và huynh trưởng gia đình Phật Tử Trung Ương của GHPGVNTN lại là một tên hoạt động nội tuyến trước 1975 đã bị chính ông Liên Thành ký lệnh bắt trong chiến dịch Bình Minh mùa hè đỏ lửa 1972, ông cựu Đại Tá Lê Khắc Lý có chú ruột là Lê Khắc Quyến, một tên cộng sản gộc tội đồ dân tộc ăn cơm quốc gia hoạt động phản trắc cho cộng sản. Ông Liên Thành cũng nhấn mạnh Thầy Hàng Trường, tức Lê Khắc Nhàn con ruột của Lê Khắc Quyến cũng đang trù trị một ngôi chùa khác tại Bolsa.


Sau cuộc phỏng vấn này, Trần Đình Minh, đã liên lạc với đài VNA yêu cầu cho hắn một chương trình để phản bác lại những cáo buộc của ông Liên Thành, và đài VNA đã làm đúng chức năng truyền thông của mình là cho hắn một cơ hội. Tuy nhiên, thay vì chỉ phản bác lại những gì ông Liên Thành cáo buộc cho cá nhân của hắn, như lý do hắn đã trình bày với đài VNA, thì hắn lại lợi dụng cơ hội này để tuyên truyền và vu khống cho ông Liên Thành đánh phá Phật Giáo, ông Liên Thành là cộng sản.

Trước hết, xin thành thật cảm ơn đài VNA 57.3 đã tổ chức các buổi hội thảo rất quan trọng này mà các đài khác đã vô tình hay cố ý không làm. Nhận diện các tên cộng sản nằm vùng là một việc làm vô cùng hữu ích cho cộng đồng người Việt Hải Ngoại, mà mục tiêu cuối cùng là giữ gìn tinh thần chống cộng và bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ, không những cho hôm nay mà còn cho các thế hệ mai sau.

Cộng sản đã từng gài điệp viên nằm vùng tràn khắp Miền Nam kể từ trước năm 1954, ngay cả Phủ Tổng Thống cũng bị cài nội tuyến, thì hà cớ gì mà chúng không cài Việt Cộng vào các tổ chức các hội đoàn và các cơ sở tôn giáo hiện nay tại hải ngoại? Mục đích là để, thứ nhất, ngăn chặn các hoạt động chống cộng có tính nguy hiểm cho chúng, thứ hai, từ từ xóa bỏ làn ranh thù hận của người quốc gia đối với cộng sản, thứ ba là cuối cùng là phải treo cho được lá cờ đỏ sao vàng của chúng lên bầu trời hải ngoại

Nhận xét về buổi phỏng vấn Trần Đình Minh của đài VNA 57.3 tôi có vài ý kiến như sau: Chi tiết quan trọng nhất của buổi hội thảo này đó là thu thập các chứng cứ rằng Trần Đình Minh đã từng làm nội tuyến hay không làm nội tuyến tại Thừa Thiên Huế, đã hoàn toàn không được đài VNA khai thác. Cụ thể là đài phải có những câu hỏi để xác định và đánh giá tính cách pháp lý của hai lá thư, một của ông Lê Châu nhân viên hành chánh quận Hương Điền xác nhận Trần Đình Minh không là cộng sản, một của ông Phan Văn Ngữ cựu quận trưởng cảnh sát Hương Điền, xác nhận không từng đi bắt tên Trần Đình Minh. Trong lúc ông Liên Thành khẳng định người đi bắt Trần Đình Minh là sĩ quan trưởng phòng CSĐB Quận Hương Điền và 4 nhân viên công lực khác, và nhấn mạnh rằng ông hoàn toàn chịu trách nhiệm lời nói của mình.

Ngoài ra, Trần Đình Minh đã cố tình đem một việc chẳng liên quan gì đến chủ đề của buổi hội luận ra để nhằm mục đích dựng chuyện bôi bẩn ông Liên Thành. Đó là hắn đã dùng một tấm ngân phiếu của chùa Điều Ngự tuyên bố rằng chùa Điều Ngư đã đóng góp cho cộng đồng trong khi đó ông Liên Thành lại nói chùa Điều Ngự không đóng góp cho cộng đồng gì cả. Dựng một chuyện không có ra nói để bôi bẩn đối phương quả tình không phải là tư cách của một Gia Trưởng Gia Đình Phật Tử Trung Ương GHPGVNTN, mà càng làm giảm uy tín của Chùa Điều Ngự và GHPGVNTN.

Thật tình mà nói, đài VNA đã hết sức nhân nhượng với tên Trần Đình Minh, đã để cho tên này mặc tình phát ngôn bừa bãi. Đó là điều thiếu sót của đài. Tuy nhiên, sau khi tìm hiểu thì tôi được tin rằng sở dĩ đài đã phải để cho tên Trần Đinh Minh “nói cho thỏa mãn” là vì đài đã bị áp lực quá nặng từ phía chùa Điều Ngự, đe dọa sẽ kêu gọi các thân chủ cắt quảng cáo cho đài, cho nên đài đành phải để cho Trần Đình Minh tha hồ nói hưu nói vượn mà không dám vặn vẹo.

Nếu đây là sự thật, thì đây mới thực sự là hành động black mail “ đặc công truyền thông” của chùa Điều Ngự, chứ không phải như một Phật Tử của chùa Đièu Ngự, Tống Phước Hiến, đã phỉ báng đài VNA là “đặc công truyền thông”. Sự thât rõ ràng là Trần Đình Minh đã dùng phương tiện của đài để chụp mũ cho ông Liên Thành là cộng sản là đánh phá Phật Giáo. Ấy vậy mà Phật Tử Tống Phước Hiến còn ăn ngược nói ngạo cho rằng bà Phương Thanh và đài VNA là “đặc công truyền thông”. Người Việt Quốc Gia có theo dõi talk show này không thể nào chấp nhận cách hành xử rất chợ búa của Gia Trưởng Gia Đình Phật Tử Trung Ương và một số phật tử của chùa Điều Ngự, GHPGVNTN

Ngoài ra những vấn đề còn lại, phóng viên Phương Thanh và ông Du Miên đã làm đúng chức trách của giới truyền thông, đã kịp thời chặn đứng Trần Đình Minh khi Trần Đình Minh còn muốn tiếp tục khai thác air time của đài để tuyên truyền rằng ông Liên Thành là một kẻ nói láo, là một tên cộng sản, là một kẻ đánh phá Phật Giáo, một phuơng pháp phản tuyên truyền mà Tổng Cục II tình báo hải ngoại đặc trách phản gián đang ra sức thực hiện để đối đầu với Ủy Ban Truy Tố Tội Ác của ông Liên Thành

Tôi đồng ý với cách phân tích của ông Liên Thành về lá thư của ông Lê Châu. Một nhân viên hành chánh cấp quận thì hoàn toàn không có tư cách để xác định ai là cộng sản ai không cộng sản, chỉ có cơ quan CSQG Thừa Thiên Huế là cơ quan duy nhất có thẩm quyền xác định ai là cộng sản ai không cộng sản mà thôi. Còn đối với ông Phan Văn Ngữ , một thuộc cấp cũ của ông Liên Thành, dường như cũng bị một áp lực nào đó, nên đã viết một lá thư rất ba phải, không trắng mà cũng không đen, nói rằng ông Ngữ không đi bắt Trần Đình Minh. Chuyện mà ông Phan Văn Ngữ phải xác định đó là Ty CSQG Thừa Thiên Huế có hay không có ký lệnh bắt Trần Đình Minh, và CSQG Quận Hương Điền có thi hành lệnh này hay không, chứ không phải nói một cách rất ba phải rằng ông không đi bắt Trần Đình Minh. Thưa ông Phan Văn Ngữ, nữa cái bánh vẫn là cái bánh, nhưng nữa sự thật không là sự thật. Chúng tôi nghĩ ông Phan Văn Ngữ phải lên tiếng, hoặc xác nhận Trần Đình Minh không hề bị ông Liên Thành ký lệnh bắt, hoặc xác nhận Trần Đình Minh đã bị ty CSQG Thừa Thiên Huế bắt trong chiến dịch Bình Minh mùa hè đỏ lửa 1972. Chúng tôi mong ông Phan Văn Ngữ trả lời đúng sự thật. Bởi vì, nếu vì tình cảm giáo đồ với nhau, hoặc vì một đe dọa nào đó mà ông phủ nhận sự thật, thì chúng tôi nghĩ rằng ông có thể phải đương đầu với luật pháp Hoa Kỳ về tội làm chứng gian, làm hại cho chính cá nhân ông. Công luận của người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản mong mõi ông Phan Văn Ngữ cho công luận một sự thật, đừng cho công luận nữa cái bánh.

Mặc dù đài VNA đã hết sức nhân nhượng, đã để cho tên Trần Đình Minh mặc tình phát ngôn bừa bãi tuyên truyền sai trái trong 30 phút mà không bị vặn vẹo, nhưng dường như thiện chí này của đài VNA vẫn không làm một số Phật Tử chùa Điều Ngự phe đảng của Trần Đình Minh hài lòng. Tôi đoán rằng ông Du Miên đã nhận thấy sự quá trớn này của Trần Đình Minh và ông Du Miên chỉ nói mát một cách nhẹ nhàng là ông Trần Đình Minh đã thỏa mãn chưa. Thế nhưng Tống Phước Hiến, bạn của Trần Đình Minh, một Phật Tử của chùa Điều Ngự đã không những không cảm ơn đài VNA đã quá dễ dãi với họ, mà còn ăn cháo đá bát, thóa mạ đài VNA là “đặc cộng truyền thông” và bắt nạt Phương Thanh và đài VNA, nói xa nói gần là có thể sẽ đi kiện đài VNA. Trong lúc chờ đợi thử xem các đương sự liên quan có dám đi kiện đài VNA hay không, chúng tôi xin góp ý với đài VNA, đối với những kẻ vô ơn lật lọng, được đàng chân lân chúng lân đàng đầu, thì đài nên có thái độ mạnh mẽ dứt khoát nhờ luật pháp can thiệp. Chúng ta sống trong một xứ pháp trị, mọi hành động black mail đe dọa dưới bất cứ hình thức nào đều là một hành vi phạm pháp và phải bị trừng trị

Tam bảo nô Tống Phước Hiến và phu nhân.

Tống Phước Hiến, bạn của Trần Đình Minh, tam bảo nô của chùa Điều Ngự đã không những không cảm ơn đài VNA đã quá dễ dãi với họ, mà còn ăn cháo đá bát, thóa mạ đài VNA là “đặc cộng truyền thông” và bắt nạt Phương Thanh và đài VNA, nói xa nói gần là có thể sẽ đi kiện đài VNA.


TỐNG PHƯỚC HIẾN, MỘT TÊN CHỮI MƯỚN VÀ VU KHỐNG?
Chúng tôi xin điểm qua bài viết của Tống Phước Hiến, một Phật Tử Chùa Điều Ngự như sau:

Bài viết gồm 7 mục, 5 mục đầu là phần văn nghệ tạp lục, dùng để dạy dỗ về luật pháp và ký thuật truyền thông, cùng nhân cách và đạo đức làm người cho cả hai ông bà Phương Thanh và Du Miên. Hai mục sau dùng để nhục mạ ông Liên Thành là thứ vô giáo dục, giết người, lường gạt, đào ngũ, bất kính với chư tăng và GHPGVNTN là những thực thể vô cùng thánh khiết cao trọng trong vũ trụ cộng hòa Miền Nam Việt Nam và trong vùng Phước Lộc Thọ
Nhìn chung, bài viết của Tống Phước Hiền đầu đuôi lượm thuộm, bố cục rời rạc, diễn ý không suông sẽ và khó hiểu, có đoạn thiếu chủ từ, đoạn thiếu túc từ, chẳng hạn mục số 3 phần c, khiến người đọc phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới có thể đoán được Tống Phước Hiến muốn nói gì. Y cũng viết sai một thành ngữ rất quen thuộc đó là “vô phúc “táo” tụng đình, trong khi đó phải viết là vô phúc đáo tụng đình”. Qua cách hành văn và câu cú của toàn bài viết như vây, dễ dàng nhận thấy trình độ học vấn và nhận thức của Tống Phước Hiến có vấn đề.

:arrow: Về Mục số 1: Xin góp ý kiến với đài VNA như sau: thói thường hể đi xin thì phải năn nỉ xuống nước, lạy ông thưa ông con cá nó sống vì nước, con sống vì ông bà, xin ông bà thương tình giúp đở. Tống Phước Hiến xác nhận nội tuyến Trần Đình Minh đã đi xin để lên đài, nhưng Tống Phước Hiến lại trẹo họng như sau: Đài VNA phải cảm ơn ông Trần Đình Minh, vì nhờ sự “nhả nhặn ngỏ lời” của ông ta mà đài VNA mới được khán thính giả đánh giá như một đài tử tế, chứ thật ra đài VNA là một thứ “Đặc Công Truyền Thông”. Xin lưu ý điểm này, ngôn ngữ của VNCH chúng ta hoàn toàn không có cái gọi là “đặc công truyền thông” vậy Tống Phước Hiền đã sử dụng ngôn ngữ của ai mà mùi vị sặc sụa mùi của tờ Công An Nhân Dân quá vậy?

:arrow: Mục thứ hai, ba, bốn và năm xin tóm tắt như sau: Mục này Tống Phước Hiến dạy dỗ kỹ thuật báo chí, đạo đức truyền thông, nhân cách con người cho bà Phương Thanh và Đài VNA, đồng thời cũng dùng để thóa mạ, xách mé và phỉ báng cá nhân bà Phương Thanh cũng như Đài VNA. Trích dẫn: Tống Phước Hiến viết:
- “Diễn giả phải gởi trước cho người phụ trách bài viết hoặc tổng quát chủ đề. Tờ giấy nầy được xem như văn bản có tính cách pháp lý nếu trong lúc trình bày, diễn giả ra khỏi nhưng điều trên giấy thì diễn giả hoàn toàn chịu trách nhiệm, và người phụ trách chịu toàn phần hoặc một phần trách nhiệm nếu diễn giả nói đúng những gì đã ghi. Phương Thanh đã vi phạm hầu hết những nguyên tắc thuộc về đạo đức truyền thông”…
“Cô Phương Thanh, đừng quên Tòa án lớn nhất là Tòa Án Lương Tâm. Những kẻ không còn biết sự hiện diện cũa Tòa Án Lương Tâm thì kẻ đó không đáng được gọi là NGƯỜI nữa dù rằng họ đang có vóc dáng là con người”

Quả tình đọc mấy câu này tôi phải đọc đi đọc lại hai ba lần thử xem mắt tôi có bị hoa hay không. Tôi xem đài CNN, FOX NEWS, CBS mỗi ngày, và tôi biết chắc rằng hoàn toàn không có việc người đựoc phỏng vấn phải làm giấy trình bày và cam đoan nội dung mình sẽ trình bày sẽ đúng như vậy trong hệ thống truyền thông chính thống của Hoa Kỳ. Có câu “biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”. Hỏi Tống Phước Hiến, bộ luật nào, điều khoản nào trong luật báo chí truyền thông của của Hoa Kỳ quy định phải có giấy cam đoan không bàn luận điều gì ra ngoài lề bên phải này? Luật của Bộ Văn Hóa Thông Tin nước CHXHCNVN phải không Tống Phước Hiến?. Bà Phương Thanh vi phạm đạo đức truyền thông cụ thể chổ nào, cho chứng cứ? Ở điểm này, nếu chùa Điều Ngự và Trần Đình Minh đi kiện bà Phương Thanh và đài VNA, thắng đâu không thấy, nhưng nếu bà Phương Thanh và đài VNA đi kiện Tống Phước Hiến về tội phỉ báng mạ lỵ, thì Tống Phước Hiến dính chấu là cái chắc!

Lo thân mình và lo cho tòa án lương tâm của chính mình đi Tống Phước Hiến. Cái tội cố tình bao che cho Việt Cộng, tội phỉ báng mạ lỵ đài VNA, bà Phương Thanh và ông Liên Thành, chắc thiên hạ cũng không để yên cho ông đâu ông Phật Tử Tống Phước Hiến!

:arrow: Mục thứ sáu và bảy, Tống Phước Hiền viết đại ý như sau: Liên Thành chữi rủa và tấn công chùa Điều Ngự và GHPGVNTN, trong lúc đó thì chùa Điều Ngự và GHPGVNTN có uy tín rất to vì có nhiều VIP đến thăm viếng, vì vậy, mọi người phải biết rằng chùa Điều Ngự và GHPGVNTN là nơi rất bảnh và rất oách, đang làm công tác giải trừ quốc nạn, và pháp nạn, những người đến tu học ở chùa Điều Ngự cũng thuộc loại con nhà. Chùa Điều Ngự và giáo hội PGVNTN bảnh và oách như thế tại sao bà Phương Thanh không biết nể sợ mà lại còn để cho Liên Thành một tên tư cách không ra gì lên nói xấu chùa Điều Ngự và GHPGVNTN trên đài?

Thưa quý vị, hữu xạ tự nhiên hương, uy tín của mình là do mình tạo ra chứ không phải do VIP tạo ra. Chẳng hạn vụ Kissinger và Lê Đức Thọ đựoc giải Nobel Hòa Bình rất to, nhưng Kissinger đã bị chỉ trích nặng nề còn Lê Đức Thọ là một tên tội đồ của Việt Nam .

Cái mà GHPGVNTN nên làm để có uy tín đó là hãy chứng minh những kẻ như Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang, Ni sư Huỳnh Liên, Thích Thiện Siêu không là cộng sản, cái mà GHPGVNTN nên làm để có uy tín đó là không nên có việc Thích Thiện Siêu dùng chùa Từ Đàm làm chổ tập trung tù nhân và giết người năm 1968, không nên có việc dấu cả kho vũ khí trong Viện Đại Học Vạn Hạnh trước 1975, không nên có cuộc diễn hành với trên 500 tăng ni xuống đường ăn mùng bộ đôi cụ Hồ vào Giải phóng Miền Nam ngày 1 tháng 5 năm 1975, cái mà GHPGVNTN không nên làm để có uy tín đó là đã tổ chức ăn mùng sinh nhật ác quỹ nhân loại Hồ Chí Minh 19/5/1975, cái mà Võ Văn Ái nên làm đó là không hoạt động phản chiến, không kêu gọi chống Mỹ cứu nước, không vào quốc hội Hoa Kỳ để xin cắt Viện Trợ cho Miền Nam, cái mà HT Thích Quảng Độ, người đã đã từng biểu tình “cứu nguy Phật Giáo” cả hai thời đệ nhất đệ nhị cộng hòa, và Võ Văn Ái không nên làm, đó là không chữi Quân Đội VNCH và CSQG là lính đánh thuê, cái mà ông Thích Giác Đẳng trù trị chùa Pháp Luân Houston, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hoằng Pháp Giáo Hội Tăng Già Nguyên Thủy Việt Nam và Tổng Ủy Viên Truyền Thông Văn Phòng II Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất không nên làm là đã chiếm đoạt số tiền 200,000 F mượn của đồng bào Phật Tử tại Thụy Sĩ trên 15 năm nay, chứ không phải hể có VIP đến thăm là có uy tín, chứ không phải lên tiếng chống cộng bằng mồm là người quốc gia.

Đánh giá trách nhiệm của GHPGVNTH trong vấn đề làm mất Miền Nam, thì bạch thư của HT Thích Tâm Châu năm 1996 là một tài liệu mà GHPGVNTN cùng các Phật Tử của Giáo Hội này nên đọc để suy gẫm. Hữu xạ tự nhiên hương, chữi bới quy chụp người nói ra những sai trái của mình là phỉ báng Phật Giáo không thể là cách hành xử của bậc chân tu và người Phật Tử chân chính

Tống Phước Hiền, cũng như Võ Văn Ái, hay nói nhiều về khả năng “giải trừ quốc nạn” của GHPGVNTN, Võ Văn Ái còn khẳng định rằng GHPGVNTN là tổ chức duy nhất có thể giải trừ quốc nạn. Xin hỏi, chẳng hay 37 năm nay công tác giải trừ quốc nạn của chùa Điều Ngự và GHPGVNTN nay đã tới đâu rồi? tiến triễn ra sao hay vẫn dậm chân ở mức độ chữi đổng cộng sản ở bên ngoài, còn bên trong thì để cho những người có lý lịch như Võ Văn Ái và Trần Đình Minh cầm nắm?

Tống Phước Hiến lãi nhãi ông Liên Thành có lời lẽ vô giáo dục với GHPGVHNT, xin chứng minh? Tống Phước Hiến đã viết một email giả, mạo danh ông Liên Thành chữi bới các chức sắc của GHPGVNTN để đổ vạ cho ông Liên Thành, tôi có đọc email này. Tống Phước Hiến muốn kính thưa “ Quý Thầy cộng sản” là chuyện của Tống Phước Hiến. Còn nếu Liên Thành có “vô giáo dục” với những kẻ giả dạng tu hành để hoạt động cộng sản thì cũng là lẽ thường tình. Tại sao ư? Tại vì tự cộng sản đã là sự nhơ nhuốc của nhân loại, thì việc sử dụng những ngôn từ tệ hại đối với những tên cộng sản giả dạng tu hành có gì sai?

Hãy ráng đọc nguyên văn ngôn ngữ tuy lũng củng nhưng rất sân si của “Phật Tử” Tống Phước Hiền như sau:
“Có phải cô Phương Thanh đang chơi trò “Ném đá dấu tay” chăng?. Có phải tự trong thâm tâm, cô Phương Thanh đang là bạn đồng hành với bất kỳ ai căm thù GHPGVNTN chăng?, Phương Thanh sử dụng Liên Thành làm dụng cụ để thỏa mãn ý muốn của mình mà Liên Thành ?Về phần cô Phương Thanh, cô Phương Thanh nghĩ Liên Thành phải chịu hoàn toàn trách nhiệm?”, “Cô Phương Thanh cũng dọn sẵn bãi đáp an toàn vì luật pháp không cho phép sử dụng truyền thông đại chúng với mục đích tấn công một tổ chức hợp pháp hay một công dân khác”.?

Phật Tử Tống Phước Hiền cứ việc suýt chùa Điều Ngự hoặc suýt Trần Đình Minh kiện VNA, kiện Bà Phương Thanh và ông Liên Thành ra tòa thử xem kết quả như thế nào? Còn hăm dọa khơi thì tôi tin rằng một người phụ nữ mạnh mẽ như Bà Phương Thanh, bà ta sẽ vứt những lời hăm dọa này vào sọt rác!

Mục số 6 và số 7 : Tống Phước Hiến thách đố ông Liên Thành đi thưa Trần Đình Minh về tội hoạt động cộng sản. Y đặt vấn đề “Tại sao Liên Thành không dám chấp nhận cuộc đối chất? vì lẽ ông ta “là kẻ có quá khứ không minh bạch, Kẻ sát nhân dám giết một hơi tám mạng người mà không cần qua Tòa án, kẻ hèn nhát trốn chui trốn nhủi khi cộng sản vào thành phố Huế trong dịp tết Mậu Thân, kẻ đang chờ ra trước Tòa án về tội đào ngũ, kẻ đã từng can tội lường gạt dân tị nạn tại trại tị nạn Hồng Kông”

Về vấn đề này, chúng ta dễ thấy rằng, tội hoạt động nội tuyến cho Việt Cộng như Trần Đình Minh không phải là tội ác chiến tranh tội ác chống con người, cho nên vấn đề kiện thưa để trục xuất Trần Đình Minh là việc rất khác so với vụ án của Bùi Đình Thi trước đây. Tuy nhiên Ty CSQG TT/Huế có thể viết thư lên FBI bạch hóa lý lịch nội tuyến của tên này và tùy nghi cơ quan này xử phạt thế nào về tội man khai lý lịch, nếu như Trần Đình Minh đã che dấu lý lịch hoạt động cho cộng sản trước đây khi vào Hoa Kỳ và khi tuyên thệ công dân Hoa Kỳ

Tống Phước Hiến, với lý lịch là môt trung úy CSQG nhưng hành động và ngôn ngữ không khác loại chợ trời chữi đổng. Là một sĩ quan cảnh sát, điều căn bản để kết luận ai có tội gì là chứng cớ chứng cớ và chứng cớ. Yêu cầu Tống Phước Hiến đưa ra bằng cớ ông Liên Thành có quá khứ không minh bạch, ông Liên Thành đào ngũ, ông Liên Thành trốn nhiệm vự trong tết Mậu Thân, ông Liên Thành lường gạt dân tị nạn Hồng Kông và giết 8 người không đưa ra tòa án. Là một sĩ quan cảnh sát, thì hơn ai hết Tống Phước Hiến phải biết rằng đây là nước Mỹ, không phải là CHXHCNVH để Tống Phước Hiến muốn sủa bậy thế nào thì sủa, chẳng hạn như cách sủa gần đây về ông Liên Thành của tờ báo Công An Thế Giới và Công An Nhân Dân. Những cáo buộc không bằng cớ như vậy là một cái thòng lọng mà Phật Tử Tống Phước Hiến tự ý thắt vào cổ mình khi đối diện với luật pháp Hoa Kỳ về tội vu khống mạ lỵ.

Ông Liên Thành không chấp nhận ngồi đối chất với Trần Đình Minh là một điều đương nhiên.Vì tư cách một cựu trưởng ty CSQG VNCH không cho phép ông ta ngồi ngang hàng với một tên can tội hoạt động nội tuyến, mà trình độ học vấn và hiểu biết luật pháp quá thấp như mọi người đã thấy khi đương sự lên đài VNA trình diễn. Và bottom line là, đối chất với hắn để làm cái gì? Chổ để phanh phui vấn đề nội tuyến của hắn đó là cơ quan công quyền chứ không phải đôi co với một tên nội tuyến Việt Cộng hạng bét.

Thành thật cảm ơn đài VNA 57.3, Bà Phương Thanh, Ông Du Miên và ông Liên Thành trong vấn đề xây dựng một cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản đúng nghĩa

Trần Minh
à sylvia, Joseph, AmiVietnam, adida_phat, adtconstruction, aet5601, ancuu1954, aotrangcovang, bacaytruc, backydicu, bacninh.quetoi, bbtqlc, bddang, butvang.golden, butnhomgoidan, bryantnguyen74, bqkiem12, ChinhLuan, caocan2000, canhthep, chaulinhvu, colleenha, chungquy, chuadieungu, chinhnghia



-------------------------

• TRUNG CỘNG Đứng ngồi không yên vì súng laser Mỹ


TRUNG CỘNG Đứng ngồi không yên vì súng laser Mỹ
by Theo Phunutoday - Thursday, September 06, 2012 12:54 PM




Vỏ quít dày có móng tay nhọn, TC đe dọa các nước nhỏ ở Đông Nam Á châu, nhưng lại rét khi thấy Hoa Kỳ có súng LASER để khống chế các tàu chiến, phi cơ của TC, khiến TC phải lo sợ và chưa có cách đối phó được loại võ khí LASER này, xin mời xem và đọc để rõ sự thật.....

Báo Trung Quốc: Đứng ngồi không yên vì súng laser Mỹ 

(11:13 10/08/2012) TRUYỀN THÔNG TRUNG QUỐC NHẬN ĐỊNH RẰNG MỸ ĐÃ TIẾN NHỮNG BƯỚC RẤT DÀI TRONG VIỆC CHẾ TẠO VŨ KHÍ LASER, THẬM CHÍ QUÂN ĐỘI MỸ ĐÃ NHIỀU LẦN THỬ NGHIỆM THÀNH CÔNG LOẠI VŨ KHÍ 'ĐỘC' NÀY TRÊN TẦU CHIẾN, MÁY BAY, XE TĂNG,...

Trên trang 'Quân giải phóng Trung Hoa' đã đưa tin quân đội Mỹ đã hoàn tất việc triển khai vũ khí laser trên một số tầu chiến và đã nhiều lần tiến hành tập trân tiêu diệt mục tiêu giả định trên biển với loại vũ khí hiện đại này...

Hiện tại thông tin này đang trở thành chủ đề nóng hổi trên hầu hết các trang mạng liên quan tới quân sự của Trung Quốc.

Nhiều câu hỏi đã được đặt ra như: Vì sao Hải quân Mỹ lại ưu ái vũ khí laser? Phải chăng vì loại vũ khí này không cần kho chứa đạn khổng lồ, có thể bắn liên tục mà không bị hao mòn sau nhiều lần sử dụng và quan trọng hơn không làm nổ tung soái hạm khi bị đối phương bắn trúng.

Theo báo Trung Quốc Hệ thống “vũ khí laser phòng ngự khu vực trang bị cho tàu chiến” là một hệ thống laser chiến thuật giá rẻ có khả năng phòng thủ cự ly gần, thậm chí cự ly có thể sẽ được nâng tầm lên do nỗ lực nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ đang được đánh giá là gặt hái được nhiều thành công...

Theo đó loại 'súng' laser của Mỹ có thể được lắp đặt trên tàu chiến nổi cỡ lớn và trung bình như tàu khu trục tên lửa Aegis, loại vũ khí này có thể đối phó với nhiều loại mục tiêu trên biển, trên không, bao gồm tên lửa không đối hạm, tên lửa hạm đối hạm, tên lửa ngầm đối hạm, đạn lửa (đạn hỏa tiễn), đạn pháo, máy bay không người lái, máy bay trực thăng, thủy lôi di động và tàu cỡ nhỏ.

Hình ảnh loại súng laser mới nhất đang được các nhà khoa học quân sự Mỹ thử nghiệm được đăng tải đầy đủ trên báo Trung Quốc...

Image


Có thể nói sự lo lắng của Trung Quốc là hoàn toàn có cơ sở, bởi trên thế giới mới chỉ có Mỹ là đang nỗ lực phát triển loại vũ khí của tương lai này. Nếu mọi nỗ lực thành công Mỹ sẽ sớm cho triển khai vũ khí laser cho toàn quân, đến lúc đó cán cân sức mạnh quân sự đã nghiêng hẳn về phía Mỹ, điều mà Trung Quốc không bao giờ muốn xảy ra..

Image

Hình ảnh mô phỏng vũ khí laser được triển khai trên
máy bay của lực lượng không quân Hoa Kỳ
Image


Truyền thông Trung Quốc cho biết: Chiếc máy bay trang bị vũ khí laser đầu tiên của Không quân Mỹ là “Boeing 747-400F”, thuộc căn cứ không quân Edwards của Không quân Mỹ. Chiếc máy bay này đã được trang bị vũ khí laser hóa học COLL có công suất mạnh, dùng để tiêu diệt các mục tiêu trên không. Hiện nay, nhiệm vụ tác chiến tưởng định của quân đội Mỹ bao gồm: đánh chặn tên lửa đất đối không, tên lửa không đối không và máy bay cánh cố định, máy bay trực thăng; bắn rơi các mục tiêu như tên lửa hành trình bay ở tầm cao và tầm thấp, máy bay không người lái, khinh khí cầu; theo dõi vệ tinh của đối phương hoạt động trên quỹ đạo, dùng chiếu xạ laser để nó tạm thời mất đi chức năng.

Image
Chương trình laser cho máy bay của Không
quân Mỹ đã trải qua hơn 10 năm phát triển,
đã giành được một loạt thành tựu to lớn.

Image
Đặc biệt là thử nghiệm đánh chặn sát thương trên không thành công
ngày 10/1/2010 đã một lần nữa khẳng định Mỹ đang dần làm chủ
công nghệ sản xuất vũ khí của tương lai, điều khiến Trung Quốc
hết sức lo ngại.

Image
Với những tính năng vượt trội của vũ khí laser cùng với nỗ lực
nghiên cứu của Mỹ, Trung Quốc cho rằng việc đưa vào
sử dụng loại vũ khí hiện đại này trong thực tế sẽ
không còn quá lâu.

Image


Theo báo Trung Quốc: Vũ khí laser chiến thuật Low-Sentinel của Lục quân 
Mỹ, do Công ty Lockheed Martin nghiên cứu phát triển, có thể dùng 
container vận chuyển, được kéo bởi xe tải quân sự chiến thuật, 
thực hiện cơ động nhanh trên chiến trường, đánh chặn có hiệu quả 
các mục tiêu trên mặt đất và trên không ở tầm thấp, có tính 
cơ động chiến thuật mạnh.

Image

Hệ thống này đã sử dụng thiết bị laser hóa học DF, có công suất cao hơn, 
đường kính chùm tia sáng lớn hơn, mật độ năng lượng phân bố đều, ô 
nhiễm ít, tính năng tổng thể khá tốt, không những có thể phòng thủ 
tên lửa đạn đạo chiến thuật tầm gần, đạn pháo tầm gần, tầm trung 
và tầm xa, đạn hỏa tiễn, hơn nữa có thể đánh chặn sự tấn công của 
máy bay trực thăng, máy bay không người lái, khinh khí cầu và tên 
lửa hành trình, bảo vệ cho các cơ sở quân sự, khu dân cư hoặc 
khu công nghiệp, khu vực bảo vệ có thể lên tới 8.000 m2.

Image


Việc quân đội Mỹ đang tiệm cận tới việc sở hữu loại vũ khí của tương lai khiến Trung Quốc không thể ngồi yên, một chương trình nghiên cứu tìm hiểu về thế hệ của những loại vũ khí tương lai cũng đã được quân đội nước này đặt ra, thậm chí tham vọng của Trung Quốc còn lớn hơn Mỹ nhiều lần. Vậy nhưng nói và làm là 2 điều hoàn toàn khác nhau, hơn thế nữa nếu so sánh trình độ khoa học quân sự thì Trung Quốc còn ở một khoảng cách khá xa so với Mỹ. (Trong ảnh mô phỏng một cuộc chiến ngoài không gian sử dụng vũ khí laser hiện đại, liệu điều này sẽ thành sợ thật trong tương lai?)

• Biển Đông và hình thức chiến tranh mới


Biển Đông và hình thức chiến tranh mới
by Nguyễn Hưng Quốc - 06.09.2012


Tàu chiến Trung Quốc bắn tên lửa trong một cuộc tập trận hồi năm 2011 ở Biển Đông

Năm ngoái, trên tờ Business Insider, có một bài viết rất ấn tượng, cứ đeo đẳng trong tâm trí tôi mãi: “Tại sao chiến tranh Trung Việt không thể tránh khỏi?” (Why A War Between China And Vietnam Is Inevitable).

Trong bài viết ấy, tác giả, Dee Woo nhận định: một cuộc chiến tranh để giải quyết vấn đề lãnh thổ và lãnh hải giữa Trung Quốc và Việt Nam không thể không xảy ra. Vấn đề chỉ là thời gian và cách thức can thiệp của Mỹ. Lý do chính để tác giả đi đến nhận định ấy là: chủ quyền trên Biển Đông liên quan đến lợi ích cốt lõi của cả hai quốc gia. Nó quan trọng đến độ không ai có thể từ bỏ hay nhân nhượng được.

:mrgreen: Về phía Trung Quốc, càng ngày kho dự trữ dầu của họ càng giảm. Hiện nay mọi sinh hoạt của họ đều lệ thuộc vào hơn 50% số dầu nhập cảng từ ngoại quốc, trong đó, một nửa là từ Trung Đông. Tuy nhiên, cuộc cách mạng mùa xuân năm ngoái đã làm thay đổi tình hình, khiến nguồn dầu từ Trung Đông bị đối diện với khá nhiều bất trắc. Để sống còn, Trung Quốc phải tìm những nguồn cung cấp khác, nhất là trong tương lai, càng ngày kinh tế của họ càng phát triển và nhu cầu dầu khí lại càng lớn. Một trong những cái gọi là nguồn cung cấp khác ấy chính là ở Biển Đông: Nó vừa hứa hẹn một trữ lượng lớn vừa gần gũi; và nếu chiếm được, có thể sử dụng lâu dài và an toàn. Hơn nữa, cũng giống như Việt Nam, Trung Quốc cũng đang và sẽ đối diện với rất nhiều vấn đề chính trị trong nước. Một cuộc tranh chấp với nước ngoài sẽ có tác dụng nâng cao lòng yêu nước của dân chúng: Mọi bất mãn đối với chế độ sẽ biến thành căm thù đối với nước khác. Và nước ấy chính là Việt Nam.

Image


:mrgreen: Về phía Việt Nam, có hai lý do chính: 
:arrow: Thứ nhất, nguồn dầu khí ở Biển Đông chiếm đến 30% tổng sản lượng quốc gia
Mất nguồn dầu ấy, kinh tế Việt Nam chắc chắn sẽ bị sụp đổ. Điều đó càng đặc biệt có ý nghĩa khi, từ mấy năm gần đây, kinh tế Việt Nam càng ngày càng đi vào khủng hoảng: lạm phát rất cao, hệ thống ngân hàng nhà nước liên tục lỗ lã và thất thoát, nợ xấu càng ngày càng nhiều, đầu tư từ thế giới càng ngày càng giảm. 


:arrow: Thứ hai, đối diện với những sự thất bại về kinh tế, xã hội và cả về chính trị, một lúc nào đó, nhà cầm quyền buộc lòng phải sử dụng những tranh chấp ở Biển Đông như một cách để lái sự quan tâm của dân chúng sang một hướng khác, ở đó, mọi phẫn nộ đều đổ dồn về phía Trung Quốc và người ta sẽ quên đi những xấu xa của chế độ; lòng yêu nước và tinh thần dân tộc sẽ thay thế sự bất mãn trước nạn tham nhũng và họa độc tài.







:mrgreen: Về phía Mỹ, sau khi giải quyết hoặc tạm giải quyết những tranh chấp ở Iraq và Afghanistan, họ quay trở lại với nền chính trị toàn cầu
ở đó, trong thời điểm hiện tại cũng như trong vài thập niên sắp tới, họ chỉ chịu một sự uy hiếp duy nhất: Trung Quốc. Hiện nay, Trung Quốc đã bắt đầu uy hiếp vị thế siêu cường quốc kinh tế của Mỹ ở châu Á. Mậu dịch giữa Trung Quốc và khối ASEAN từ năm 2000 đến 2009 tăng gấp sáu lần, trong khi đó, quan hệ thương mại của Mỹ và các nước trong vùng đã không tăng, lại còn giảm. Mỹ cần trở lại châu Á để ngăn chận Trung Quốc và để duy trì các quan hệ chiến lược với các nước khác trong vùng. Muốn trở lại, họ cần một cái cớ. Những tranh chấp trên Biển Đông cung cấp cho Mỹ một cơ hội bằng vàng để vừa quay trở lại châu Á, vừa có thể nói đến tình hữu nghị, đến việc buôn bán dầu khí và buôn bán cả vũ khí với các nước khác.

Có điều, khả năng Mỹ trực tiếp can thiệp vào cuộc chiến Việt Nam và Trung Quốc có lẽ sẽ rất ít. Họ muốn quay lại châu Á nhưng không hẳn để giúp Việt Nam. Quyền lợi của Mỹ trong việc duy trì quan hệ với Trung Quốc, dù sao vẫn lớn hơn việc giúp một nước nào đó, như Việt Nam, để đương đầu với Trung Quốc bằng vũ lực. Hơn nữa, trước mắt, Mỹ vẫn chưa thoát cuộc khủng hoảng kinh tế. Họ còn quá nhiều việc phải làm ngay trong nước của họ, nhất là trong hai lãnh vực nhân dụng và thương mại. Mỹ không bắt buộc phải hy sinh quá nhiều để cứu Việt Nam. Họ có thể sẽ phải làm như thế với Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines, những nước có hiệp ước quân sự với họNhưng với Việt Nam thì không.

Thành ra, với Trung Quốc, Việt Nam vẫn là chọn lựa hàng đầu để tấn công nhằm đạt được các mục tiêu chiến lược về cả hai lãnh vực chính trị và kinh tế của họ.

Viễn tượng chiến tranh Việt - Trung do See Woo vẽ ra không phải hoàn toàn phi thực. Thật ra, bất cứ người nào cũng có thể thấy được điều đó. Giới lãnh đạo Việt Nam, hơn ai hết, càng hiểu rõ điều đó. Tuy nhiên, để đối phó, lựa chọn của họ không nhiều. Chỉ có thể nằm trong ba trường hợp:


:arrow: Thứ nhất, bằng giải pháp chính trị, bao gồm cả phương diện pháp lý
Đó là điều họ hay nói đến nhiều nhất. Có vẻ như một giải pháp duy nhất. Nhưng không có giải pháp chính trị nào có thể thành hiện thực nếu không có thế và lực. Việt Nam đang đi tìm thế và lực ấy bằng cách tìm kiếm sự ủng hộ của khối ASEAN và một số cường quốc hạng trung, từ Ấn Độ đến Úc. Nhưng ở khối ASEAN, với sự “phản phé” của Campuchia rõ ràng là họ đã thất bại. Trong tương quan lực lượng, ngay cả trong lãnh vực kinh tế, giữa Trung Quốc và các nước khác trong khối ASEAN hiện nay, không có cách gì người ta có thể thay đổi quan điểm và thái độ của chính phủ Campuchia được. Mà chỉ cần một nước bất đồng, sức mạnh của khối ASEAN trong việc đương đầu với Trung Quốc sẽ bị vô hiệu hóa ngay. Bằng chứng của điều đó được thể hiện rõ trong hội nghị các Bộ trưởng ngoại giao khối ASEAN tại Campuchia vừa qua. Những nước khác, từ Úc đến Ấn Độ, Nga, Nhật, Hàn Quốc… đều, một, không phải là đối thủ của Trung Quốc; và hai, không có lý do gì để họ sẵn sàng vì Việt Nam mà công khai tuyên chiến với Trung Quốc cả. Kinh nghiệm chiến tranh ở Libya năm ngoái và tình hình Syria hiện nay cho thấy một điều: thế giới sẽ khoanh tay án binh bất động cho đến khi Mỹ quyết định tham chiến. Cho nên, dù Việt Nam có loay hoay đi tìm đồng minh ở đâu thì đồng minh quan trọng nhất vẫn là Mỹ. Tuy nhiên, con đường đến với Mỹ vẫn là một con đường đầy cam go và dài dằng dặc.



:arrow: Thứ hai, bằng giải pháp quân sự. Đây là điều chính phủ Việt Nam muốn chứng tỏ là họ đang chuẩn bị. Qua việc mua sắm các loại vũ khí mới, chủ yếu từ Nga. Tuy nhiên, ở khía cạnh này, có mấy điều cần chú ý. Một, có mua sắm thêm đến mấy, kho vũ khí của Việt Nam cũng chỉ là hạt cát so với Trung Quốc hiện nay. Hai, đã ít về số lượng, Việt Nam lại không thể mua được các loại vũ khí hiện đại nhất do Mỹ sản xuất vì lệnh cấm vận trong lãnh vực quốc phòng vẫn chưa được tháo gỡ. Giới lãnh đạo Việt Nam, trong các cuộc tiếp xúc với quần chúng cũng giới trí thức, lúc nào cũng tìm cách trấn an bằng luận điệu: Họ đã có cách “trị” được Trung Quốc nếu chiến tranh bùng nổ. “Trị” bằng cách nào? Không ai nói cả. Người ta chỉ đem quá khứ ra thế chấp: trong thế kỷ 20 vừa qua, họ luôn luôn thắng trong mọi cuộc chiến tranh: thắng Pháp (1954), thắng Mỹ (1975), thắng Khmer đỏ (1978) và thắng cả Trung Quốc (1979). Lần này, cũng vậy, họ hứa hẹn: họ cũng sẽ thắng. Kết luận: “Đồng bào đừng lo; hãy để Đảng và nhà nước lo!”


Tuy nhiên, đó chỉ là một lời nói dối.
Chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc, nếu xảy ra, sẽ khác hẳn về loại hình với các cuộc chiến tranh trước đây. Hầu hết các cuộc chiến tranh trước đây đều diễn ra trên đất liền. Bây giờ trận địa đã khác. Hầu hết các nhà bình luận quân sự đều cho, từ đầu thế kỷ 21 trở đi, lịch sử quân sự nhân loại chuyển sang một trang khác: trận địa chính sẽ là trên biển. Các cuộc chạy đua vũ trang trên thế giới trong một hai thập niên vừa qua chủ yếu là cuộc chạy đua để trở thành những cường quốc trên biển với những tàu sân bay (hay: hàng không mẫu hạm), tàu ngầm, thủy phi cơ (seaplane), tên lửa (hỏa tiễn), v.v. Theo Robert D. Kaplan, trên báo Foreign Policy, nếu loại hình chính của chiến tranh thế kỷ 21 là trên mặt biển thì Biển Đông sẽ là điểm nóng nhất, nơi tập trung những mâu thuẫn gay gắt nhất và có thể là nơi sẽ diễn ra chiến tranh nhất.

Trận địa thay đổi, đặc điểm và điều kiện chiến tranh thay đổi theo. Trên trận địa giữa biển cả ấy, Việt Nam hoàn toàn đánh mất tất cả những ưu thế vốn có và vốn được họ, nhất ở miền Bắc, tận dụng trong suốt nửa sau thế kỷ 20: một, rừng núi hiểm trở; hai, sự ủng hộ của dân chúng để một mặt, sẵn sàng tham gia các chiến dịch quân sự, nếu cần; mặt khác, sẵn sàng che giấu bộ đội để từ đó chiến thuật du kích có thể thực hiện được; và ba, sự dũng cảm của những người lính: họ bất chấp nguy hiểm, sẵn sàng hy sinh tính mạng để chống giặc. Trên đất liền, yếu tố con người là chủ đạo; trên biển, yếu tố kỹ thuật lại chiếm vai trò chủ đạo. Mà về kỹ thuật thì hiện nay Việt Nam hoàn toàn thua xa Trung Quốc.

Hơn nữa, có một sự thật không nên quên: Từ đầu thập niên 1970 đến nay, Việt Nam đã từng đụng độ với Trung Quốc nhiều lần. Việt Nam thắng trên các mặt trận trên đất liền, nhưng với cả hai mặt trận trên biển, Việt Nam đều thua. Lần đầu, Việt Nam Cộng Hòa thua khi bị cướp mất Hoàng Sa vào năm 1974, và lần thứ hai, Việt Nam cũng lại thua Trung Quốc trên một số đảo và bãi đá ở Trường Sa (bao gồm các đảo Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Xu Bi, v.v.) vào năm 1988.Nếu hai giải pháp chính trị và quân sự đều bế tắc, 

Image


:arrow: giới lãnh đạo Việt Nam chỉ còn giải pháp thứ ba: Đầu hàng hoặc bỏ chạy
Đầu hàng thì chắc sẽ khó sống sót với dân chúng. Biện pháp bỏ chạy có lẽ sẽ được “nghiên cứu” kỹ hơn. Để bỏ chạy, điều họ cần làm nhất là chuyển tiền ra nước ngoài. Càng nhiều càng tốt. --- Có khi họ chọn giải pháp ấy chăng?



Bà Clinton lo ngại là tình hình Biển Đông sẽ xáo trộn
by Thursday, 06 September 2012 16:53 - Đào Nguyên source AP



Bà Clinton lo ngại là tình hình Biển Đông. Photo courtesy:Reuters

Cali Today News - Hôm Thứ Năm Nữ Ngoại Trưởng Clinton cho là “các cuộc nói chuyện của bà với ban lãnh đạo chóp bu củaTQ là hữu dụng, mặc dù chính sách của Washington và Bắc Kinh đã khác biệt rõ ràng”

Lên tiếng tại Đông Timor một ngày sau cuộc hội kiến với ông Hồ Cẩm Đào, bà Clinton nói: “Ngay cả khi không đồng thuận với nhau, chúng tôi cũng đã rất thẳng thắn trong nhiều vấn đề mà không làm hại đến quan hệ song phương”

Bà Clinton đã không ngại trả lời thẳng thừng với Ngoại Trưởng TQ Yang Jiechi về vấn đề Syria. Còn về Biển Đông, Hoa Kỳ lo ngại căng thẳng không hề giảm giữa TQ và một số lân bang về chủ quyền biển đảo.

Nhưng bà khẳng định “Hoa Kỳ sẽ không lùi buớc trong việc khẳng định quyền lợi chiến lược của Hoa Kỳ trong khu vực và lên tiếng rõ ràng và công khai về chuyện này”

Bắc Kinh chống lại áp lực của Mỹ trong việc bắt buộc hạ bệ ông Assad và cho là “vấn đề Syria phải giải quyết qua thương thuyết” và chống lại việc thiết lập quy tắc ứng xử chungở Biển Đông.

Một viên chức cao cấp tháp tùng trong đoàn Hoa Kỳ cho hay là“trong thời gian tới Washigton nghĩ là căng thẳng ở Biển Đông vẫn leo thang, cho dù có tiến bộ nào đạt được đi nữa”. Ông này nói: “Biển Đông dậy sóng là tình trạng bình thường mới rồi”

Đào Nguyên source AP


Sep 7, 2012

• Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh



NHẠC: Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh
ĐÃ BAO NHIÊU BÉ GÁI bị thằng "HỒ ÁC MA": 
HIẾP DÂM, và GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU 
Ai Có Thể Biết ???
Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh

by 04.09.2011 by Hoa Lài Việt Nam - Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam – Đà Nẵng 02/09/2005



-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi, hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi. Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thều thào vào trong tai tôi : ”Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.” Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay … Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròn 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng....
Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam – Đà Nẵng 02/09/2005
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Năm 1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc học văn hoá, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường Hành Chính gần Cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi vì sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ – Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất chi là ít ỏi.

Tôi đã sớm giác ngộ cách mạng, đã tham gia làm giao liên hợp pháp cho Thành uỷ, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy bảo thêm về tiểu sử của “Bác Hồ” – nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải, lúc bấy giờ ” Bác ” như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ tôi ôm tôi ngồi trên chõng tre căn dặn : “Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đình mình cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời thăm sức khoẻ của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê hương nghe con”. Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.


2 bồ nhí của "Bác" trong chiến khu, Châu & Quyên

Thật là vinh dự biết bao cho bản thân, gia đình và quê hương chúng tôi, tôi có tên trong danh sách gặp Bác Hồ. Đó là lúc 17 giờ ngày 30/08/1964. Sau khi ăn cơm chiều về có lệnh tập trung, bác Tố-Hữu, người phụ trách chung, nói : “Các cháu có danh sách sau đây ở lại cùng với anh Hanh phụ trách đội thiếu niên tiền phong”. Bác Hữu đọc : “… Lập, Lộc, Dung (con bác Nguyễn Hữu Thọ), Đệ, Hoà (Khánh Hoà), Độ, Đâu và Thanh, Kiến (QNĐN)”. Bác Hữu nói : “Các cháu chuẩn bị tư trang, sau 20 phút tập trung lên xe và được đi gặp Bác Hồ”. Nghe vậy, tất cả chúng tôi có tên trong danh sách reo ầm cả lên làm vang dội cả phòng. Trong lòng ai nấy đều phấn khởi chạy về phòng thay áo quần, quàng khăn đỏ, chải đầu tóc gọn gàng rồi chạy xuống cầu thang (lúc đó chúng tôi ở tầng 3 nhà A1 của Trường hành chính Hà Nội). Xuống khỏi cầu thang chúng tôi thấy có 4 xe đậu trước cửa, 2 xe Vônga – 1 xe màu đen, 1 xe màu cà phê sữa – và 2 xe com măng ca màu rêu. Tôi nhanh chân nhảy lên chiếc xe Vônga ở gần cùng với Ba Đen và anh Hanh phụ trách. Đoàn chúng tôi gồm 16 người lên xe đầy đủ. Chiếc xe từ từ lăn bánh rẽ tay trái đến cầu Giấy đi thẳng đường đê Bưởi rồi rẽ phải vào đường Hoàng Hoa Thám, đến đường Hùng Vương chạy từ từ và dừng lại. Một chú công an mở cổng và đoàn chúng tôi đi bộ vào dọc theo con đường rải đá sỏi nhỏ, hai bên trồng nhiều cây cảnh đều và gọn đẹp.

Gần đến nhà khách, chúng tôi thấy xuất hiện ông già mặc bộ đồ kaki màu xám với đôi dép cao su đen đang từ từ đi ra nở nụ cười phúc hậu. Bỗng anh Hanh và tất cả chúng tôi reo lên : “Bác Hồ !” rồi thi nhau chạy đến ôm chầm lấy Bác. Chúng tôi tranh nhau ôm chặt lấy Bác, còn Bác thì xoa đầu và vỗ lưng chúng tôi rồi Bác dẫn chúng tôi cùng đi vào nhà và bước lên cầu thang tầng 2. Chúng tôi ríu rít như đàn chim được tụ về tổ ấm. Lên khỏi cầu thang rẽ tay phải đi vào phòng họp mặt, lúc đó chúng tôi và các chú, các bác đi cùng với Bác ngồi vào từng ghế quây quần xung quanh chiếc bàn lớn. Câu đầu tiên Bác nói : “Dân chố gộ có mặt đây không ?” (ý nói vui người dân QNĐN). Bạn Dung ngồi gần chọc nách và nói “có ạ”. Bác nói tiếp : “Dân dưa cải mắm cái có không ?” (ý nói chỉ người địa phương Quảng Ngãi), tất cả chỉ qua phía Ba Đen (người dân tộc Tây Nguyên) Ba-Đen nói “có ạ”. Bác lại nói : “Dân đầu gấu (đầu gối chân) có không ?” (ý nói người quê ở Phú Yên, Khánh Hoà, Bình Thuận). Tất cả chúng tôi rất khó chịu với sự giả tiếng và hỏi một cách kỳ cục của Bác, Sau đó Bác chỉ qua phía bạn Hoà, rồi Bác nói tiếp : “Các cháu ăn mích chính ích ích thôi nghen” (ý nói quê ở Nam Bộ). Tất cả lại chúng tôi lại không biết Bác nói gì nữa, sao bác dễu dỡ quá vậy, những gì tôi học được về Bác khi còn ở miền Nam hoàn toàn ngược lại khi tôi gặp con ngươì bác thật sự.

Bác nói : “Hôm nay là ngày vui mà Bác cháu chúng ta gặp nhau như vậy chúng ta lại hát bài Kết đoàn”. Bác vẫy tay bắt nhịp cùng chúng tôi, hội trường lúc này ngày càng tươi vui náo nhiệt. “Kết đoàn chúng ta là sức mạnh, kết đoàn chúng ta là sắt gang …”. Khi mà chúng tôi say sưa hát thì bác đi bóp vai những đứa con gaí, tới chổ tôi thì bác không những xoa lưng tôi mà bac còn để cho bàn tay đi xuống hai bờ mông của tôi xoa xoa bóp bóp làm cho tôi thâý rất là khó chịu, nhưng tôi không dám lên tiếng đành đứng yên chịu thôi. Trước mắt chúng tôi là bánh cức chó và kẹo bột cám ngào đường và nước chè xanh mà Bác cho dọn sẵn, Bác nói : “Mời các cháu cùng ăn với các bác cho vui”. Nói xong, Bác giới thiệu với chúng tôi : “Bác là Hồ Chí Minh, còn đây là bác Phạm Văn Đồng, người dưa cải đấy ! Và đây là bác Trường Chinh, bác Võ Nguyên Giáp, bác Lê Thanh Nghị, các bác ở Bộ Chính Trị hôm nay cũng có mặt với các cháu”. Bác đang nói thì thấy một ông già từ từ đi vào, miệng cười, vừa đi vừa vỗ tay, Bác Hồ giới thiệu luôn : “Đây là bác Tôn của các cháu”, cả phòng lại vỗ tay một lần nữa. Bác đi đến từng người trong chúng tôi và ôm hôn mỗi người một cái.




1. BÁC HỒ VĨ ĐẠI HIẾP DÂM CÁC BÉ GÁI VÀO LỨC TUỔI 15:

Đến lượt tôi được Bác hôn vào môi tôi một cách say đắm lưỡi của bác còn thò vào miệng tôi ngoáy ngoáy, ngay lập tức tôi nhổm dậy và né khuôn mặt tôi qua một bên. Lúc này tôi muốn nói về tình cảm gia đình tôi, quê hương tôi với Bác nhưng bàn tay của bác không chịu dừng lại sau bờ mông của tôi, còn tôi thì nghẹn ngào và mắc cỡ rôì Bác lướt qua bạn bên cạnh. 

Tự dưng tôi chảy nước mắt, tôi thấy Bác Hồ này có gì kỳ cục quá không giống như bác hồ mà chúng tôi học được trong miền Nam … Bác nói : “Bây giờ có cháu nào đứng lên hát cho các chú và các bác ở đây nghe một bài nào ?”. Lúc này các bạn nhìn lẫn nhau vì đột ngột quá và thấy mắc cỡ không ai chuẩn bị kịp. Sau đó, anh Hanh chỉ Dung hát một bài. Bạn Dung hát : “Ngày con mới ra miền Bắc con còn bé xíu như là cái hạt tiêu …”, hát xong Dung nhận được một tràng vỗ tay khích lệ. Đến bạn Hoà mạnh dạn đứng lên hát bài : “Vui họp mặt. Từ ngàn phương về đây cùng nhau đoàn kết cùng đi tới tương lai …”, lại một tràng vỗ tay khích lệ nữa vang lên. Sau đó Bác nói : “Bác đại diện các chú ở đây căn dặn các cháu mấy điều. Bác biết các cháu ngồi đây là ở khắp các địa phương của miền Nam, Bác muốn gặp tất cả các cháu cũng như gia đình của các cháu và toàn thể đồng bào miền Nam song điều kiện chưa cho phép, đất nước đang bị chia cắt nhưng các cháu tin tưởng một ngày không xa Tổ Quốc ta được thống nhất, gia đình chúng ta được sum họp, Bác sẽ có điều kiện đi thăm hỏi. Các cháu viết thư hoặc nhắn tin cho gia đình là Bác và các chú ở đây gửi lời thăm gia đình và bạn bè các cháu ở miền Nam”. Một tràng vỗ tay nữa lại vang lên trong không khí trang nghiêm và ấm cúng. Bác Hồ nói tiếp : “Các cháu đã ra đến miền Bắc xã hội chủ nghĩa rồi đấy. Bác mong các cháu ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Các cháu là những ” hạt giống đỏ ” của đồng bào miền Nam gửi ra đây học tập cho nên phải làm sao cho xứng đáng với lòng mong mỏi đó. Bác chúc các cháu ngoan, khoẻ, vui và học tập thật giỏi”. Nói xong, Bác Hồ quay qua bên cạnh hỏi : “Các chú có ý kiến chi không ?” (ý hỏi ý kiến các bác trong Bộ Chính trị có mặt lúc đó). Các bác đều không nói thêm và tán thành ý kiến với Bác. Bác nói tiếp : “Bây giờ các cháu xuống dưới xem phim”. Chúng tôi đứng lên và đi xuống với Bác, bạn thì đi cạnh bác Tôn, bạn thì đi cạnh bác Đồng, bác Duẩn, bác Chinh, bác Giáp, bác Nghị …









Vào phòng chiếu phim ở tầng 1, Bác chiêu đãi bộ phim thiếu nhi miền Nam đánh Mỹ (phim hoạt hình). Lúc đó tự nhiên tôi thấy vinh dự đến lạ kỳ, một niềm vui khó tả, Bác Hồ ngồi cạnh tôi bác ôm chặc tôi, một tay choàng qua vai tôi và xoa xoa lên ngực tôi bộ ngực mớí lớn của một cô gái miền Nam.

Khi đèn phòng bật sáng Bác hỏi về gia đình tôi và cuộc hành trình của tôi đi bộ vượt Trường Sơn hơn 3 tháng như thế nào kể cho Bác nghe. Bác xoa đầu và hôn lên trán tôi hai cái rất lâu, tôi nhớ rất kỹ, tôi kể sơ về hoạt động giao liên của tôi cho Bác nghe và nhớ đến lời căn dặn của ba mẹ tôi cùng các chú trong cơ quan, ba tôi ở chiến khu Đại Lộc QNĐN thế nào. Ngồi một lúc, Bác đi qua bên con Hoa, Con Lan và tôi thâý bàn tay của bác cũng không bao giờ chịu làm biếng.


Hãy nhìn kỷ gương mặt tên Quỷ Ấu Dâm Hồ Tặc

Đêm hôm đó tôi được một chị thư ký của bác nói nhỏ cho tôi biết là tôi hân hạnh được bác muốn cho gặp riêng bác, có những chuyện bác muốn hỏi tôi nhưng vì sáng nay đông quá bác không tiện. Khi tôi cùng chị Nhàng đi tớí chổ Bác ở thì tôi được chị Nhàng dẫn đi tắm rữa sạch sẽ và chị Nhàng nhìn tôi trong đôi mắt u buồn và tội nghiệp. Tôi được chị Nhàng dẫn đi qua môt hành lang, và tới phòng ngủ của bác, chị Nhàng gõ cữa 3 tiếng cánh cửa mở ra, chị Nhàng bảo tôi đi vào và chị xoay lưng bỏ đi. 

Khi tôi vào, Bác ôm chầm lấy tôi, hôn môi tôi, hai tay bác xoa nắn khắp người tôi. Bác bóp 2 bờ ngực nhỏ của tôi, bác bóp mông tôi, bác bồng tôi lên thều thào vào trong tai tôi : ” Để bác cấy hạt giống đỏ cho cháu, cháu mang về miền Nam cho bác nhé.”

Bác bồng tôi lên gường hai tay bác đè tôi ra và lột áo quần tôi, Bác như một con cọp đói mồi. Sau một hồì kháng cự tôi biết mình không thể nào làm gì hơn nên đành nằm xui tay … Hai hàng lệ một cô gái miền Nam vừa tròn 15 tuổi đã bị bác cướp đi mất cái trong trắng.


2. BÁC HỒ VĨ ĐẠI GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU SAU KHI HIẾP DĂM:

Những đêm sau mấy đứa con gái khác cũng được dẫn đi như tôi, tôi biết là chuyện gì sẽ xảy ra với chúng, nhưng chúng tôi không ai dám nói vớí ai lời nào. Và qua cái chết của con "Lành" và con "Hoà" thì những ngày sau đó chúng tôi sống trong hoang mang và sợ sệt không biết là khi nào tới phiên của mình.


Cho đến khi thống nhất nước nhà, ba mẹ tôi không còn nữa, đã hy sinh cho độc lập dân tộc song họ hàng tôi vẫn vui lòng bởi vì tôi đã thay mặt gia đình và các cô chú trong cơ quan cũng như bạn bè tôi được vinh dự gặp Bác Hồ. Nhưng có ai biết được rằng sau cái gọi là vinh danh gặp bác hồ là chuyện gì xảy ra đâu. Kể cã chồng tôi khi hỏi tới trinh tiết của tôi, tôi cũng không dám nói vì anh ấy là một đảng viên cao cấp, là một người lảnh đạo của tỉnh QNDN. Tôi chỉ nói là khi đi công tác tôi bị bọn ngụy quân bắt tôi và hảm hiếp tôi, chứ làm sao tôi dám nói tôi bị hảm hiếp lúc mơí 15 tuổỉ và bị hảm hiếp ngay phủ chủ tịch và chính là ” Bác hồ ” hảm hiếp tôi cho chồng tôi nghe.

Bây giờ ngồi đây tự điểm mặt lại trong số chúng tôi được vinh dự gặp Bác Hồ hơn 40 năm trước đây, chúng tôi đều trưởng thành, ngôì ngậm ngùi nhớ lạinhững đứa bỏ xác lại trong phủ chủ tịch và không bao giờ về lại được miền Nam. Tự nghĩ lại, chúng tôi thấy rất thấm thía lời Bác Hồ đã dạy : “Bác sẽ cấynhững "HẠT GIỐNG ĐỎ" của bác cho đồng bào miền Nam”.

Huỳnh Thị Thanh Xuân Quãng Nam – Đà Nẵng 02/09/2005








Nguyền Rủa VC Bán Nước


ĐỌC TIẾP:
:arrow: “THÔI! CHỬI BÁC THẾ LÀ ĐỦ RỒI!”

Tội HIẾP DÂM gái vị thành niên và GIẾT người DIỆT khẩu của HỒ CHÍ MINH:
:mrgreen: Lần gặp bác hồ : tôi bị mất trinh

:arrow: Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh - TinhThuong36-A
:arrow: Lần Gặp bác hồ Tôi Bị Mất Trinh, 1964 - exryu-ww-vannghe

:arrow: Lần gặp Bác Hồ Tôi bị mất trinh - buinhuhung.com
:arrow: Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh - Nhạc
:arrow: Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh - vuhuyduc.blogspot
:arrow: Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh - vietlyhuong

:arrow: Huynh Thị Thanh Xuân và Thích Đôn Hậu súc vật

:mrgreen: Tội DIỆT CHỦNG và HÁN HÓA dân tộc Việt Nam của HỒ CHÍ MINH:
• HỒ CHÍ MINH là HỒ TẬP CHƯƠNG, tên GIÁN ĐIỆP của HÁN CỘNG - NHẬN GIẶC LÀM CHA
• HỒ CHÍ MINH là HỒ TẬP CHƯƠNG, tên GIÁN ĐIỆP của HÁN CỘNG - Chiến lũy Trung Cộng trên lãnh thổ Việt Nam
• HỒ CHÍ MINH: --- là HỒ TẬP CHƯƠNG, tên GIÁN ĐIỆP của HÁN CỘNG - Những sự thật không thể chối bỏ - Đặng Chí Hùng

• Mậu Thân 1968: XUÂN về hãy nhớ đến những oan hồn trên xứ Huế - by Douglas Pike (“Viet Cong Strategy of Terror”) - Ngô Xuân Hùng
• Mậu Thân 1968: Phim "Mậu Thân 1968" của VC CÁI Lê Phong Lan - Người Mang HẠT GIỐNG ĐỎ của bác HỒ về miền NAM - Phạm Trần








Cái tựa bài viết này cũng là cái tựa bài góp ý của nick ABCSUKIEN đã góp ý bài “Đất nước sẽ ra sao khi được lãnh đạo bởi bọn “còn thua con chó” mà Lão Móc post trên các diễn đàn. Bài góp ý có nội dung như sau:

“Ông Phê là người Thượng. Ông có đứa con trai, tên nó là Nhớn. Thân xác nó tồng ngồng nhưng đầu óc nó lại ngu. Nó ngu cho đến nỗi không biết phân biệt trong họ hàng làng nước ai là Bác, ai là Chú, ai là Ông, ai là Cụ. Gặp ai nó cũng trơ mắt ếch ra nhìn,như nhìn người xa lạ.

Ông Phê bèn dạy con:
-Mày phải nhớ: Ai không có râu, thì là Chú hoặc là Anh. Mày phải cúi đầu chào: "Thưa Chú ạ.”, “Thưa Anh ạ.” Còn ai có râu, thì mày phải “Lậy Bác ạ”.

Ông Phê chỉ vào bức ảnh bác Hồ đang treo trên vách mà bảo:
-Mày thấy không: mồm của Bác ở giữa, chung quanh mồm bác có râu, râu chứ không phải lông. Mày: “Lậy Bác đi!”
Thằng Nhớn vâng lời, cúi đầu chắp tay: "Lậy Bác ạ!” Từ đó thành quán tính, mỗi khi đi ngang qua ảnh Bác Hồ, nó đều nhìn chằm chặp vào cái mồm có râu của Bác, rồi nó cúi đầu: "Lậy Bác ạ!”

… Ông Phê tự nhủ: “Thắng bé thật là thông minh!” Ông lấy làm mừng lắm, cho rằng nhà mình dù sao vẫn có phước. Cái mừng của ông còn lớn hơn, khi ông nghĩ đến chuyện nối rõi tông đường. Thằng Nhớn không phải là thằng đần độn. Ông sẽ cưới vợ cho nó, và sau khi nó thành Ông nghĩ tới con Hĩm. Con Hĩm là con gái cưng của ông Còm, chủ tịch Ban Thông Tin Huyện. Cái Hĩm lại có hai người anh là liệt sĩ được Huân chương Độc lập hạng 3 và Huy chương Bác Hồ hạng nhất.

Ông Phê bèn cho sửa sang nhà cửa, cho xây một cái buồng bên cạnh phòng vợ chồng ông … để làm phòng tân hôn cho hai vợ chồng chúng nó.

Đám cưới thật linh đình, có ông Chủ tịch Nhân Dân HĐX, đem đến mừng một bức ảnh bác Hồ to bằng ½ cái chiếu manh. Thằng Nhớn cúi đầu chào quan khách theo đúng như lời ông Phê dạy nó. Nó nhìn chằm chặp vào ảnh Bác Hồ, nó nhìn vào cái mồm có râu của Bác Hồ. Nó nghiêm trang cúi rạp đầu xuống: "Lậy Bác ạ”. Chẳng những lậy một lần, mà lậy năm, sáu lần.

… Đêm hôn đó, thằng Nhớn dắt con Hĩm vào buồng, mặt mày hớn hở. Bên này buồng, ông Phê lắng nghe tiếng động tĩnh.Có tiếng sột soạt… Có tiếng cười hích hích. Ông Phê mừng lắm.

Rồi tiếng con Hĩm “nhột, nhột thấy mồ”, và tiếng cười hích hích. Ông Phê hả hê trong bụng. Lúc sau, im lặng.

Bỗng có tiếng thằng Nhớn: "Lậy Bác ạ! Lậy Bác ạ!” không phải 1 lần mà năm, sáu lần. 
Giọng thằng Nhớn mỗi lúc một khẩn trương: "Lậy Bác ạ. Lậy Bác ạ!” 
Ông Phê lẩm bẩm: "Quái lạ tại sao thằng này nó cứ lậy bác ạ?” 
Ông rón rén đến bên cạnh buồng thằng Nhớn. Ông khẽ đẩy cánh cửa buồng thằng Nhớn. 
Dưới ánh đèn dầu, ông thấy con Hĩm trần truồng nằm ngửa tô hô trên giường. Còn thằng Nhớn thì cúi đầu chắp tay vái lia lịa. Vừa vái vừa: "Lậy Bác ạ! Lậy Bác ạ!

Ông Phê điên tiết quát lớn: “Thôi, LẬY Bác thế là đủ rồi, bây giờ mày phải lấy cái mả cha mày đút vào mồm Bác đi!”

Nếu độc giả để ý sẽ thấy câu chuyện “Thôi LẬY Bác thế là đủ rồi” được nick ABCSUKIEN đổi thành “Thôi CHỬI Bác thế là đủ rồi!” khi vào “góp ý” bài viết “Đất nước sẽ như thế nào khi được lãnh đạo bởi bọn “còn thua con chó”.

Đây chính là thủ đoạn “KỀM CHẾ TÁC HẠI” rất tinh vi của bọn “âm binh” trên các diễn đàn điện tử.

Bởi vì chuyện ví von “cái mồm Bác Hồ” như “bộ phận sinh dục của phụ nữ”, hay “cái Lăng của Bác Hồ” được dùng để diễn tả chỗ tiêu tiểu của người dân thì ai ai cũng biết.

Nhiều độc giả sau đó vào góp ý thấy là nick ABCSUKIEN qua câu chuyện kể “Thôi lậy Bác thế là đủ rồi” đã CHỬI BÁC HỒ tới bến; nhưng không thấy cái thâm ý “kềm chế tác hại” của người góp ý khi đổi chữ “LẬY” thành “CHỬI”. Tức khuyên các độc giả không nên CHỬI Bác Hồ nữa, chửi như thế là đủ rồi!

Ai vào góp ý tiếp tục CHỬI BÁC HỒ thì sẽ bị gán ghép là “chống Cộng quá khích, chống Cộng cực đoan, hành nghề chống Cộng v.v…”.

Thủ đoan này cũng đã được một đảng phái nhiều tai tiếng ở hải ngoại áp dụng khi bị dư luận phê phán những việc làm gây chia rẽ cộng động, làm lợi cho VC thì đảng này sẽ cho đảng viên của họ giả dạng vào phê bình cho qua lề để “kềm chế sự tác hại”.

Lúc đầu có kết quả; nhưng lâu dần dư luận đều thấy rõ đây chỉ là việc làm “lấy vải thưa che mắt thánh”.

Từ khi internet phát triển mạnh với những trang báo điện tử, các blogs thì VC cũng đã tăng cường hệ thống Công An Mạng (thường được viết tắt là CAM) vào các diễn đàn góp ý để “kềm chế tác hại” do những bài viết chống Cộng của người Việt hải ngoại gây ra.

Trong năm 2010, chính Tướng Công An Việt Cộng Vũ Hải Triều đã khoe “đánh sập” 300 trang mạng.

Trong bài “Những Phạm Xuân Ẩn trên mạng” và một số bài viết khác, chúng tôi đã vạch mặt một số CAM cũng như bọn tay sai viết thuê, chửi mướn của VC.

Nếu bọn CAM và bọn tay sai phải dùng những mưu ma, chước quỹ để kềm chế tác hại; thì những người Việt tỵ nạn cộng sản cũng rất “cao cường” khi nói lên chính nghĩa của người Việt chống Cộng.

Nick “DânViệt cùng khổ” đã góp ý như sau: 
“Không có thời nào mà người dân chửi nhà cầm quyền một cách “tàn canh gió lộng” như thời đại Hồ Chí Minh.” Đúng như vậy! Đi đâu cũng nghe chửi, chửi công khai, chửi lén lút, chửi lớn tiếng, chửi thầm thì, chửi văn chương, chửi thô tục. Nói chung, không có CON VẬT nào mà bị CON NGƯỜI chửi mắng thậm tệ đến như vậy”.

Sau đây là ý kiến “Vì sao tôi chửi CSVN” của một người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại trên diễn đàn Yahoo: “… ngày nào chế độ CS còn đàn áp người dân, còn băng đảng củng cố quyền lực, tôi còn chửi, bạn nên chửi, bởi vì đó là vũ khí duy nhất mà tôi có, mà tôi muốn dùng…

Các bạn có thể hỏi nếu chỉ chửi CS không thôi thì sẽ được gì, ngứa ngáy gì chúng hay chăng? Tôi tin là sẽ có hiệu quả khi nào mình chửi đúng và chửi có sách, mách có chứng. Chứng cớ thối tha của chế độ CS hiện tại không khó tìm ra để chửi. Nếu vạch ra được cái tồi tệ, gian ác của kẻ cầm quyền, với phương tiện truyền thông ngày nay người dân sẽ thấy, sẽ biết và tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến vị thế cầm quyền.

Tóm lại, khi chế độ còn đáng nguyền rủanếu tôi không chửi, mà còn lên tiếng bênh vực bao che thì vô hình chung tôi chửi lại chính tôi. Cuối cùng, tôi không mong gì hơn có một ngày trên xứ người tôi vui mừng, hãnh diện chào đón các vị nguyên thủ, viên chức của nước tôi mà lòng tôi không hổ thẹn. Còn bây giờ thì chưa, còn chửi tiếp”

(Trích @ Veteran) 
Đây cũng là đoạn kết của bài viết này. 
LÃO MÓC

• Đứa nào bán nước? - THẰNG VIỆT CỘNG





Thư gởi bạn ta,

Đứa nào bán nước? Đoạn video xem được trong internet về chuyến đi mới đây của một nhóm người đến đảo Song Tử Tây, một hải đảo thuộc quần đảo Trường Sa, cho thấy cảnh một sĩ quan hải quân Cộng Sản Việt Nam đứng giải thích cho những người trong chuyến đi về một cột mốc bằng xi măng dựng trên đảo. 
Bằng giọng Bắc đặc sệt, người quân nhân này vừa chỉ vào tấm bia xi măng vừa nói rằng cột mốc là một bằng cớ quan trọng có thể dùng để trưng ra làm bằng cớ về chủ quyền của Việt Nam trên đảo. 

Anh ta chỉ vào tấm bia có từ ngày 22 tháng 8 năm 1956 do hải quân Việt Nam Cộng Ḥòa dựng lên trong một chuyến đi thị sát nghiên cứu và thăm đảo. Tấm bia ghi rõ quần đảo Trường Sa thuộc tỉnh Phước Tuy của Việt Nam Cộng Ḥòa.. Anh ta nói rằng tấm bia rất quan trọng vì nó chứng minh chủ quyền của Việt Nam trên đảo. Anh ta nói thêm đó là bằng chứng lịch sử xác thực do hải quân của “chế độ cũ”, tức là chế độ Ngô Đình Diệm dựng lên. 

Kế đó, anh nói thêm đó là tấm bia ghi rõ Việt Nam Cộng Ḥòa chứ không phải Cộng Ḥòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Rồi anh chỉ vào một chi tiết khác của tấm bia và nói đó là biểu tượng của “ngụy quân Sài G̣òn và chính phủ Ngô Đình Diệm.” 

Mẹ kiếp, các con muốn dùng những thứ ấy trong những tranh chấp về lãnh thổ với Bắc Kinh thì trước hết, các con phải thay đổi ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của các con. Tiếp tục gọi chính phủ ở miền nam vĩ tuyến thứ 17 là “ngụy quyền” thì các tài liệu, lập luận của các con liên quan đến Trường Sa và Hoàng Sa sẽ không có giá trị gì hết.

Các con coi Việt Nam Cộng Ḥòa là “ngụy quyền”, là “chính quyền lập ra để chống lại chính quyền hợp pháp của nhân dân chống xâm lược”. Các con coi chỉ có các con mới là chính quyền hợp pháp (tức là chính phủ Việt Nam Cộng Ḥòa của cả hai nền cộng hòa ở nam vĩ tuyến 17 là bất hợp pháp) thì tại sao các con lại lôi các tài liệu bằng chứng lịch sử của chính quyền “ngụy” ra để chống lại lập luận xâm lược của Tầu Đỏ bây giờ? 



Các con phải bỏ ngay cái lối ăn nói mất dậy, vô giáo dục của cả nhà các con mỗi khi nói về các chính phủ ở nam vĩ tuyến 17 trước năm 1975 thì mới có thể trưng ra những bằng cớ hợp pháp về chủ quyền của Việt Nam tại các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Làm như thế mới có được sức mạnh đoàn kết của toàn dân mà các con rất cần vào lúc này. Phải công khai nhìn nhận các nỗ lực và hy sinh của người dân và quân đội Việt Nam Cộng Hòa đối với toàn vùng lănh thổ của đất nước. 

Ngày nào mà các con không chịu công nhận và ghi ơn những hy sinh của các chiến sĩ Hải quân Việt Nam Cộng Hòa ở Hoàng Sa trong trận hải chiến kéo dài từ ngày 17 đến ngày 19 tháng 1 năm 1974, và tiếp tục cái lối ăn nói mất dậy gọi Việt Nam Cộng Hòa là “ngụy”, thì ngày đó các con sẽ vẫn chỉ là một bọn phản quốc, sẵn sàng cắt đất, dâng đảo ngoài khơi và sẵn sàng ăn cứt cho bọn Tầu Cộng. 
Nên nhớ tấm bia của quân đội Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1956 không có nghĩa là chỉ từ ngày đó trở đi, chủ quyền của Việt Nam mới có trên đảo, mà còn cả trước đó nữa. Bắc Kinh không hề có bất cứ một chứng cớ nào có thể đưa ra về chủ quyền của chúng trên các đảo này.

Nhưng cái này khó hơn cho các con trong những tranh cãi về lãnh thổ với Bắc kinh. Tấm bia của Việt Nam Cộng Hòa dựng lên ngày 22 tháng 8 năm 1956, thì ngày 14 tháng 9 năm 1958, tức là sau ngày dựng tấm bia hai năm, thì thủ tướng của các con gửi một công hàm cho cha nó là Chu Ân Lai nói rằng nhà nước của các con “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 58 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung quốc”. Cũng trong bức công hàm ô nhục đó, Phạm Văn Đồng còn viết thêm là sẽ “chỉ thị cho các cơ quan nhà nước tôn trọng quyết định của Bắc Kinh trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể”. 

Rành rành ra như thế rồi thì làm thế nào các con vô hiệu hóa được cái công hàm khốn nạn đó. Chính thủ tướng của các con đã ngu xuẩn và nhanh nhảu viết bức công hàm đó chỉ 10 ngày sau khi Bắc kinh tuyên bố láo lếu về chủ quyền của bọn chúng, và tình nguyện nhìn nhận, tôn trọng quyết định ngang ngược xâm lăng của bọn Tầu. 

Đến nay, các con mới quýnh quáng không biết ăn làm sao, nói làm sao vì cái miệng mắc bố nó cái quai công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng. Trong khi đó, sau 38 năm các con vẫn chưa dám nói về trận hải chiến ở Hoàng Sa và các hy sinh của hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Các con vẫn không dám gọi thẳng bọn Tầu khốn nạn là bọn xâm lược thì các con chống Tầu thế chó nào được, và các con vẫn tiếp tục đàn áp những tiếng nói yêu nước khi người dân Việt lên tiếng về việc lãnh thổ của cha ông bị bọn chó Bắc kinh xâm chiếm thì các con sẽ không bao giờ có được hậu thuẫn và ủng hộ rất cần của toàn dân để chống lại Trung quốc.

Mẹ kiếp bây giờ đã thấy rõ đứa khốn nạn, chó dại nào bán nước cầu vinh chưa? 
Bùi Bảo Trúc 




Lần Gặp Bác Hồ Tôi Bị Mất Trinh - Huỳnh Thị Thanh Xuân - 2/9/2005


Thằng HÈN của thế hệ HÈN

-------------------------