Jul 20, 2012

• Đốt Đồ Made in China TẨY CHAY HÀNG TRUNG CỘNG





Đồng phục các vận động viên Mỹ tham dự Olympic London 2012.

Trong khi Ngọai Trưởng Mỹ Hillary Clinton đi họp Diễn Đàn An Ninh Khu Vực ARF, ở Nam Vang (Miên), mạnh dạn tuyên bố ám chỉ Trung Cộng “đừng đe dọa trên Biển Đông”, giải quyết tranh chấp một cách “không áp đặt, không ức hiếp, không đe dọa và không sử dụng vũ lực”. Thì tại Đồi Capitol, quí vị dân biểu nghị sĩ có uy thế của cả hai đảng phẩn nộ đòi đốt đồng phục, mũ của phái đòan Mỹ tham dự diển hành khai mạc Thế Vận Hội mặc khi biết những thứ này là “made in China.”

Thượng Nghị sĩ Trưởng Khối Dân Chủ Đa số ở Thượng Viện Harry Reid (D-Nev) nói trên truyền hình ABC News ngày 12- 7, “Tôi nghĩ chúng ta lấy tất cả đồng phục, chất thành đống và đốt và bắt đầu làm tới mãi.” TNS Reid còn nói nhắn gởi Ủy Ban Thế Vận hội Mỹ phải nên biết “hổ thẹn” và “bối rối” với những món hàng “made in China”, đặc biệt là đối với những người trong ngành kỹ nghệ dệt ở Mỹ đang kiếm việc làm.

Phản ứng phẫn nộ này lan truyền rộng ra hai viện của Quốc Hội và hai chánh đảng của Mỹ. Chủ Tịch Hạ Viện Mỹ, DB John Boehner, Cộng Hòa -OH., nói trên ABC News cũng ngày 12- 7, bày tỏ nỗi bất bình sâu sắc của Ông về màu cờ sắc áo của Mỹ lại “made in China.”

Còn Cựu Chủ Tịch Hạ Viện hiện là Trưởng Khối Dân Chủ Thiểu số ở Hạ Viện Mỹ, Bà DB Nancy Pelosi, (Dân Chủ, Calif), nói lực sĩ Thế Vận Hội của Mỹ đại diện cho những lực sĩ hòan hảo của Mỹ phải mặc đồng phục “made in USA”: “Họ là những người làm việc cực nhọc. Họ đại diện cho những người tuyệt hảo, họ rất tuyệt vời. Tất cả đều đẹp. Và phải được mặc đồng phục được làm tại Mỹ.”

TNS Kirsten Gillibrand, (DC-N.Y) và DB Rep. Steve Israel, (DC-N.Y) viết thơ cho Chủ Tịch Ủy Hội Olympic Mỹ, cho biết những phát giác này tạo thành một chấn động và bất mãn sâu sắc và yêu cầu phái đòan Olympic của Mỹ trong tương lại phải mặc đồng phục made in USA.

TNS Sherrod Brown, (DC-OH) có một dự thảo luật “Buy America” đang chờ xét ở Quốc Hội khuyến khích mua hàng hóa Mỹ, cũng viết thơ cho Ủy Hội yêu cầu hủy bỏ đồng phục made in China đi và kiếm một nhà sản xuất Mỹ nhờ làm lại đồng phục made in USA. Vị TNS này giải thích với Ủy Hội trong thơ, bằng giấy trắng mực đen, “Ủy Hội Thế vận Mỹ phát huy tinh thần và đạo đức rất cao, và không dung thứ cho việc lường gạt hay vi phạm qui luật. Nhưng Trung Quốc tiếp tục lường gạt khi đến với thương mại quốc tế. Khi chúng ta cố gắng tạo sân chơi công bình cho những nhà sản xưất Mỹ và công nhân, Ủy hội cần tìm một nhà sản xuất nội địa cho số đồng phục trong năm nay.”

Phản ứng đồng lọat của Quốc Hội Mỹ cho thấy Mỹ đã ý thức được tai họa nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà khi quá dễ dàng trong bang giao và giao thương, viện trợ kỹ thuật, đầu tư hào phóng giúp đỡ TC. Chẳng những đồng phục đại diện cho màu cờ sắc áo Mỹ trong Thế Vận Hội cũng made in China mà nhiểu di tích lịch sử Mỹ, cổ tích liệt hạng văn hóa Mỹ cũng để cho thầu TC bị TC tái tạo, sửa sang, vật liệu tư TC đem qua, công nhân từ TC đến làm.

Và đồ ăn thức uống, vật dụng, đồ chơi Mỹ đang xài cũng made in China, tràn ngập thị trường Mỹ tuy rẻ nhưng đa số là đồ độc, đồ giả hại sức khỏe tòan dân Mỹ và cướp việc làm của người Mỹ.

Người Mỹ đang “Chết với TC”. Tiến sĩ Peter Navarro, giáo sư ngành kinh thương của Đại học California ở Irvine (University of California Irvine), và viên phụ khảo của ông là Thạc sĩ Greg Autry chuyên gia về Trung Quốc Greg Autry khẳng định: “Hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.”

Hai vị có đề nghị một số việc mà chánh quyền và nhân dân Mỹ cần làm để chống lại những việc làm độc hại của TC. Như TC sản xuất, xuất cảng, bán rẻ mạt hàng hóa, đồ ăn thức uống độc hại giết dân chúng của các nước. Như sữa có độc chất melamine, quần áo trẻ em dễ cháy, thuốc aspirin có độc tố, thuốc Lipitor và Viagra giả, nước ngọt có arsenic, trà có chì, nôi trẻ sơ sinh dễ gẩy, điện thoại di động pin dễ nổ gây thương vong, vòng đeo cổ và đồ chơi có chất làm nghẹt thở, v.v…

Như TC ngầm phá hoại làm liệt bại nền kinh tế của các nước. TC luồn lách các qui qui định của WTO để thu lợi trong ngoại thương và bảo vệ kỹ nghệ nội địa, bằng cách tài trợ cho các công ty TC để cạnh tranh với các công ty ngoại quốc. Họ sản xuất hàng giả, hàng nhái. Họ kềm giá công nhân biến thành lao nô để giá thành hàng made in China thấp bán rẻ hẩu cạnh tranh thắng lợi Tây Phương.

Do đó Mỹ bị TC cướp nhiều việc làm. Theo Navarro và Autry, trong vòng 10 năm qua, Trung Cộng lấy đi của Mỹ mỗi năm 1 triệu công ăn việc làm. Trong 13.9 triệu người Mỹ đang bị thất nghiệp, có 10 triệu việc bị mất ở Mỹ vì chuyển sang Trung Quốc. TC cướp 40% công ăn việc làm của Mỹ. TC làm chết hơn 70% kỹ nghệ dệt của Mỹ. Từ khi TC vào WTO năm 2001, kỹ nghệ bàn ghế, hóa chất, giấy, sắt, bánh xe, của Mỹ phải đóng cửa phân nửa. Vì vậy thâm thủng mậu dịch hàng năm của Mỹ lên đến gần cả ngàn tỷ!.

TC còn dùng gián điệp người và tin tặc ăn cắp bí mật kinh tế, chánh trị, quân sự, khoa học kỹ thuật của Mỹ và các nước Tây Âu đã tốn hàng tỷ tỷ Đô la để nghiên cứu. TC ép buộc các công ty muốn vào làm ăn ở TC phải chuyển bộ phận nghiên cứu và phát triển đến đó và từ đó TC ăn cắp kỹ thuật. Google là trường hợp diễn hình.

TC đã đánh cắp bí mật khoa học kỹ thuật của Tây Phương, đặc biệt là của Mỹ để chế vũ khí tối tân trong đó có cả hoả tiễn có thể bắn hạ vệ tinh, tiêu diệt hàng không mẫu hạm của Mỹ, hay bắn sâu vào nội địa Mỹ.

Đô đốc Davor Domazet-Loso, Tham mưu trưởng Bộ Quốc phòng Croatia, nói làm máy bay tàng hình được vì đã mua lại mảnh của một máy loại này của Mỹ bị bắn rơi ở Serbia năm 1999.

TC giành thế hải thượng của Mỹ. Canh tân, hiện đại hoá hải quân, TC sắp đưa vào sữ dụng một hàng không mẫu hạm mua của Ukraine. TC có đội quân thứ năm, len lỏi trong số người Trung Quốc định cư ở hải ngoại từ lâu, một thế lực tài chánh khá mạnh, suốt từ San Francisco xuống tận Singapore. Và mỗi năm có 750,000 người Trung Quốc vào nước Mỹ.

Cái sai lầm của TC là những người cầm quyền của CS Bắc Kinh mười năm trở lại đây say sưa với sự trổi dậy của TC quên lời dặn của Ô Đặng tiểu Bình, một người nhiều kinh nghiệm luồn lách dể tồn tại và vươn lên thóat bàn tay tàn sát đối thủ của Mao Trạch Đông. Ô. Bình dặn dò hàng hậu bối khi đổi mới kinh tế, mở cửa cho dầu tư nước ngòai vào; Ông nói mèo trắng hay đen con nào bắt chuột được cũng tốt và TC phải núp sâu, giữ yên để phát triễn kinh tế.

Bây giờ Mỹ đã thấy cái nguy của sự trổi dậy của TC rồi. Mỹ đã chỉnh đốn nội bộ, Cộng Hòa lần dân Chủ hai đảng; Hành Pháp lẫn Lập Pháp hai ngành, chánh quyền và nhân dân Mỹ đều coi TC là đối thủ đáng gờm. Đối ngọai Mỹ tăng cường lực lượng và mở vòng vây bao TC ở Á châu Thái bình Dương rồi. Một đặc biệt của chánh quyển và nhân dân Mỹ là bất cứ thế chiến nào Mỹ cũng gia nhập rất chậm. Nhưng khi đã tham gia là dồn nỗ lực, có thắng chớ không có thua trong Thế Chiến 1, 2 và Chiến Tranh Lạnh vừa rồi.




.


6 thượng nghị sĩ Mỹ thuộc đảng Dân chủ loan báo tuần sau sẽ ra dự luật yêu cầu đồng phục nghi thức của các vận động viên Mỹ tham dự Olympic 2012 tại London phải là hàng được sản xuất tại Hoa Kỳ. 

Động thái này tiếp sau các tin tức báo chí nêu lên rằng đồng phục mang 3 màu trắng, đỏ, xanh dương tượng trưng tinh thần yêu nước của các vận động viên Mỹ tham gia Thế vận hội sắp tới đây tại London có nhãn hiệu Made in China, nghĩa là được sản xuất tại Trung Quốc.

Lãnh đạo khối đa số ở Thượng viện Mỹ, thượng nghị sĩ thuộc đảng Dân chủ Harry Reid, đã lên án quyết định ra nước ngoài thuê mướn nhân công sản xuất hàng hóa Mỹ là hoàn toàn sai trái trong bối cảnh mà các công nhân ngành may mặc ở nội địa Hoa Kỳ đang hết sức cần công ăn việc làm.

Ủy ban Olympic Hoa Kỳ tối ngày 13/7 tuyên bố là không còn kịp thời gian để thay đổi đồng phục của đội tuyển Mỹ trong Olympic London năm nay, nhưng hứa là đồng phục của các vận động viên Mỹ tham dự Thế vận hội mùa đông 2014 ở Nga sẽ là hàng sản xuất tại Mỹ.






Xin đọc bài sau đây và hãy tham gia hoạt động
"TẨY CHAY HÀNG TRUNG QUỐC" trên toàn nước Mỹ. 


AUGUST 1st to Sept. 1st
Well over 50 yrs ago I knew a lady who would not buy Christmas gifts if they were made in China. Her daughter will recognize her in the following.
(Trên 50 năm trước đây, tôi biết được một bà nọ không thích mua quà Giáng Sinh nếu chúng được làm bên Tàu, Con gái bà ấy nhận rằng mẹ của mình đã phát biểu như sau)


Did y'all see Diane Sawyer's special report? They removed ALL items from a typical, middle class family's home that were not made in the USA .There was hardly anything left besides the kitchen sink. Literally. During the special they showed truckloads of items - USA made - being brought in to replace everything and talked about how to find these items and the difference in price etc..
(Tất cà quý vị có thấy bài tường trình đặc biệt [trên truyền hình đài ABC] của cô Diane Sawyer chưa ? Họ đã gở bỏ TẤT CẢ sản phẩm không phải của Mỹ (ra khỏi nhà bếp) của một gia đình trung lưu tiêu biểu. [và kết quả là] Không còn thấy bất cứ cái gì khác ngoài chậu rửa chén. Trong buổi tuờng trình đặc biệt đó, họ đã trình cho thấy những xe tải chở đầy hàng hóa - được làm tại Mỹ - đang được mang tới để thay thế mọi thứ, và bàn luận về cách tìm mua những hàng đó và sự sai biệt về giá cả vv..)

It was interesting that Diane said if every American spent just $64 more than normal on USA made items this year, it would create something like 200,000 new jobs!
(Điều thích thú là cô Diane đã nói rằng nều mọi người Mỹ chỉ tiêu thêm 64$ hơn mức bình thường để mua hàng của Mỹ trong năm nay, thì đìều này sẽ như là tạo được 200 ngàn công ăn việc làm mới !) 

I WAS BUYING FOOD THE OTHER DAY AT WALMART and ON THE LABEL OF SOME PRODUCTS IT SAID 'FROM CHINA '. FOR EXAMPLE THE "OUR FAMILY" BRAND OF THE MANDARIN ORANGES SAYS RIGHT ON THE CAN 'FROM CHINA '
(ngày hôm kia tôi mua thực phẩm tại cửa hàng Wallmart và trên nhản của một số hàng có ghi ‘LÀM TẠI TRUNG QUỐC’. Chẳng hạn nhản hiệu ngay trên lon của loại quít “Our Family” ghi rõ ‘FROM CHINA’ )


I WAS SHOCKED SO FOR A FEW MORE CENTS I BOUGHT THE LIBERTY GOLD BRAND OR THE DOLE SINCE IT'S FROM CALIF
(Tôi bị choáng, cho nên bỏ thêm một vài xu, tôi đã mua được [cùng loại quit đó, dưới] nhản hiệu LIBERTY GOLD BRAND hoặc DOLE vì nó được sán xuất từ Cali)

Are we Americans as dumb as we appear --- or --- is it that we just do not think? The Chinese, knowingly and intentionally, export inferior and even toxic products and dangerous toys and goods to be sold in American markets. 
(có phải chúng ta, là người Mỹ, tỏ ra ngớ ngẩn hay không - hoặc là - chỉ vì chúng ta không suy nghĩ ? Người Tàu họ ý thức rõ và cố tình xuất khẩu những sản phẩm thấp kém và ngay cả độc hại, những đồ chơi và hàng hóa nguy hiểm để bán trong các chợ ở nước Mỹ.) 

70% of Americans,.. believe that thetrading privileges afforded to the Chineseshould be suspended.
(70% dân Mỹ …nghĩ rằng các đặc quyền mua bán [mà chính quyền Mỹ] dành cho người Tàu cần phải bị đình chỉ)

Why do you need the government to suspend trading privileges? You Can..DO IT YOURSELF, AMERICA!!
(Tại sao quý vị lại cần chính quyền đình chỉ những đặc quyền mua bán này ? Quý vị có thể TỰ LÀM ĐIỀU ĐÓ, HỞI MỸ QUỐC !!

Simply look on the bottom of every product you buy, and if it says 'Made in China ' or 'PRC' (and that now includes Hong Kong), simply choose another product, or none at all. You will be amazed at how dependent you are on Chinese products, and you will be equally amazed at what you can do without.
(Chỉ đơn giản nhìn vào dưới mọi sản phẩm mà quý vị mua, nếu nó ghi “làm tại Trung Quốc” hoặc “PRC” (Cọng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, nay gồm cả Hồng Kông) thì cũng đơn giản chọn một sản phẩm khác, hoặc là không mua gì cả. Quý vị sẽ cảm thấy kỳ lạ tại sao quý vị lại có thể bị lệ thuộc vào hàng hóa của Tàu đến thế và sẽ cảm thấy kỳ diệu không kém về những gì quý vị có thể làm mà không cần đến những sản phấm đó.

Who needs plastic eggs to celebrate Easter? If you must have eggs, use real ones and benefit some American farmer. Easter is just an example. The point is do not wait for the government to act. Just go ahead and assume control on your own.
(Cần những quả trứng bằng mủ nhựa để mừng lệ Phục Sinh ư ? Nếu quý vị phải cần đến trứng thì hãy dùng trứng thật để cho các nông gia Mỹ hưởng lợi. Trọng điểm là đừng chờ chính quyền hành động . Quý vị hãy tiến tới và nắm lấy quyền điều khiển lên chính bản thân mình.)

THINK ABOUT THIS: If 200 million Americans each refuse to buy just $20 of Chinese goods, that's a billion dollar trade imbalance resolved in our favor...fast!!
(HÃY NGHĨ ĐẾN ĐIỀU NÀY: Nếu mỗi một người trong 200 triệu người Mỹ từ chối không tiêu chỉ 20$ để mua hàng của Tàu thì mau chóng giải quyết được sự bất quân bình về mậu dịch là 1 tỷ dollar có lợì cho chúng ta.)

Most of the people who have been reading about this matter are planning on implementing this on Aug. 1st and continue it until Sept. 1st. That is only one month of trading losses, but it will hit the Chinese for 1/12th of the total, or 8%, of their American exports. Then they might have to ask themselves if the benefits of their arrogance and lawlessness were worth it.
(Hầu hết những người đã và đang đọc đến vấn đề này hẳn đang dự định thực thi nó vào ngày 1 tháng 8 này và tiếp tục cho đến ngày 1 tháng 9. Đó chỉ là một tháng để giải quyết những thất thoát về mậu dịch, nhưng nó sẽ đánh bọn Tàu khiến chúng mất đi 1/12 tổng sản lượng, hoặc 8% lượng sản phẩm xuất khẩu của chúng qua Mỹ. Và chúng sẽ phải tư vấn rằng liệu những lợi lộc do sự ngạo mạn và vô luật phàp của chúng có xứng đáng với những mât mát thua lổ này không.)

Remember, August 1st to Sept. 1st! START NOW.
(Nhớ nhé, từ ngày 1 tháng 8 đến 1 tháng 9 ! Hãy bắt đầu từ bây giờ)

Send this to everybody you know. Let's show them that we are Americans and NOBODY can take us for granted.
(Hãy gởi bài viết này đến mọi người quý vị quen biết. Hãy cho bọn chúng thấy rằng chúng ta là người Mỹ và KHÔNG AI có thể xem thường chúng ta) 

If we can't live without cheap Chinese goods for one month out of our lives, WE DESERVE WHAT WE GET!
(Nếu chúng ta vì thiếu hàng hoá của Tàu mà không thể sống được qua một tháng trong cuộc sống thì .. CHÚNG TA XỨNG ĐÁNG BỊ NHỮNG GÌ CHÚNG TA ĐANG BỊ !)

Pass it on, America ...Well, come to think of it, instead of doing it for just 1 month why not try to do it all the time. 
(HÃY TIẾP TụC CHUYỂN THÔNG ĐIỆP NÀY, HỞI NƯỚC MỸ…Vâng, hãy cố nghĩ đến việc là, thay vì chỉ thực hiện trong 1 tháng thì tại sao không cố tẩy chay mãi vào mọi lúc.)

Remember, August 1st to Sept. 1st! START NOW.
(Nhớ nhé, từ ngày 1 tháng 8 đến 1 tháng 9 ! Hãy bắt đầu từ bây giờ)

Send this to everybody you know. Let's show them that we are Americans and NOBODY can take us for granted.
(Hãy gởi bài viết này đến mọi người quý vị quen biết. Hãy cho bọn chúng thấy rằng chúng ta là người Mỹ và KHÔNG AI có thể xem thường chúng ta) 


If we can't live without cheap Chinese goods for one month out of our lives, WE DESERVE WHAT WE GET!
(Nếu chúng ta vì thiếu hàng hoá của Tàu mà không thể sống được qua một tháng trong cuộc sống thì .. CHÚNG TA XỨNG ĐÁNG BỊ NHỮNG GÌ CHÚNG TA ĐANG BỊ !)

Pass it on, America ...Well, come to think of it, instead of doing it for just 1 month why not try to do it all the time. 
(HÃY TIẾP TụC CHUYỂN THÔNG ĐIỆP NÀY, HỞI NƯỚC MỸ…Vâng, hãy cố nghĩ đến việc là, thay vì chỉ thực hiện trong 1 tháng thì tại sao không cố tẩy chay mãi vào mọi lúc.)

• HÁN CỘNG Trong Cơn Say Tàu Sân Bay


HÁN CỘNG Trong Cơn Say “Tàu Sân Bay”
by 7/15/2012
Sở hữu một KHMH là giấc mơ ám ảnh Bắc Kinh hàng chục năm, 
làm không được, 
ăn cắp cũng không xong 
cuối cùng đành phải mua hàng đồng nát


Image


Thập niên 1990, sau nhiều năm tìm cách giải bài toán đóng HKMH bất thành, TQ bắt đầu chuyển sang hướng khác. Cơ hội đã đến khi Ukraine loan báo bán một “con vịt” tên Varyag. Hạ thủy năm 1988, Varyag là chiếc HKMH đóng dang dở.

Năm 1987, Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi sẽ chết không nhắm mắt nếu Trung Quốc (TQ) không có hàng không mẫu hạm (HKMH)” (Business Week 25-1-2012).

Trước đó, năm 1985, TQ đã mua chiếc HKMH 15.000 tấn Melbourne của Úc để mổ ruột nghiên cứu; và hai năm sau dự tính mua chiếc Clemenceau của Pháp. Năm 1998, TQ mua thêm chiếc Minsk rồi chiếc Kiev (cả hai đều được cải tạo thành công viên nổi). HKMH, đối với TQ, thật sự là một cơn mê đầy ám ảnh...

“Lịch sử” của một giấc mơ

5g40 sáng giờ TQ, thứ tư 10-8-2011, sau nhiều thập niên mòn mỏi mong đợi, Thi Lang - chiếc HKMH đầu tiên của TQ - bắt đầu khởi hành từ cảng Hương Lô Tiều, đông nam tỉnh Liêu Ninh, mất hút vào màn sương mù, bắt đầu chuyến chạy thử nghiệm đầu tiên tại vịnh Bột Hải. Cảm xúc “tự sướng” ngập ứa trên các trang nhất báo chí TQ.

Như được kể trên chuyên san Naval War
College Review (Vol. 65, No. 1, Winter 2012), TQ từ rất lâu đã mơ sở hữu HKMH. Năm 1928, tướng hải quân Quốc dân đảng Trần Thiệu Khoan đã yêu cầu mua HKMH nhưng bị Tưởng Giới Thạch khước từ. Năm 1945, họ Trần lại đề cập vấn đề trên nhưng vụ việc bị gác bởi làn sóng chiến tranh. 
Sau khi Cộng hòa nhân dân Trung Hoa được thành lập, từ Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai đến tư lệnh hải quân Tiêu Kính Quang đều nhiều lần bày tỏ nỗi thèm khát sở hữu HKMH. Theo thời gian, vấn đề HKMH tiếp tục được đề cập dù không ít lần bị bàn ra. Năm 1971, khi tiếp đoàn khách nước ngoài, một sĩ quan TQ đã nói một cách khí thế: “TQ sẽ chẳng bao giờ thèm đóng HKMH. Nó là công cụ của chủ nghĩa đế quốc. Nó chẳng khác gì con vịt ngồi chờ bị bắn”. Nhưng dưới thời tướng tư lệnh hải quân Lưu Hoa Thanh vào thập niên 1980, việc bằng mọi giá phải có HKMH đã được nâng lên thành mục tiêu hàng đầu...

Image
Khối sắt "đồng nát" Varyag thu mua từ Ukraine được kéo về TQ

Image
Sau khi được cạo sét sửa chữa và sơn phết nó mang tên Thi Lang "lết" ra biển đầu tiên vào ngày 10/8/2011


Thập niên 1990, sau nhiều năm tìm cách giải bài toán đóng HKMH bất thành, TQ bắt đầu chuyển sang hướng khác. Cơ hội đã đến khi Ukraine loan báo bán một “con vịt” tên Varyag. Hạ thủy năm 1988, Varyag là chiếc HKMH đóng dang dở. Chẳng biết làm gì với đống sắt vụn, Ukraine mở thầu bán Varyag. Tháng 11-1998, một “doanh nhân” tên Cheng Zhen Shu mua Varyag (18 triệu USD cho xác tàu và 2 triệu USD cho bản vẽ thiết kế) để mở sòng bài. 

Bốn năm sau, năm 2002, Varyag được kéo về TQ, thả neo không phải ở Macau mà tại cảng Đại Liên. Năm 2009, một phóng viên hãng tin Bloomberg News phát hiện ánh sáng lóe mắt của các mỏ hàn xì trên boong Varyag. Trên bờ, cách cảng Đại Liên không xa, một mô hình tương tự Varyag dài 300m cũng được dựng lên, hẳn để dùng huấn luyện thủy thủ cho chiếc HKMH tương lai. Rồi đến tháng 4-2011, Tân Hoa xã hoan hỉ thông báo: “Con tàu chiến khổng lồ đang được dựng lên, hoàn thành giấc mơ mẫu hạm 70 năm của TQ”.

“Con vịt” Varyag được đổi tên thành kình ngư Thi Lang. Làm thế nào để “viễn kiến tác chiến”?
Bằng việc sở hữu HKMH, TQ đã tiến thêm một bước của kế hoạch “viễn kiến tác chiến” trong việc bảo vệ “hạch tâm lợi ích” tại biển Đông. Tuy nhiên, việc có được HKMH với việc “hoàn toàn làm chủ biển Đông” là hai cực của một vấn đề.

Như tác giả Wilson Vorn Dick viết trên China Brief Volume (30-3-2012), TQ còn một chặng dài để thật sự có được một HKMH đủ sức đe dọa thiên hạ. Cần biết rằng phải mất hàng chục năm Mỹ mới xây dựng được hạm đội mẫu hạm hùng mạnh như hiện nay. 

Trong Naval War College Review (Winter 2012), nhóm tác giả cho biết cựu sĩ quan hải quân Mỹ Robert Rubel từng ghi nhận rằng từ năm 1949 (khi máy bay bắt đầu được triển khai mạnh cho hải quân Mỹ) đến năm 1988 (khi thống kê sự cố của hải quân và thủy quân lục chiến bắt đầu giảm xuống cấp độ tương đương không quân), tổn thất đối với hải quân Mỹ là 12.000 máy bay và 8.500 nhân mạng! 

Chỉ riêng năm 1954, hải quân và thủy quân lục chiến Mỹ đã mất 776 máy bay và 535 người; và tổn thất do lỗi liên quan kỹ thuật cất hạ cánh xuống HKMH được thống kê cho thấy cao hơn các tổn thất trong hải quân nói chung.


Vì chưa có nổi một phi công nào có khả năng đáp xuống "tàu sân bay" nên chiếc chiến đấu cơ đầu tiên, chiếc Shenyang J-15- hàng nhái từ Su-33 của Nga được thả xuống Shilang từ cần cẩu


Theo Daniel Kostecka trong bài viết trên China Brief Volume (6-1-2012), Thi Lang khó có thể trở thành con tàu chiến chừng nào còn chưa vượt qua loạt khuyết điểm. Cho đến nay, TQ chỉ có một loại máy bay được tin là có thể sử dụng cho HKMH: sản phẩm nội địa Shenyang J-15 - một phiên bản hệt như Sukhoi Su-33. Năm 2001, TQ mua một mẫu tương tự Su-33, “T-10K-3” từ Ukraine rồi mổ bụng nghiên cứu để bản sắc hóa nó thành J-15.

Theo nhận xét của đại tá Igor Korotchenko thuộc Bộ Quốc phòng Nga vào đầu tháng 6-2010, “phiên bản nhân bản vô tính J-15 không có khả năng đạt chuẩn như chiến đấu cơ dành cho mẫu hạm Su-33”. Cần biết, TQ từng nhiều lần đàm phán để mua Su-33 nhưng bất thành sau khi Nga nhận thấy TQ chỉ đặt mua vài chiếc (hẳn chỉ để “nghiên cứu”); và đặc biệt, sau khi vụ TQ ăn cắp thiết kế Su-27SK để sản xuất chiến đấu cơ Shenyang J-11B bị đổ bể. Tháng 8-2009, J-15 bay thử lần đầu tiên. Tháng 5-2010, J-15 bắt đầu cất cánh từ dàn phóng theo mô hình mũi hếch của tàu Thi Lang tại một nơi heo hút ở sa mạc Gobi.
Cho dù J-15 cuối cùng rồi cũng có thể có khả năng tác chiến từ HKMH thì điểm yếu của hải quân TQ vẫn còn. Đó là việc lệ thuộc nhập khẩu động cơ máy bay. Wall Street Journal (14-5-2012) đã dẫn lại một bài viết trên Nhân Dân Nhật Báo (1-3-2012) nói rằng dù TQ có thể copy được hầu hết chi tiết từ động cơ phản lực AL-31 của Nga để ráp cho các chiến đấu cơ J-10 và J-11 nhưng họ vẫn phải nhập cánh quạt tuôcbin! 

Chính phi công chiến đấu TQ cũng phải thừa nhận động cơ nội địa WS-20 (mật danh “Thái Hành”) do Công ty phi cơ Thẩm Dương sản xuất không thể so được với AL-31.

Trong cuộc phỏng vấn tháng 1-2007, phi công chiến đấu cơ J-10 Lý Tồn Bảo cho biết WS-20 còn tồn tại nhiều lỗi nghiêm trọng, chẳng hạn thời gian chờ “nóng máy” để đạt đủ lực đẩy như AL-31 là hơi bị lâu... 

Cuối cùng, yếu tố không thể không đề cập nữa là việc huấn luyện phi công. Cho đến nay, vẫn không có nhiều thông tin liên quan chương trình đào tạo phi công đặc chủng với khả năng tác chiến từ HKMH của TQ. 

Theo China Brief Volume (6-1-2012), trong ấn bản 5-9-2008, tờ Giải Phóng Quân Báo cho biết Học viện hải quân Đại Liên bắt đầu tuyển học viên phi công lần đầu tiên với 50 người, tham gia chương trình bốn năm đào tạo phi công cho HKMH. Bây giờ bao nhiêu trong lớp 50 người đó có thể đã ra trường? Và, lý thuyết có thể đã thông nhưng còn kinh nghiệm?

Và còn nữa, hạm đội mẫu hạm không là một chiếc mẫu hạm đơn lẻ (nếu không, nó chỉ giới hạn ở đẳng cấp của tàu sân bay, như khu trục hạm Ise thuộc lớp Hyuga có bãi đỗ trực thăng của Nhật chẳng hạn). Luôn đi cùng với “mẹ” là đoàn “con” trang bị hệ thống rađa, tên lửa bắn chặn, chiến đấu cơ và tàu ngầm... tạo thành một đội hình tác chiến - phòng vệ nghiêm nhặt.

Dù “con vịt què” Varyag được cho là đã trở thành kình ngư Thi Lang, còn lâu TQ mới đạt được giấc mơ của mình trong việc “làm mưa làm gió” ở Thái Bình Dương.
Bài từ TTOnline, ảnh và chú thích bởi QHNM poster
http://www.quehuongngaymai.com/forums/s ... p?t=173324
Tân Sơn Hòa chuyển

Jul 18, 2012

• “ĐIỂM” CHIẾN LƯỢC BAO VÂY TRUNG CỘNG CỦA HOA KỲ

by Nguyễn Vĩnh Long Hồ - 7/5/2011



AFGHANISTAN: 
Điểm chiến lược quan trọng hàng đầu của Hoa Kỳ, không phải để ngăn chận sự lớn mạnh của nền công nghiệp gieo trồng cây thuốc phiện, nó cũng chẳng phải là bàn đạp truy lùng quân khủng bố Al Qaeda và Taliban và đó chỉ là cái cớ để Hoa Kỳ duy trì lực lượng quân sự và đồng thời nhanh chóng thiết lập các trận địa để cho chiến lược khống chế hành lang Âu – Á giàu dầu mõ và khoáng sản. Cùng với quân đội Hoa Kỳ trú đóng tại Iraq, tạo thành thế gọng kềm đối với Iran, nếu như Iran đe dọa nền an ninh khu vực nầy, đặc biệt đối với Do Thái.

Tổng thống Hamid Kazai buộc phải chấp nhận cho Hoa Kỳ thiết lập một chuỗi căn cứ quân sự trên lãnh thổ Afghanistan. Kể từ tháng 4/2005, Hoa Kỳ đã ký kết và hoàn tất 9 căn cứ quân sự tại các tỉnh Helmand, Heart, Nimroux, Balkh, Khost và Paktia. Các chiến lược gia Mỹ nhận định rằng, nếu Hoa Kỳ làm chủ tình hình tiểu lục địa Nam Á sẽ khống chế được 2 vùng chiến lược Trung Đông, Trung Á.


Mohammad Hassan, bình luận gia của báo Kabul, nhận dịnh rằng: “Nếu Hoa Kỳ muốn khống chế Iran, Uzbekistan và Trung Cộng bằng cách sử dụng những căn cứ quân sự tại Afghanistan, có thể kiểm soát được vùng biển Caspie nơi có trử lượng dầu mỏ rất quan trọng, vịnh Persic, eo biển Hormuz, vùng biển phía Bắc Á Rập, quần đảo Socotra của Yemen và dãy biên giới phía Tây Trung Cộng.

Ngoài ra, Hoa Kỳ đã thiết lập căn cứ không quân Manas ở ngoại ô Bishket, thủ đô của Kyrgyztan, căn cứ Qarshi Hanabad ở Uzbekistan, căn cứ không quân Shahbaz ở Jacobadad, nằm cách thành phố cảng Karachi 420 km về phía Bắc và đây là một trong 3 căn cứ không quân quan trọng nhất của Pakistan.

Hiện nay, các lực lượng đặc biệt và tình báo Hoa Kỳ đều xuất phát từ những căn cứ nầy để thực hiện các cuộc do thám, đột nhập vào các nước láng giềng để tìm và diệt kẻ thù nguy hiểm là Alqaeda khi cần thiết. Một khi cuộc đụng độ giữa hai nền văn minh “Hoa Kỳ + Phương Tây và Hồi giáo” tàn lụi dần theo cái chết của bin Laden. Cho dù tên phó tướng của bin Laden là 

Image
Ayman Zawahiri là tân lãnh tụ của Al Qaeda, hắn cũng không đủ bản lãnh và uy tín để đoàn kết nhóm Hồi giáo quá khích đã phân hóa thành nhiều nhóm.
Theo Marc GrossmanMarc Grossman

Image
– Đại sứ Hoa Kỳ tại Afghanistan và Pakistan – cho biết đã liên lạc được với 3 lực lượng phiến quân ở Afghanistan và hy vọng hòa đàm sẽ tiến triển khả quan vào cuối năm.




Theo nguồn tin của VOA ngày 19/6/ 2011:
Tổng thống Hamid Karzai của Afghanistan cho biết Hoa Kỳ và các cường quốc khác đang đàm phán với Taliban về khả năng chấm dứt cuộc chiến kéo dài gần một thập niên ở Afghanistan. Tại cuộc họp báo ở Kabul, ông Kazai nói rằng. “Các thế ngoại nhập đặc biệt là Hoa Kỳ đang xúc tiến cuộc đàm phán.” Ông Kazai đánh giá cuộc đàm phán tiến triển tốt đẹp. (…the talks are going well). Đây quả là một tin đáng buồn cho bọn Trung Nam Hải. Vì sớm hay muộn gì cuộc đụng độ giữa hai nền văn minh “Hán – Hồi” sẽ bùng nổ.

Afghanistan sẽ là hành lang chiến lược để Hoa Kỳ và đồng minh sẽ yểm trợ các phong trào ly khai của Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ nổi dậy đấu tranh giành Độc Lập Dân Tộc.



TÂY TẠNG:

Trong quá khứ, nhóm du kích quân GOLOK và các tộc trưởng KHAMPA rất thiện chiến, họ đã tự động thành lập một tổ chức gọi là 
MIMANG TSONGDU với mục đích phản đối sự chiếm đóng của Hồng quân Trung Cộng và đề xướng các hoạt động bài Hán. Theo ông Ngawang Thundop Narkyld, người từng được mời qua Mỹ giảng dạy về lịch sử và văn hóa Tây Tạng tại Đại học Santa Barbara của California và ông luôn nhắc nhở nhân loại ĐỪNG QUÊN TẤN THẢM KỊCH TÂY TẠNG. Trong cuộc kháng chiến của nhân dân Tây Tạng chống sự chiếm đóng quân của Hồng quân Trung Cộng. 15.000 người dân Tây Tạng đã hy sinh để đổi lấy mạng của 50.000 lính Trung Cộng.

Ngày nay, dân Tây Tạng sống dưới dưới chánh sách “Hán hóa” và diệt chủng vô cùng thâm độc của Trung Cộng, dân số Tây Tạng chỉ còn khoảng 6 triệu người, nhưng đất nước bao la của họ có tới 8 triệu dân Hán. Nhưng, họ có một hậu phương năng động rất lớn là cộng đồng Tây Tạng ở hải ngoại rất đoàn kết sau lưng Đức Đạt Lai Lạt Ma và tích cực đấu tranh bằng phương pháp bất bạo động để giành quyền tự trị và duy trì di sản văn hóa Tây Tạng cho nhân loại. 

Image
Nhưng, tại sao Đức Đạt Lai Lạt Ma bổng dưng từ bỏ vai trò lãnh đạo cộng đồng Tây Tạng hải ngoại? Có phải chăng phương pháp đấu tranh bất bạo động của ngài không còn thích hợp? Với một lãnh tụ mới, phương pháp đấu tranh mới là phải đấu tranh đổ máu để giành độc lập dân tộc.



HỒI GIÁO TÂN CƯƠNG - MÃN CHÂU: 
Từ sau cuộc nổi dậy bất thành ngày 5/9/ 2009 nhằm vào dịp dân Hồi giáo Tân Cương tưởng niệm 60 năm bị Hồng quân Trung Cộng chiếm đóng (1949 – 2009), rồi được cải danh là khu Tự trị Duy Ngô Nhĩ. Bà Rebya Kadeer được người Uighurs tôn vinh là “The Mother of Uighurs Movement” (Washington Post July 9/ 2009). Bà cũng là nhà sáng lập hội “The National Endowment for Democracy” và bà Kadeer đã gây quỷ yểm trợ phong trào nầy 550.000 USD mỗi năm. Bà tuyên bố với giới truyền thông quốc tế rằng: “Chúng tôi không phải là phong trào ly khai mà là đòi lại ĐỘC LẬP (full independence) cho Tân Cương". Cần nhắc lại một sự kiện lịch sử là vào năm 1989, phong trào Tân Cương đòi độc lập phất lên với sự ủng hộ ngầm của Liên Xô từ thập niên 1970.

Năm 1999, phong trào nổi dậy của Hồi giáo Tân Cương nổ bùng lên vào ngày tưởng niệm 50 năm mất nước. Phong trào nầy xuất phát từ KAZAKHSTAN (Cộng Hòa cũ của Liên Xô). Phong trào nầy chủ trương vũ trang đấu tranh giành độc lập. Bất ngờ xảy ra biến cố 9/11 tại New York và Ngũ Giác Đài bị bọn khủng bố Al Qaeda – bin Laden tấn công. Bọn Bắc Kinh thừa nước đục thả câu, chụp mũ phong trào nổi dậy đòi độc lập của Hồi giáo Tân Cương là do bọn khủng bộ Al Qaeda trá hình nên phong trào nầy bị đàn áp đẫm máu và dẹp tan. Trên thực tế, phong trào nầy không dính dáng gì đến tổ chức khủng bố Al Qaeda và Taliban.

Miền Tây Bắc Hoa Lục là nơi quần cư của 30 bộ tộc du mục có tên gọi chung là Tây Vực đã có một nền văn minh trước Hán Tộc cả thiên niên kỷ. Có một số dân tộc hùng mạnh nhất là Hung Nô, Kiết Đan, MôngCổ, Đột Quyết Hãn. Năm 552, người Đột Quyết (Uighurs) nổi lên thành lập nước Đột Quyết Hãn thống trị Tây Vực. Đến khi dân du mục Mông Cổ dưới quyền lãnh đạo của Thành Cát Tư Hãn chiếm Tây Vực và chiếm trọn Trung Hoa thành lập triều đại nhà Nguyên (1206 – 1367). Dân Đột Quyết vẫn hùng cứ Tân Cương riêng một cõi và Hồi giáo Islam là tôn giáo chính



Dân hồi Tân Cương, Ba Tư (Iran) và Thổ Nhĩ Kỳ theo con đường tơ lụa (Silroad) do Marco Polo tìm ra vào thế kỷ XIII để từ thành phố Venice của Ý giao thương với các nước Trung Á vào Trung Hoa buôn bán hương liệu.

Đời nhà Thanh mà dân Hán trước đó gọi là rợ Kim, rợ Nữ Chân. Khi rợ Mãn chinh phục Trung Hoa lập nên nhà Mãn Thanh (1644 – 1912). Hoàng đế Khang Hy cũng nhận quyền “tôn chủ” ở Tây Tạng và Tân Cương. Nhà Thanh đặt quan Tổng trú Sú Đại Thần Tân Cương ở Urumqi, vẫn là “VÙNG TỰ TRỊ” của dân tộc Duy Ngô Nhĩ.

Biến cố ngày 5/9/ 2009 đã làm Hồ Cẩm Đào phải bỏ ngang hội nghị Thượng Đỉnh G-8 và G-20 để về ngay Bắc Kinh đối phó với tình thế. Sự kiện nầy cho thấy tình hình Tân Cương rất nghiêm trọng đối với nền an ninh Hoa Lục vì nhiều lý do sau đây:

• Tân Cương là điểm chiến lược sinh tử của Hoa Lục, một vùng đất rộng lớn, núi non hiểm trở: Tây Bắc giáp Mông Cổ chạy dài xuống ranh giới các nước vùng Trung Á như Kazakhstan, Kyrgystan, biên giới còn chạy dài xuống vùng Tây Nam giáp với Tây Tạng, Afghanistan, Pakistan và An Độ.

• Ngày nay, Tân Cương trở thành vùng kinh tế trù phú, nhiều mỏ dầu lửa. Kỷ nghệ dầu hỏa tại Tân Cương mang về cho Bắc Kinh mỗi trên 60 tỷ USD.

• Toàn thể diện tích lãnh thổ Trung Hoa Lục Địa gồm các khu vực tự trị, tính chung là 9.572.900 km2. Nhìn vào bản đồ, những khu vực tự trị trá hình chiếm hơn một nửa diện tích và do chính quyền Trung Ương trực tiếp cai trị. Tại thủ phủ Urumqi bây giờ chẳng khác gì một tỉnh của Trung Cộng mà dân Hán chiếm đa số, đông hơn người bản xứ.

• Trong thập niên 90, với sụp đổ của Đế quốc Liên Xô khiến phong trào Hồi giáo Trung Á đã phất lên mạnh mẽ, tinh thần “độc lập dân tộc” ở các nước Trung Á, Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông mỗi lúc một dâng cao, tức nước sẽ vỡ bờ.

Trung Cộng đã vi phạm một sai lầm rất lớn đã dùng bạo lực, áp đẫm máu cuộc nổi dậy ở Tân Cương khiến 200 chết và 1.600 người bị thương và bao nhiêu ngàn dân Uighurs bị tra tấn chết ở trong tù? Trung Cộng đã đụng phải làn sóng phản đối mạnh mẽ của thế giới Hồi Giáo. Và phản ứng quyết liệt nhất có lẽ là Thổ Nhỉ Kỳ và Indonesia là quốc gia Hồi giáo đông dân nhất thế giới.

Theo tờ báo The Christaian Science Monitor ghi nhận, nhiều cuộc biểu tình lớn đả đảo Trung Cộng đã diễn ra trên khắp đường phố. Về phía chánh quyền là Bộ trưởng Bộ Kỹ Nghệ và Thương mãi Thổ Nhĩ Kỳ đã kêu gọi TẨY CHAY HÀNG HÓA của Trung Cộng. Điều quan trọng nhất là Thủ tướng Thổ là ERDOGAN đã tuyên bố trên TV Thổ rằng: “Những biến cố xảy ra ở Trung Cộng, nói một cách giãn dị là tương đương với sự diệt chủng và không còn một cách diễn dịch nào khác hơn được nữa.” Cơ quan truyền thông đồng loạt lớn tiếng tố giác Bắc Kinh tàn sát NHỮNG NGƯỜI ANH EM UIGHURS CỦA HỌ”. Theo nhà báo Sami Kohen nhận định thì nguyên thủy người Thổ đến từ Châu Á và ngôn ngữ của người Uighurs rất gần gũi với ngôn ngữ của Thổ Nhĩ Kỳ hơn bất cứ ngôn ngữ nào khác ở Trung Á.

Bắc Kinh thực sự nao núng trước phản ứng của Thổ Nhĩ Ky và họ chắc chắn không thể khinh thường lời đe dọa đã được chính thức loan đi từ lực lượng khủng bố Al Qaeda thuộc nhóm Hồi giáo AQIM hoặc LIFG. Nhưng, Bắc Kinh chưa lo sợ lắm vì còn nắm con bài chủ là Osama bin Laden vẫn còn điên cuồng chống Hoa Kỳ và Phương Tây.

Tình thế ngày nay đã hoàn thay đổi sau cái chết của bin Laden. Bắc Kinh giờ đang thực hiện kế hoạch xiết chặt an ninh thủ phủ Urumqi bằng cách lắp đặt gần 17.000 máy thu hình theo dõi 3.400 xe bus, 4.400 con đường, 270 trường học và 100 trung tâm thương mãi để tránh việc đụng độ giữa người Hán và Uighurs tái diễn (VOA 25/1/2011).

MÔNG CỔ:
Với Mông Cổ, sau 11 năm Mao làm chủ Hoa Lục. Tháng 5/ 1960, Thủ tướng Chu Ân Lai sang thủ đô Ulaanbaatar của Mông Cổ để ký một Hiệp định hợp tác song phương và một Hiệp định về biên giới. Nhưng, trong suốt 20 năm sau đó, Trung Cộng luôn tìm cách lấn biên giới và di dân sang Mông Cổ. Liên Xô đã tố giác Trung Cộng đã vi phạm Hiệp Định về biên giới với Mông Cổ hơn 400 lần chỉ riêng trong năm 1969.

Ngày 2/9/ 1964, tờ Pravada loan tin rằng Mao rất hối tiếc vì không tranh thủ được sự đồng tình của Liên Xô để cưỡng chiếm luôn Ngoại Mông để sát nhập vào lãnh thổ Trung Cộng. Và cho mãi tận ngày hôm nay, Trung Cộng cũng chưa từ bỏ tham vọng nầy, nói đúng hơn là tài nguyên năng lượng về dầu mõ, khoáng sản khổng lồ của quốc gia rộng lớn bao la mà thưa dân nầy. Làn sóng bài Hoa ở Mông Cổ nói chung và Nội Mông nói riêng đang bùng lên dữ dội. 


Nội Mông đang lâm vào tình trạng hỗn loạn sau khi một ông chăn cừu người Mông Cổ bị một tài xế người Hán cán chết ngày 10/5/ 2011. Người Hoa chiếm đa số ở đây cho rằng người du mục Mông Cổ thả gia súc bừa bãi. Còn người dân Mông Cổ phẩn nộ vì họ cảm thấy chánh sách “đô thị hóa” và khai thác hầm mỏ của người Hán đang đe dọa trực tiếp đến đời sống văn hóa cổ truyền của người Mông Cổ. Giới trẻ Mông Cổ ngày càng bất mãn trước cách đối xử của chánh quyền Trung Cộng đối với cộng đồng Mông Cổ.

Theo thông tín viên RFI, Stéphane Lagarde từ Bắc Kinh cho biết: Kể từ ngày thứ bảy 28/5, sinh viên tại trường Đại Học Hohhot với hơn 23.000 sinh viên tại vùng Nội Mông bị chánh quyền phong tỏa, hàng trăm cảnh sát chống bạo động trang bị dùi cui đã được điều động tới quảng trường để đàn áp các cuộc xuống đường có lớn nhất từ 20 năm qua tại thủ phủ Hồi Hột. Tình hình thiết quân luật áp dụng ở nhiều nơi thuộc Nội Mông.

NHẬN ĐỊNH TỔNG QUÁT:
Sự phản kháng của nhân dân Tây Tạng, Tân Cương và Mông Cổ đòi độc lập dân tộc. Bọn Trung Nam Hải càng trấn áp thô bạo thì khuynh hướng phản kháng càng lên cao làm xoi mòn địa vị cai trị TÀN ÁC CỦA TRUNG CỘNG và chắc chắc nó sẽ vượt tầm kiểm soát của Trung cộng . Viễn cảnh về một cuộc CÁCH MẠNG GIÀNH ĐỘC LẬP DÂN TỘC của ba dân tộc Tây Tạng – Hồi giáo Tân Cương – Mông Cổ sẽ kết hợp lại thành một mặt trận đấu tranh thống nhất giành độc lập dân tộc sẽ liên quan trực tiếp đến số phận với vận mạng của Đảng CSTQ.

Sau cái chết của Osama bin Laden, nay thì tình thế đã đổi khác hoàn toàn bất lợi cho Trung Cộng. Cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của họ sẽ không còn đơn độc và sẽ có nhiều quốc gia HỒI GIÁO HUYNH ĐỆ triệt để ủng hộ về mọi mặt về sức người, sức của. Theo Thông tấn xã chính phủ Mena cho biết đảng chính trị HUYNH ĐỆ HỒI GIÁO đã được tuyên bố hợp pháp tại Ai Cập hồi đầu tháng 6 nầy.

• Nhìn vào phản ứng quyết liệt nhất của Thế giới Hồi Giáo sau biến cố dân Hồi giáo Uighurs ở Tân Cương nổi dậy chống Hán hóa, có lẽ là Thổ Nhỉ Kỳ.

• Đảng Hồi giáo của Turkestan tố cáo Bắc Kinh là thủ phạm gây ra nhiều vụ thảm sát dã man mà nạn nhân chính là dân Hồi giáo Uighurs Tân Cương. Lãnh tụ Abdoul Hak của tổ chức nầy kêu gọi tất cả những người Hồi giáo hãy tấn công vào những địa điểm đại diện cho quyền lợi của Trung Cộng để trừng phạt Bắc Kinh vì đã tàn sát dân Hồi giáo Uighurs: “Đối tượng để tấn công là người Hoa ở trong nước hay tại hải ngoại. Hãy nhắm vào các đại sứ quán, các lãnh sự quán, trung tâm thương mại, siêu thị…”

• Biểu tình tại Indonesia là nước Hồi giáo đông dân nhứt thế giới, lại thân với Hoa Kỳ và có truyền thống BÀI HOA ác liệt từ thời TT Suharto. Indonesia là một trong những đồng minh quan trọng của Hoa Kỳ, vì nó nằm trên vị trí chiến lược là eo niển MALACCA. Đối với Trung Cộng eo biển Malacca là một hải trình huyết mạch vận chuyển dầu hỏa từ Bắc Phi, Trung Đông, Nam Mỹ…về Hoa Lục.

Chắc chắn trong thập niên đầu thế kỷ thứ XXI nầy, Trung Cộng sẽ phải đối đầu với một cuộc chiến tranh sống còn với kẻ thù mới là HỒI GIÁO QUÁ KHÍCH trong “Cuộc đụng độ giữa hai nền văn minh HÁN – HỒI”. Cuộc nổi dậy đấu tranh giành “Độc lập Dân tộc” của 4 dân tộc MÃN, MÔNG, HỒI, TẠNG sẽ không còn lẽ loi. Trung Cộng muốn tiêu diệt lực lượng vũ trang ly khai, đánh du kích theo kiểu “TRƯỜNG KỲ KHÁNG CHIẾN” tại vùng biên giới phía Bắc núi non trùng điệp hiểm trở không phải dễ dàng, vì những lý do sau đây:

• Quân ngoại nhập Hồi Giáo Huynh Đệ trên khắp thế giới sẽ nhập cuộc, sát cánh với dân Hồi giáo Uighurs anh em ở Tân Cương, chống lại QĐND Trung Cộng. Sân sau của Trung Cộng sẽ mất ổn định vì bốn dân tộc Mãn, Mông, Hồi, Tạng sẽ liên kết với nhau, đứng cùng chung chiến tuyến chống kẻ thù chung Trung Cộng để giành độc lập dân tộc và các cơ sở thương mại, siêu thị, hầm mõ, bến tàu, ống dẫn dầu, đường hỏa xa… nơi chuyển vận dầu hỏa và tài nguyên khai thác ở nước ngoài chảy về Hoa Lục, cũng sẽ thành mục tiêu tấn công của HỒI GIÁO QUÁ KHÍCH.

• Bọn Trung Nam Hải thừa biết rằng,

Phía Bắc Afghanistan là các nước Cộng Hòa Hồi Giáo như Kazakhstan, Kyrgystan, Tajikistan, Uzbekistan, Ngoại Mông.

Phía Tây Bắc là Afghanistan có quân Mỹ trú đóng và

Phía Tây là Ấn Độ không đứng ngoài cuộc, sẽ là những hậu phương to lớn của quân kháng chiến. Nếu bị Trung cộng truy kích, quân kháng chiến sẽ triệt thoái qua bên kia biên giới để bảo toàn lực lượng, bổ sung quân số, tái võ trang, dưỡng quân…sự hiếu chiến của Trung Cộng đã đẩy Ấn Độ liên minh với Mỹ, Nga, Nhật và các nước ĐNÁ và sẽ đẩy mạnh việc ủng hộ các lực lượng ly khai Tây Tạng, kháng chiến chống Trung Cộng.

Tháng 3/2011, Ấn Độ đã hoàn tất điều động hàng chục ngàn quân đến biên giới Ấn – Trung Cộng và hiện đại hóa lực lượng thiết giáp, nâng cấp hệ thống điện tử và vũ khí để sàng chiến đấu.

• Hoa Kỳ và Nga cũng không đứng ngoài cuộc. Tháng 7/ 2009, Nga và Hoa Kỳ ký kết thỏa ước Nga và Hoa Kỳ. Theo đó, Hoa Kỳ sẽ lập cầu không vận từ Hoa Kỳ bay trực tiếp từ Bắc Cực qua lãnh thổ Nga để vào Trung Á tiếp vận cho chiến trường Afghanistan. Mỗi năm, không lực Mỹ xử dụng đường bay nầy khoảng 4.500 lần, để vận chuyển quân trang, quân dụng, thực phẩm cho các đơn vị Mỹ đang hoạt động trên chiến trường Afghanistan. Quân kháng chiến Hồi Giáo Tân Cương, Tây Tạng và Nội mông sẽ nhận được sự trang bị vũ khí, đạn dược, quân trang, quân dụng… qua cầu không vận nầy của Hoa Kỳ.

• Mặt trận biên cương phía Bắc Trung Cộng sẽ bùng nổ, sức nóng vừa đủ cho “HOA LÀI NỞ HOA TRONG LÒNG HOA LỤC”. Tình trạng thiếu an ninh tại Hoa Lục, bạo động xảy ra nhiều nơi ở Quảng Châu ở miền Nam, thành phố Đài Châu tỉnh Triết Giang ở miền Đông, thành phố Tăng Thành, tỉnh Quảng Đông và hàng loạt bom nổ nhiều văn phòng chính phủ Trung Cộng tại tỉnh Giang Tây làm cho Bắc Kinh hết sức lo lắng… 


TẠI BIỂN ĐÔNG THÁI BÌNH DƯƠNG:
Nga sẽ bỏ ra 678 tỷ USD để hiện đại hóa năng lực chiến đấu của Hải – Lục – Không Quân của quân đội Nga trong thập niên tới đây. Thủ tướng Vladimir Putin loan báo sẽ dùng ngân sách nầy để mua sắm thiết bị dành trang bị cho HẠM ĐỘI THÁI BÌNH DƯƠNG. Theo các nhà phân tách, Moscow muốn cho Trung Cộng thấy rằng nước Nga vẫn có quyền lợi ở các vùng chiến lược ở Châu Á Thái Bình Dương. Đây có phải là chiến lược chia đôi Thái Bình Dương giữa NGA – HOA KY, cắt đứt cái đường “Lưỡi bò” hay chữ U 9 đoạn với ý đồ khống chế toàn bộ biển Đông của Trung Cộng?

Rõ ràng, Trung Cộng đang bị vây khổn, bốn bề thọ địch, cái thế “thù trong giặc ngoài” là cái thế đáng sợ nhất. Lá cờ Ngũ tinh của Trung Cộng là lá cờ định mệnh. 



Nước Tàu đang lâm vào thế bị Mãn, Mông, Hồi, Tạng vây hãm

Trung Hoa Lục Địa đang rung chuyển trước khi vỡ ra từng mảnh…

Nguyễn Vĩnh Long Hồ 

• EO Malacca ĐÃ BỊ PHONG TỎA - ĐƯỜNG NÀO CHO HÁN CỘNG ???




Image
Eo biển Malacca và đường đi của dầu mỏ về Trung Quốc



Malaysia đã trở thành một trong những con hổ châu Á
Malaysia đang trở thành một trong những đối thủ cạnh tranh của Trung Quốc tại châu Á. Điều này đang làm nảy sinh nguy cơ đối đầu tiềm ẩn giữa hai quốc gia.

Trong bài viết mang tên “Malaysia và Trung Quốc: Những khả năng đối đầu” đăng trên tạp chí Bình luận quân sự, tác giả Pavel Pomytkin nhận định quan hệ giữa Malaysia với Trung Quốc ngày càng trở nên phức tạp.

Malaysia là quốc gia Đông Nam Á đang thu hút sự quan tâm lớn của thế giới với những thành công đáng kể của mình. Trong vòng chưa đầy 50 năm, Malaysia đã trải qua chặng đường dài, đi từ một tỉnh thuộc địa lạc hậu để trở thành một quốc gia độc lập với những thành tựu kinh tế cực kỳ ấn tượng.

Quốc gia này hiện đã gia nhập câu lạc bộ “những con hổ châu Á”. Theo tác giả Pomytkin, trong câu lạc
bộ này đang diễn ra sự cạnh tranh khốc liệt giữa các quốc gia và một trong số đó là quan hệ ngày càng trở nên phức tạp với Trung Quốc.

Nguồn gốc của sự phức tạp này vẫn là một nguyên nhân “xưa như Trái Đất”. Đó là những vấn đề liên quan tới dầu mỏ. Cụ thể hơn, yếu tố cản trở lớn nhất trong quan hệ giữa Malaysia và Trung Quốc là việc có tới 80% lượng dầu mỏ nhập khẩu của Trung Quốc đi qua eo Malacca nằm giữa Malaysia và Indonesia.

Vậy tại sao yếu tố này lại có tác động lớn như vậy? Theo tác giả Pomytkin, việc nắm được tuyến đường biển này cho phép Malaysia khiến “con rồng châu Á” Trung Quốc ít nhiều phải chịu phụ thuộc. Đây chính là điểm yếu về địa chính trị của Trung Quốc. Điểm yếu này được gọi là “Thế tiến thoái lưỡng nan Malacca” của Trung Quốc. Một khi Malaysia cắt con đường này, Trung Quốc khó có thể chịu đựng được lâu. Nền kinh tế khổng lồ của Trung Quốc đang “khát” năng lượng từng ngày.

Đã từ lâu, vấn đề vận chuyển dầu mỏ đã trở thành một trong những công cụ quan trọng nhất trong trò chơi địa chính trị hiện đại. Các quốc gia kiểm soát các eo biển quan trọng đối với các tuyến vận tải dầu mỏ luôn biết sử dụng con bài này. Những động thái doạ đóng cửa eo biển Hormuz của Iran thời gian qua được có thể coi là điển hình.


Hải quân Iran tập trận cùng lời đe doạ phong toả eo biển Hormuz

Chính vì vậy, vấn đề eo biển Malacca chiếm vị trí trung tâm trong quan hệ giữa Malaysia và Trung Quốc. Giới phân tích đánh giá Trung Quốc rất “thèm muốn” eo biển này nhưng không thể nào can dự vào được. Malacca hiện thuộc “sở hữu” độc quyền của Malaysia, Indonesia và Singapore.

Không những vậy, mới đây Singapore còn đánh tiếng mời Mỹ tham gia chống khủng bố tại eo biển Malacca. Nếu Mỹ gật đầu thì coi như Trung Quốc không có “cửa” tại eo biển huyết mạch này.

Trên thực tế, Trung Quốc cũng đã tính tới các phương án nhằm tránh bị phụ thuộc vào eo biển Malacca. Phương án thứ nhất là thuyết phục Thái Lan mở một kênh đào nối từ biển Andaman thuộc Ấn Độ Dương vào biển Đông. Phương án thứ hai là mở tuyến đường xuyên suốt từ cảng Gwadar của Pakistan về Tân Cương. Phương án thứ ba là “đi nhờ” đường Myanmar rồi chuyển dầu mỏ về các tỉnh Tây Nam.


Phương án “đi nhờ” Myanmar được Trung Quốc tính tới

Tuy nhiên, cả ba phương án trên đều không thực sự khả thi. Con kênh mà Trung Quốc muốn đào vắt qua Thái Lan mang tên Karat có thể cần tới 20 tỷ USD. Còn tuyến đường xuyên Pakistan sẽ khó có thể được bảo đảm vì những trở ngại an ninh mà Islamabad đang phải đối mặt. Chưa kể đây lại là một nước đồng minh của Mỹ. Khả thi nhất vẫn là con đường đi qua Myanmar với các chặng từ đường biển, đường sông rồi lại lên đường bộ.

Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là chủ đề duy nhất. Thời gian qua, những “trục trặc” xung quanh vấn đề biển Đông cũng được quan tâm không kém. Khu vực này được đánh giá có vị trí chiến lược đối với nền kinh tế toàn cầu. Biển Đông nối liền Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Khoảng một nửa lượng hàng hoá của thế giới được vận chuyển qua đây và đối với Trung Quốc thì con số này là 80%. Bên cạnh đó, biển Đông thực sự là một “mỏ vàng đen”, thứ mà những nước như Trung Quốc, Malaysia đang rất cần. Trữ lượng dầu mỏ tại khu vực này ước tính vào khoảng 225 tỷ thùng cùng với 280 tỷ mét khối khí tự nhiên. Ngoài ra, khu vực này cũng giàu tài nguyên và hải sản.

Tác giả Pomytkin cho rằng nguy cơ đối đầu quân sự giữa Trung Quốc và Malaysia là có thật. Vấn đề chỉ là một cuộc xung đột trong tương lai sẽ xảy ra như thế nào?

Cho tới nay, các vụ va chạm vẫn chỉ giới hạn trong phạm vi “đánh bắt cá” mà thôi. Tác giả Pomytkin cũng đề cập tới vai trò của Mỹ trong khu vực. Mỹ hiện là quốc gia bảo trợ cho nhiều nước trong khu vực, trong đó có Malaysia. Mỹ đang thiết lập một vành đai xung quanh Trung Quốc. Điều này sẽ làm suy giảm đáng kể tiềm lực về địa chính trị của “con rồng châu Á”.

Tham gia vành đai này, ngoài Malaysia còn có Philippines, Indonesia và đồng minh truyền thống của Mỹ là Australia.

• CON ĐƯỜNG PHẢI ĐI - CON HỔ ĐÓI HÁN CỘNG BỊ MẮC BẨY


CON ĐƯỜNG PHẢI ĐI - CON HỔ ĐÓI HÁN CỘNG BỊ MẮC BẨY


by June 6, 2012 by DaVang



Mấy ngày qua, cả thế giới đã theo dõi bước chân của ông Lion Panetta, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ công du 9 ngày tại Á Châu. Thôi thì biết bao nhiêu bàn tán, bình luận, hy vọng, phẩn nộ, mặc cảm, lo sợ, hăm dọa, v.v… quanh chuyến đi của nhân vật quan trọng này. Theo tin AFP thì Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ đã tuyên bố Hoa Kỳ sẽ tăng cường quan hệ đối tác với Việt Nam, Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, và New Zealand.

Chạy đua vũ trang?
Điều tuyên bố của ông Lion Panetta làm cho các nhược tiểu Á Châu mừng rỡ là Hoa Kỳ sẽ đem đến Thái Bình Dương 60% lực lượng Hải Quân và Không Quân cũng như tăng cường các cuộc tập trận tại đây. Nói cách khác, Hoa Kỳ sẽ điều động khoảng 6 Hàng Không Mẫu Hạm đến Thái Bình Dương. Trong khi đó, Trung Cộng chỉ mới có một “Tàu Sân Bay” chưa bảo đãm “tàu bay có bay từ sân tàu” này lên được hay không. Như vậy, để cân bằng lực lượng, Trung Cộng phải cấp tốc đóng thêm ít nhất là 5 “Tàu Sân Bay” nữa. Về máy bay tàng hình thì Hoa Kỳ đã có một số lượng “đủ dùng”, đủ chất lượng” trong khi máy bay tàng hình của Trung Cộng còn đang trong vòng thử nghiệm nhờ những tài liệu lấy từ … Hoa Kỳ. Cuộc chạy đua vũ trang Nga Mỹ, nay lại Mỹ Tàu. Đây là cú “knock out” gạo cội của Hoa Kỳ. Cú này Hoa Kỳ đã chơi với Liên Sô khiến Liên Sô “bán lúa giống” để theo; rốt cuộc theo cũng không kịp và đành … tan hàng. Nay đến lược Trung Cộng.

Có nhiều người cho rằng, Liên Sô lúc đó kinh tế đã quá xập xệ rồi nên mới mắc mưu Hoa Kỳ, còn Trung Cộng ngày hôm nay “giàu hơn Mỹ” bằng chứng là Mỹ phải vay nợ Trung Cộng, do đó, nếu Hoa Kỳ dùng cú đấm này với Trung Cộng… thua là cái chắc. Nhưng hình như chuyện vay nợ của Trung Cộng cũng nằm trong “đối sách” của Hoa Kỳ, Trung Cộng ngoài cho Mỹ vay một số vốn kếch xù, còn rãi ra tỉ, tỉ để mua chuộc Phi Châu, Âu Châu và cả những nước Nam Mỹ Châu nữa. Trong khi đó thì nhân dân Trung Cộng cũng đói meo chẳng thua gì dân oan Việt Nam, phần thì bị đảng viên bóc lột với qui hoạch, với cưỡng chế, có nhiều nơi cũng đã nổi dậy phản đối. Trong khi đó, các nhà bình luận quốc tế về kinh tế đang lắc đầu ngao ngán cho nền kinh tế của Trung Cộng, xuất cảng đã khựng lại nhất là về phía Âu Châu, trong khi nhập cảng thì không thể giảm được, nhất là nguyên liệu, dầu hỏa.







Trở lại Á Châu kỳ này, Hoa Kỳ có lẽ đã không chủ trương đánh ai, chỉ “khoe của”, “lộ hàng” cho các fan chiêm ngưỡng, cho kẻ thù lác mắt rồi quyết chạy nước rút; chẳng những cho kịp hàng họ của Mỹ; mà còn phải qua mặt Mỹ cho thế giới biết tay, vì chỉ cần đánh sụp đế quốc Mỹ là Trung Cộng nghiễm nhiên bá chủ hoàn cầu. Với giấc mộng này mà từ cổ chí kim chưa ai đạt được mà vẫn cố làm cho được. Trung Cộng cũng không thoát khỏi cái “tật lớn” này. Thế là phải chạy đua vũ trang, thế là mắc mưu Hoa Kỳ.

Nếu kẹt “một sợi tóc” mà Trung Cộng không “dính câu”, không ham mồi thì sao? Thì bán mồi cho cá con! Những nước nhược tiểu chung quanh Hoa Lục đều muốn mua vũ khí của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ bán được vũ khí thì kinh tế Hoa Kỳ lên, trong khi Trung Cộng diệu võ dương oai với các nước láng giềng thì phải lo đối phó, sự kiện Trung Cộng xung đột với Philippines mấy tuần qua đã thấy rõ. Mục đích của Trung Cộng là lấn biển để lấy dầu, lấn biển để xâm lăng đất liền, để cắt Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương v.v… khiến cho sự lưu thông hàng hải của các nước Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ phải trở ngại, muốn thông suốt thì phải lụy Trung Cộng. Nhưng chỉ mới đụng Philippines mà đã “thấy khó nuốt” rồi, giấc mộng chiếm dầu trong phạm vi “lưỡi bò” đã vạch ra rất khó một khi mấy chiếc Hàng Không Mẫu Hạm Hoa Kỳ còn nhởn nhơ chung quanh bờ biển, các khu trục hạm luân phiên tập trận, trong khi đó thì ”các lực lượng thù địch bên ngoài” xúi dân Tây Tạng tự thiêu, đòi quyền tự trị, dân Tân Cương muốn độc lập, lực lượng công nông bị “lực lượng thù địch” xúi dục nổi lên, nhất cử nhất động đều được Hải Quân và Không quân Hoa Kỳ giám sát và có khi còn “yễm trợ ngầm”. Khi nào Hoa Kỳ thấy “có ăn”, ai cấm Mỹ không nhào vào kiếm chát, như đã nhào vào 2 trận Thế Chiến vừa qua. Đánh cho nó chạy về Mỹ thì cũng khókhông đánh thì láng giếng khi dễđòi nợ thì Hoa Kỳ “chưa trả được”, làm gì nhau? Đó là chưa kể Hoa Kỳ giết “chết” đồng dolla, làm cho cổ phiếu trong tay Trung Cộng trở thành con số khôngHết nợ!










---------------------------------------------
CON ĐƯỜNG MÀ HÁN CỘNG PHẢI ĐI LÀ:
:arrow: Tự Bỏ Quyền Lực chờ dân Lục địa xử phạt, hay
:arrow: Chờ Nhân Dân Lục Địa Đứng Lên Xóa Bỏ, hay
:arrow: Chờ TAN BIẾN
---------------------------------------------





Nhân quyền và Việt Cộng.
Trong khi tiếp xúc với ông Lion Panetta, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng Việt Cộng cũng mong muốn: “Chúng tôi mong muốn sớm bỏ lệnh cấm vận mua bán vũ khí sát thương, vì mục đích bình thường hóa quan hệ 2 nước và vì lợi ích chung của 2 nước… Nếu được dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khi sát thương, chúng tôi có nhu cầu ua một số vũ khí trang bị, trước hết để sửa chữa, bảo quản, nâng cấp một số vũ khí chúng tôi thu được trong chiến tranh”. Trong cuộc tiếp xúc với ông Lion Panetta, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt cộng cũng kêu gọi Hoa Kỳ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam. Nhưng từ nghị sĩ John McCain đến Ngoại Trưởng Rhodam Hilary Clinton và nay cả Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ cũng nêu điều kiện để Hoa Kỳ bán vũ khí sát thương Việt Nam là Việt Cộng phải tôn trọng NHÂN QUYỀN. Nhân Quyền là điều kiện ắt có và phải có để Hoa Kỳ bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Việt Cộng biết chắc một điều là vũ khí của Nga, của Ấn Độ và các nước khác không thể đương đầu nỗi với vũ khí của Trung Cộng, vì thế vấn đề mua vũ khí của Hoa Kỳ rất cần thiết cho Việt Nam, nhưng tại sao Việt Cộng vẫn khư khư giữ 2 chữ Nhân Quyền?


Tại sao Hoa Kỳ cứ đòi hỏi “Nhân Quyền”.
Người ta cho rằng Nhân Quyền là “vũ khí rất cổ điển và rất tối tân của Hoa Kỳ mỗi khi hợp tác hay đối tác với bất cứ nước nào. Riêng đối với Việt Nam, Hoa Kỳ đòi hỏi Việt Cộng phải thực thi Nhân Quyền rất có lợi cho… Hoa Kỳ! Một là, nếu Việt Nam có nhân quyền dân Việt Nam được tự do thì chế độ Cộng Sản phải đội nón ra đi. Hai là, nếu Việt Nam có Nhân Quyền sẽ là một ngòi nổ, nổ tung trái bom Trung Cộng, vì dân chúng Trung Cộng sẽ đòi hỏi nhà cầm quyền của họ thực thi nhân quyền. Nhân Quyền cũng là đốm lửa đốt cháy cả Hoa Lục. Đó là ước mơ của Hoa Kỳ. Ba là, nếu có Nhân Quyền, Hoa Kỳ đã làm thỏa mãn nguyện vọng của người Việt tị nạn Cộng Sản tại Mỹ mà chỉ trong vòng một tháng đã có đến 150 ngàn chữ ký, chứng tỏ người Mỹ gốc Việt rất mong muốn có nhân quyền.

Nói vậy nhiều khi không phải vậy, nhiều khi Hoa Kỳ nhân danh Nhân Quyền mà tiêu diệt những người hết sức tôn trọng nhân quyền, trường hợp cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm là trường hợp điển hình nhất. Tuy nhiên, trong trường hợp hiện nay, sự đòi hỏi “Nhân Quyền” cho Việt Nam rất có lợi cho “Nhân Quyền” và cho Hoa Kỳ.

Điều đáng chú ý là những ngày gần đây, khi nhu cầu mua vũ khí sát thương của Hoa Kỳ được Việt Cộng “đánh giá cao” rất cao lại chính là lúc Việt Cộng đàn áp Nhân Quyền một cách ác nghiệt nhất. Tại sao? Tại Việt Cộng sợ bị lật đổ? Tại Việt Cộng phải tuân lệnh Hoa Lục, vì Trung Cộng sợ “cháy nhà lây”. Hay tại vì trước khi “rút lui” Việt Cộng muốn “tiêu diệt “Nhân Quyền” càng nhiều càng tốt để cho người Việt hết muốn lật đổ chúng, trước khi chúng nhận điều kiện về Nhân Quyền của Hoa Kỳ.

“Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”. Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng Việt Cộng đã tuyên bố như vậy, nhưng thực thi Nhân Quyền” cũng là “tự sát”, tuy nhiên, cái “tự sát” này có thể giúp được Việt Cộng mất Đảng nhưng không mất mạng, nếu Việt Cộng thực thi nhân quyền một cách đầy đủ và thành thật.


Một chuyện giả sử.
Nếu một ngày nào đó, vì nhu cầu cấp bách phải dằn mặt Trung Cộng mà Hoa Kỳ để Nhân Quyền qua một bên, bán vũ khí cho Việt Cộng như nguồn tin một người Việt của Vietpressusa đã loan báo chưa thể kiểm chứng được, đại loại là Hoa Kỳ sẽ lập căn cứ tại Cam Ranh, bỏ cấm vận kỹ thuật cao, bán tàu ngầm nguyên tử hạng trung Silo và máy bay tàng hình phản lực cho Việt Nam (sic). Giả sử bản tin này đúng nó có lợi hay có hại cho Việt Nam, tại sao Hoa Kỳ lại phải “cấp bách” bải bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam trong khi Việt Nam đang đàn áp khốc liệt Nhân Quyền? Bộ mặt Việt Cộng nói riêng Cộng Sản nói chung là bộ mặt của ác quỷ, điều này ai cũng biết, nhưng Cộng Sản không bao giờ chấp nhận lỗi lầm một cách công khai, sợ mất mặt! Do đó, trong trường hợp này, hoặc là Việt Cộng đã hứa (trong bóng tối) với Hoa Kỳ rằng sẽ thực hiện Nhân Quyền nhưng không tuyên bố công khai vì sợ “nhân dân lợi dụng tự do dân chủ”, và Việt Cộng sợ bị Hoa Lục “cằn nhằn” nên không tuyên bố công khai. Hoặc là Hoa Kỳ đã bị Việt Cộng “thuốc”, đưa vào xiếc rằng “chúng tôi phải có vũ khí tối tân có khả năng đương đầu với Trung Cộng, chúng tôi mới dám công khai “tách” ra khỏi Trung Cộng mà hợp tác với Hoa Kỳ. v.v… và v.v…”. Do đó nếu chuyện Việt Cộng nhận vụ khí sát thương trước, thực thi nhân quyền sau cũng không có lợi cho dân chúng Việt Nam, có khi còn thiệt hại cho cả Hoa Kỳ nữa. Vì:


Trung Cộng xâm lăng Việt Nam với một hình thức khác.
Trong quá khứ, đã có những hiệp ước, hiệp định được ký kết giữa Trung Cộng và Việt Cộng bất lợi cho Việt Nam mà cả 2 đều dấu nhẹm, không công khai. – Trung Cộng xâm lăng Việt Nam không có tiếng súng nỗ và chúng đã đi một đoàn đường khá dài rồi. Việt Cộng khó trở mặt để dùng vũ khí Hoa Kỳ đánh lại Trung Cộng. Hình thức xâm lăng của Trung Cộng tại Việt Nam hôm nay ai cũng thấy rõ, người Trung Cộng, đa phần là lính đã chia nhau ở khắp Việt Nam. Những địa danh then chốt, quan trọng của Việt Nam đã bị Trung Cộng chiếm giữ, những “làng” của Trung Cộng trên đất nước Việt Nam chính Việt Cộng cũng không dám vào. Thành phố Lao Kay đã công khai chưng cờ Trung Cộng, kết hoa đèn theo kiểu Trung Cộng, dân Trung Cộng công khai nuôi cá ngay bờ biển Việt Nam mà Việt Cộng không dám lên tiếng phản đối. Tóm lại, đảng Cộng Sản Việt Nam đã bị Trung Cộng khống chế 99% rồi. Vũ khí tối tân mà không sử dụng thì cũng vô ích, giống như Liên Sô sụp đổ không một tiếng súng. Vụ việc nhỏ nhặt nhất là “chiến thuật mua khoai lang” của dân Trung Cộng. Chúng ồ ạt mua khoai lang của Việt Nam với giá cao, càng ngày càng cao, dân chúng Việt Nam tận dụng đất đai để trồng khoai, đùng một cái, Trung Cộng không mua khoai lang nữa, gây cho nông dân Việt Nam lâm cảnh khốn đốn mà Việt Cộng không dám hé môi. Một khi linh hồn không còn trong xác nữa thì đó là thây ma, dù có võ trang tận răng cũng chẳng làm gì được. Với tình trạng tinh thần của Việt Cộng hôm nay, xem Trung Cộng như là bực thầy, là chủ nhân ông tuyệt đối rồi, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam, không có vũ khí tối tân nào ngăn được những bước xâm lăng hay đồng hóa Việt Nam của Trung Cộng, trừ dân tộc Việt Nam.


Chỉ có người Việt Nam.
Phải có nhân quyền trước, vũ khí sau mới giúp được Việt Nam. Muốn chống xâm lăng, trước hết nhà cầm quyền tức chính phủ phải có quyết tâm chống xâm lăng mới được. Đó là điều kiện ắt có và đủ để chống xâm lăng. Hai lực lượng thường dùng để chống xâm lăng là Quân Đội và Công An, nay Quân đội trong tay Việt Cộng, công an trong tay Việt Cộng, mà Việt Cộng không chống xâm lăng lại dùng 2 lực lượng này làm tay sai cho quân xâm lăng như Việt Cộng làm hiện nay thì làm sao Trung Cộng không chiếm Việt Nam một cách dễ dàng?

Con đường phải đi.
Hoa Kỳ muốn Việt Nam trở thành nước đối đầu với Trung Cộng, ngăn chận Trung Cộng tiến xuống phương Nam, Hoa Kỳ phải đòi hỏi, phải áp lực kinh tế, tài chánh đối với Việt Cộng, buộc chúng phải thực thi nhân quyền, lúc đó Việt Nam mới có thể chống Trung Cộng. Hoa Kỳ hay bất kỳ ai cũng biết rằng, chống một nước xâm lăng phải có sự góp sức của toàn dân, mà dân chúng mới xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng, Việt Cộng đã đàn áp còn hơn là đàn áp kẻ phụ thù của chúng, làm sao mà chống xâm lăng? Giao vũ khí tối tân cho Việt Cộng trong trường hợp này không khác gì nối giáo cho giặc Tàu. Hoa Kỳ phải rút kinh nghiệm của Miến Điện, dù Mién Điện đã chấp nhận đối lập, đã trả tự do cho tù nhân chống đối chế độ, mà dù tỏ ra từ bỏ độc tài, đã cho tự do tôn giáo, thế mà Hoa Kỳ và các nước Tây Phương vẫn còn dè dặt đối với Miến Điện? Phải áp dụng “sự nghi ngờ khoa học” này với Việt Cộng.

Con đường Việt Cộng phải đi là:
:arrow: phải lật đổ Việt Cộng hoặc 
:arrow: Việt Cộng tự lật đổ chế độ để hợp tác với dân tộc
Đó là con đường duy nhất và độc nhất người Việt phải đi.


Lê Văn Ấn



Đông Nam Á đua nhau mua sắm tàu ngầm
by Hoang Thy Mai Thao 6/6/2012



RFI - Thứ tư 06 Tháng Sáu 2012

Anh Vũ
Đông Nam Á đang trở thành điểm nóng của thế giới. Một cuộc chạy đua vũ trang đang rộ lên ở nhiều nước trong khu vực thời gian gần đây cùng với đà gia tăng sức mạnh hải quân của Trung Quốc. Nhật báo Le Monde hôm nay có bài viết đề cập đến « cuộc chạy đua trang bị tàu ngầm ở Đông Nam Á » nhân cuộc đối thoại quốc tế về an ninh vừa diễn ra tại Shangri-La, Singapore từ ngày 01-03/06/2012.

Đặc phái viên của tờ báo tại Singapore nhận định vùng biển Đông Nam Á, vốn đã tấp nập các hải đội thương thuyền thế giới qua lại, sắp tới sẽ còn dậy sóng từ dưới sâu bởi hàng chục chiếc tàu ngầm chiến đấu đang được các nước đua nhau mua sắm. Đua nhau mua sắm tàu ngầm là một chủ đề được Hội nghị quốc tế Shangri-La Singapore về vấn đề an ninh từ ngày 1-3/6 vừa qua tâm đặc biệt.

Theo chuyên gia Christian Le Miere, thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế tại Luân Đôn thì trong khu vực châu Á thực sự đang có một “làn sóng mua sắm” tầu ngầm. Tờ báo đưa ra con số thống kê: Trung Quốc vừa mới khánh thành căn cứ Hải Nam dự kiến sẽ chứa 66 chiếc tàu ngầm. Việt Nam đang trong giai đoạn đặt mua 6 chiếc, Indonesia cũng đặt 3 chiếc, Úc đang muốn tăng đội tàu ngầm 6 chiếc của mình lên gấp đôi.

Nhật Bản thì từ nay đến năm 2020 cũng sẽ nâng đội tàu ngầm từ 16 lên 22 chiếc. Hàn Quốc từ năm 1990 đến nay cũng đã sắm được 12 chiếc, Malaisia cũng đã có 2 chiếc, còn Ấn Độ đội tàu ngầm 15 chiếc của họ vừa được bổ sung thêm một chiếc chạy bằng năng lượng nguyên tử trong tháng 4 vừa qua. Tác giả bài viết còn cho biết tại hội nghị Shangri-La hôm 2/6 vừa rồi, một nguồn tin quân sự còn ước tính đến năm 2025 số lượng tàu ngầm họat động trong khu vực Ấn Đô Dương và Thái Bình Dương sẽ tăng gấp ba hiện nay, tức là vào khoảng 170 chiếc.

Để lý giải cho cuộc chạy đua mua sắm tàu ngầm, báo Le Monde trích dẫn phân tích của bà Valerie Niquet, nhà nghiên cứu của Quỹ Nghiên cứu Chiến lược Paris : « Việc gia tăng tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông cùng với việc mở rộng tầm ảnh hưởng của họ là yếu tố dẫn đến làn sóng hiện đại hóa các hạm đội hải quân trong khu vực Đông Nam Á. Trong vài năm gần đây, tàu ngầm đang trở thành hướng ưu tiên của hải quân trong vùng ».

Theo Le Monde, những con số chạy đua vũ trang nói trên cho thấy tầm mức quan trọng của vùng biển trong khu vực Đông Nam Á này. Tại hội nghị Shangri-la, người ta cũng đã nhắc lại con số đáng lưu ý đó là 1/3 lượng hàng hóa thương mại của Mỹ mỗi năm, trị giá khoảng 1200 tỷ đô la, được chuyển qua tuyến đương hàng hải trên Biển Đông.


Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt tại Diễn đàn Shangri-La (REUTERS)

Để bảo đảm tự do lưu thông hàng hải và không để cho Bắc Kinh phủ nhận không gian lưu thông chung này, mỗi nước có liên quan đều tỏ ra sẵn sàng tự triển khai những phương tiện bảo đảm an ninh cho mình, nhưng đồng thời vẫn cố gằng làm sao không ảnh hưởng đến quan hệ thương mại sống còn với Trung Quốc.

Tác giả bài viết nhận thấy, Washington cũng như Paris đều khuyến khích các nước trong khu vực đưa ra một bộ luật ứng xử trên biển. Nhưng các nước châu Á cho thấy họ còn gặp nhiều khó khăn để triển khai được việc này. Theo Le Monde, chính sách « cân đối lại » lực lượng Mỹ tại Đại Tây Dương và Thái Bình Dương sẽ góp phần gia tăng hiện diện quân sự trong khu vực châu Á. Chuyến công du châu Á 9 ngày vừa rồi của bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta là một bước cụ thể hóa chiến lược mới của Mỹ.

Washignton sẽ gây khó cho Trung Quốc cùng với việc rải quân khắp từ Singapore đến Úc, qua Philippines, Indonesia, Hàn Quốc rồi Nhật Bản, Guam và không loại trừ cả Việt Nam. Washington đang gia tăng các đối tác sẵn sàng trợ giúp cho các nước có lực lượng hải quân yếu.

Theo tác giả bài viết, các nước châu Âu như Đức, Anh và Pháp cũng đang muốn tìm được một vị trí trong bàn cờ an ninh khu vực này. Nhưng theo giới quan sát thì ngoài việc bán vũ khí ra, vai trò của Liên Hiệp Châu Âu rất hạn chế. Tại Singapore lần này, Pháp và Đức đã không bỏ lỡ cơ hội chào mời các nước về trang thiết bị quân sự chủ yếu là trong lĩnh vực tàu ngầm. 

• TRUNG CỘNG trong cơn say “đồ chơi quân sự” : Trò chơi “tiếu lý tàng đao”

TRUNG CỘNG trong cơn say “đồ chơi quân sự” : Trò chơi “tiếu lý tàng đao”
by MẠNH KIM - 7/18/2012




Siêu máy bay X-37B - Ảnh: boeing.com
Viết trên Washington Examiner (7-3-2012), Douglas MacKinnon (cựu viên chức Nhà Trắng và Lầu Năm Góc, từng là cây bút soạn diễn văn cho Tổng thống Ronald Reagan và George H. W. Bush) lại “làm nhục” quân đội Mỹ khi đặt tựa bài viết là “TQ đang thắng Mỹ trong cuộc chạy đua vũ trang không gian”...


Thần Long xuất hiện!
Cách đây ba năm, trong ấn bản 2-11-2009, tờ Giải Phóng Quân Báo đã trích lời tướng tư lệnh không quân TQ Hứa Kỳ Lượng rằng: “Cuộc cạnh tranh giữa các quân đội đang hướng đến bầu trời và không gian; nó sẽ vượt khỏi tầng khí quyển và thậm chí đi vào ngoại tầng không gian. Xu hướng này là không tránh khỏi xét về lịch sử và không thể không được thực hiện”. Ba ngày sau, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao TQ Mã Triều Húc đính chính: “TQ không bao giờ và sẽ không bao giờ tham gia bất kỳ cuộc chạy đua vũ trang không gian nào dưới bất kỳ hình thức nào. Quan điểm của TQ về vấn đề này là không thay đổi”. Gần đây, tờ Hoàn Cầu Thời Báo (13-7-2011) một lần nữa lại “bác bỏ một báo cáo nói rằng TQ có kế hoạch phát triển vũ trang không gian để ngăn chặn Mỹ”, khi mà “phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hồng Lỗi đã khẳng định không gian chỉ nên được sử dụng cho các mục đích hòa bình”...

Tuy nhiên, như chinasignpost.com (4-5-2012) cho biết, nhiều cơ quan truyền thông TQ đã thuật rằng vào ngày 8-1-2011, TQ đã hoàn thành cuộc thử nghiệm siêu máy bay Thần Long (Shenlong). Bản tin một đài truyền hình Thiểm Tây cho biết cuộc thử nghiệm Thần Long đã được thực hiện trong vòng một tháng khi chiếc máy bay không người lái X-37B của Mỹ trở về Trái đất từ quỹ đạo trong chuyến thử nghiệm đầu tiên; và cuộc thử nghiệm Thần Long cũng được thực hiện gần như đồng thời với chuyến bay thử của chiến đấu cơ J-20... Chinasignpost.com cho biết (dựa vào các nguồn Hoa lục), Trung tâm Phát triển - nghiên cứu khí động lực TQ tại Miên Dương (Tứ Xuyên) là nơi chịu trách nhiệm thử nghiệm động cơ cho loại phản lực siêu thanh như Thần Long - một dự án nằm trong khuôn khổ Kế hoạch nhà nước 863 về phát triển kỹ thuật cao mà quân đội TQ xem đó là một hệ thống quân sự ưu tiên một.

Dựa vào hình ảnh từ truyền hình TQ, chuyên gia quân sự Andrew Erickson cho rằng Thần Long cao khoảng 1 m và dài 5-6 m; bằng 1/3 chiếc X-37B của Boeing. Theo chuyên san quốc phòng Jane’s, Thần Long có thể được trang bị hệ thống GPS (định vị toàn cầu) và INS (dẫn đường quán tính); được thiết kế để phóng từ máy bay H-6 ở độ cao khoảng 10 km. Sau khi kích hoạt, một môtơ chặng nhất sẽ đưa chiếc máy bay 13 tấn này lên độ cao 490 km trong chừng 8 phút, trước khi tên lửa đẩy của chặng hai đưa nó vọt lên độ cao 600 km...

Với Thần Long, có vẻ như TQ đang tiệm cận với khả năng chế tạo được loại tàu không gian tương tự tàu con thoi của NASA; chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều cho các chương trình thiết lập “căn cứ” trong không gian, đưa đến việc thành lập cái mà một số nhà quân sự TQ gọi là “đội quân không gian” (Thiên Quân). Thứ hai, Thần Long có thể được khai thác để sử dụng làm giàn phóng tên lửa hoặc vệ tinh mà những bãi phóng thông thường không làm được. Thứ ba, với Thần Long, năng lực C4ISR của TQ (command, control, communications, computers, intelligence, surveillance, reconnaissance - chỉ huy, kiểm soát, liên lạc, máy tính, tình báo, giám sát, do thám) sẽ được cải thiện đáng kể.

Cuối cùng, với Thần Long, TQ có thể né được những hiệp ước quốc tế về việc hạn chế triển khai vũ khí quy ước trong không gian. Bất luận thế nào cũng có thể thấy rằng cuộc chạy đua vũ trang không gian, với TQ, dường như là “không tránh khỏi xét về lịch sử và không thể không được thực hiện”...

Những hình ảnh được cho là ghi lại từ cuộc thử nghiệm Thần Long trên báo chí Trung Quốc - Ảnh: chinasignpost

Trong khi đó, Mỹ làm gì?
Chẳng làm gì cả - nói theo Douglas MacKinnon. Với việc hủy bỏ chương trình không gian, Chính phủ Obama đã tạo ra một khoảng không mà TQ đang muốn điền vào chỗ trống!

Tại sao TQ nóng lòng thiết lập một sức mạnh mới và thường trực trên bầu trời? - MacKinnon hỏi, rồi tự trả lời - rằng là vì họ hoàn toàn hiểu rõ những gì mà Obama, mà hầu hết nghị sĩ Mỹ, mà hầu hết báo chí Mỹ không thể hiểu. Đó là không quốc gia nào trên Trái đất lệ thuộc nhiều vào vệ tinh và những tài sản ở quỹ đạo đối với sự tồn tại của mình hơn nước Mỹ.

Có thể thấy gần đây, các bài báo Mỹ mang nội dung “dìm hàng” Mỹ, song song đề cao TQ đã liên tục xuất hiện. Chưa có bằng chứng xác thực rằng đây có thể là một kịch bản được dàn dựng tinh vi từ việc học và áp dụng nhuần nhuyễn theo đúng tinh thần... tam thập lục kế của binh thư cổ đại Trung Hoa, trong đó có “khổ nhục kế” lẫn “tiếu lý tàng đao” (mặt thì cười mà bụng thì giấu dao), để dễ dàng “man thiên quá hải” (lừa trời qua biển). Nhưng có thể nói rằng không ít người đã tin sái cổ những bài báo kiểu này! Thực tế thì Mỹ vẫn đầu tư mạnh cho quân sự.

Tháng 8-2011, Cơ quan Các dự án nghiên cứu cấp tiến quốc phòng (DARPA, thuộc Lầu Năm Góc) đã thử nghiệm siêu máy bay HTV-2 (Hypersonic Technology Vehicle 2). Được Lockheed Martin chế tạo, HTV-2 có thể bay với vận tốc Mach 20 (khoảng 20.920 km/g) ở độ cao cận không gian (near space). HTV-2 có thể đến bất cứ nơi nào trên Trái đất chỉ trong một giờ (trong thử nghiệm nói trên, HTV-2 chỉ bay được 9 phút so với kế hoạch 30 phút). Không chỉ có HTV-2, chiếc X-51 WaveRider của Boeing, trong cuộc thử nghiệm ngày 26-5-2010, khi được “thả” từ máy bay B-52, cũng bay với tốc độ Mach 5 (5.310 km/g)...

Đáng chú ý hơn cả là X-37 Orbital Test Vehicle (OTV) của Boeing (nằm dưới sự quản lý của Bộ Quốc phòng Mỹ). Là máy bay được phóng bằng tên lửa đẩy Atlas V và đáp xuống bằng đường băng (như tàu con thoi), X-37B được thiết kế để khảo sát không gian, sửa chữa vệ tinh ở quỹ đạo thấp, đưa thiết bị cảm ứng vệ tinh lên không gian... Ngày 22-4-2010, OTV-1 (chiếc X-37B đầu tiên) bắt đầu phóng từ căn cứ không quân Cape Canaveral (Florida).

Một tháng sau, một số nhà thiên văn nghiệp dư đã quan sát được “hành tung” OTV-1 và thấy nó “xẹt qua xẹt lại” trên bầu trời Bắc Triều Tiên, Afghanistan và “những khu vực thuộc sự quan tâm của quân báo Hoa Kỳ”. Tháng 12 cùng năm, OTV-1 trở về căn cứ không quân Vandenberg. Vài tháng sau, tháng 3-2011, Mỹ lại phóng OTV-2, với sứ mạng hoàn toàn bí mật mà chỉ được quân đội Mỹ miêu tả là “một nỗ lực thử nghiệm những kỹ thuật không gian mới”. Tháng 4-2012, tướng không quân Mỹ William L. Shelton tuyên bố sứ mạng OTV-2 là “một thành công ngoạn mục”. Ngày 30-5-2012, không quân Mỹ đưa tin OTV-2 sắp hoàn thành nhiệm vụ và sẽ hạ cánh xuống Vandenberg vào tháng 6-2012...

Mỹ làm gì với chương trình X-37B? Bí mật quân sự! Viết trên spacedaily.com, chuyên gia quân sự Tom Burghardt cho rằng X-37B có thể được sử dụng như một vệ tinh do thám hoặc để vận chuyển vũ khí vào không gian. Tháng 1-2012 xuất hiện loạt tin đồn rằng X-37B đích thị được dùng để lén lút “nhìn trộm” trạm không gian “Thiên Cung nhất hiệu” của TQ. Trước đó, trong số báo 24-4-2010, tờ China Daily chỉ trích rằng chương trình X-37B đang “làm dấy lên mối quan ngại về một cuộc chạy đua vũ trang trong không gian”.
Mỹ không dễ dàng nhường bước để TQ có thể“điền vào chỗ trống” trong bất kỳ lĩnh vực quân sự nào, không chỉ không gian... Và trò chơi “tiếu lý tàng đao” vẫn tiếp tục, từ cả hai phía.